Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 174

Cập nhật lúc: 2026-02-12 00:04:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Diệp Chu bừng tỉnh ngay lập tức, cũng cất bước về phía đó.

 

Bây giờ là giờ tan , trong viện thiết kế cũng còn ai, chỉ Hạ Văn Lỗi đang ở vị trí việc, Ngải Tiểu Linh ngay bên cạnh , hai gần, đang thảo luận chuyện gì.

 

Sắc mặt Diệp Chu đổi liên tục.

 

Đáng tiếc là hai đang mải mê trò chuyện, để ý đến ánh mắt sắc lẹm của .

 

Điều Diệp Chu tức nổ đom đóm mắt.

 

Nói cái gì mà say sưa thế?

 

“Cảm ơn nhé, về sẽ tải về xem, hỏi .” Ngải Tiểu Linh cầm cuốn sổ tay, dậy cảm ơn.

 

Diệp Chu nhanh ch.óng lùi , ở hành lang.

 

Ngải Tiểu Linh thấy Diệp Chu vẫn còn đó, ngạc nhiên : “Tiểu ông chủ, vẫn về ?”

 

Chẳng với là cô còn chút việc, bảo về ?

 

“Vừa mới xong việc.” Diệp Chu .

 

“Vậy giờ chuẩn về ạ?” Ngải Tiểu Linh hỏi.

 

“Ừm.”

 

Hạ Văn Lỗi cũng , ba cùng xuống lầu.

 

Ngải Tiểu Linh và Hạ Văn Lỗi vẫn cứ thao thao bất tuyệt, đến chuyện ăn uống, thể là trò chuyện tâm đắc.

 

Diệp Chu cầm một cuốn sổ tay, cứ siết c.h.ặ.t mãi trong tay.

 

“Bái bai, mai gặp nhé.” Ngải Tiểu Linh chào tạm biệt Hạ Văn Lỗi.

 

Hai lên xe.

 

Diệp Chu tùy tay đặt cuốn sổ sang một bên, Ngải Tiểu Linh tò mò cầm lên xem: “Hồi nãy thấy vẫn còn mà, bìa sách nhăn nhúm thế ?”

 

“Chắc cô nhầm .” Diệp Chu dối chớp mắt.

 

“Vậy ạ?” Ngải Tiểu Linh cố gắng hồi tưởng .

 

“Cô và chuyện gì thế?” Diệp Chu lái xe, giả vờ vô tình hỏi.

 

Nói gì mà thể vui vẻ đến thế.

 

“Hỏi chút việc thôi ạ.” Ngải Tiểu Linh nhiều, ngược : “Anh ăn tối cùng ? Bữa nhất định mời !”

 

Cô chỉ là tìm hiểu một chút về triển vọng của ngành thiết kế nội thất , dù học gì cũng là học.

 

Diệp Chu cho cô một chiếc máy tính, buổi tối việc gì cô liền tự mày mò.

 

Công ty ngoài dự toán , thỉnh thoảng cũng nhận một bản vẽ thiết kế, công ty họ sẽ đưa sang viện thiết kế bên cạnh, mà phí thiết kế cao hơn nhiều so với tiền dự toán.

 

Hiện tại chỉ là tìm hiểu, Ngải Tiểu Linh nhiều với Diệp Chu, sợ thấy việc gì cũng chỉ hứng thú ba phút, chuyên tâm học một thứ.

 

“Ăn món Sa Huyện , lâu ăn.” Diệp Chu Ngải Tiểu Linh tốn kém, dù cô hỏi nữa, vẫn chọn quán rẻ tiền .

 

Bước quán, Diệp Chu gọi một l.ồ.ng sủi cảo và một bát mì.

 

Lúc pha nước chấm, đổ là giấm.

 

Ngải Tiểu Linh nhạy cảm với mùi giấm, cứ chằm chằm , nhịn hỏi: “Tiểu ông chủ, hôm nay thèm ăn giấm thế ạ?”

 

“Phải.”

 

Diệp Chu hy vọng Ngải Tiểu Linh thể nhận rằng, hành động mật của cô với đàn ông khác ghen.

 

Lòng vui.

 

Chua!

 

“Ồ, ăn nhiều nhé.” Ngải Tiểu Linh kính trọng , thấy giấm hết còn lon ton sang bàn bên cạnh lấy một chai về, hỏi : “Có cần cho thêm ạ?”

 

“Cho!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-174.html.]

 

Vừa nãy ăn nhiều giấm .

 

Ngải Tiểu Linh lập tức ân cần rót giúp , quyết tâm đáp ứng nhu cầu của ông chủ!

 

Còn về việc tại ông chủ ăn nhiều giấm như ?

 

Không .

 

một nhân viên ưu tú thì tùy tiện truy hỏi ông chủ, chỉ thể phỏng đoán ý đồ của bề , nhanh ch.óng thi hành.

 

Diệp Chu ăn miếng mì đầu tiên, sặc đến mức ho liên tục: “Khụ khụ khụ——”

 

Chua quá.

 

“Có chua quá ạ?” Ngải Tiểu Linh sợ cho nhiều quá, vội vàng : “Hay là bát khác nhé?”

 

“Không cần.” Diệp Chu cảm xúc, ăn bát mì chua loét.

 

Giống như trái tim chua xót của lúc .

 

là hợp cảnh hợp tình.

 

Liên tục mấy đêm liền, Ngải Tiểu Linh xong công việc của dùng máy tính mày mò vẽ bản vẽ.

 

Cô còn tìm ít tài liệu mạng, tự nghiên cứu.

 

Thử nghiệm từng chút một.

 

Có gì hiểu liền hỏi Hạ Văn Lỗi qua mạng, đối phương dạy nhiệt tình, hễ online là đều tỉ mỉ giải đáp thắc mắc của cô.

 

Qua vài , Ngải Tiểu Linh coi như hiểu một chút.

 

Hạ Văn Lỗi còn gửi cho Ngải Tiểu Linh một bản vẽ khá đơn giản, để cô thử xem thể tự vẽ .

 

Nếu khá khó, Hạ Văn Lỗi sẽ dạy từng bước.

 

Đánh chữ thì phiền phức lắm, hai thường xuyên chat video mạng.

 

“Bước ghi chú như thế nào ạ?” Ngải Tiểu Linh thao tác hỏi Hạ Văn Lỗi.

 

“Cô di chuyển chuột sang bên , một thanh công cụ , đếm xuống cái thứ năm——” Hạ Văn Lỗi dạy từng bước một: “Click , hiện ——”

 

“Anh cũng giỏi quá !” Ngải Tiểu Linh theo thao tác của , nhanh ch.óng ghi chú kích thước, khỏi tự hào, kìm bật thành tiếng.

 

Đầu cầu thang.

 

Diệp Chu đang lên, thấy tiếng của Ngải Tiểu Linh, đôi mày nhíu .

 

Trên tay còn xách một phần bữa tối, chuyên môn mua về cho cô, một phần phở xào và một ít đồ nướng cô thích.

 

Lý do cũng nghĩ sẵn , cứ bàn dự án với về, gọi nhiều quá ăn hết, cũng ai động , sợ lãng phí nên đóng gói mang về cho cô.

 

Diệp Chu tới cửa phòng Ngải Tiểu Linh, thấy bên trong tiếng chuyện, còn xen lẫn tiếng .

 

Cô đang chuyện với ai mà vui vẻ thế?

 

Diệp Chu đưa tay gõ cửa: “Cộc cộc cộc——”

 

Ngải Tiểu Linh dừng động tác, dậy một câu: “Đến đây.”

 

Chẳng mấy chốc, cô mở cửa.

 

Vì thời tiết nóng, cô mặc một bộ váy ngủ, tắm xong, cả thơm thoang thoảng, tâm trạng phiền muộn của Diệp Chu trong khoảnh khắc thấy cô đột nhiên bình lặng .

 

Anh đưa bữa tối cho cô.

 

“Anh mua cho ?” Ngải Tiểu Linh ái ngại .

 

“Không .” Diệp Chu lý do chuẩn .

 

Ngải Tiểu Linh lập tức thở phào nhẹ nhõm, mặt nở nụ : “Cảm ơn nhé, cũng đang thấy đói.”

 

“Ăn xong ngủ sớm .” Diệp Chu .

 

 

Loading...