Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 173
Cập nhật lúc: 2026-02-12 00:04:43
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngải Tiểu Linh , đúng là một ông chủ , cô tít mắt, lập tức hứa hẹn: “ sẽ nỗ lực việc, cố gắng nhanh ch.óng thành nhiệm vụ.”
“Không cần vất vả thế .” Diệp Chu .
“Nên mà!” Ngải Tiểu Linh cầm thước bắt đầu đo đạc ghi chép liệu.
Rất khí thế.
Lúc kết thúc, Diệp Chu thấy trán cô đầy mồ hôi, ánh mắt thêm phần xót xa, đưa khăn giấy cho cô: “Lau mồ hôi .”
“Vâng .”
“Vất vả cho cô .” Diệp Chu .
Ngải Tiểu Linh lắc đầu: “Cũng thường thôi ạ.”
Một ngày một trăm năm mươi tệ cơ mà, một nhân viên ưu tú là khiến ông chủ cảm thấy tiền bỏ là xứng đáng!
Diệp Chu lái xe về phía , khẽ với cô: “Cô theo chạy bao nhiêu chuyến , đợi dự án thành, sẽ thưởng thêm cho cô năm trăm tệ, coi như là tiền thưởng.”
“Như lắm ? Anh đưa phí công tác cao cho .” Ngải Tiểu Linh , nụ nơi đáy mắt tài nào giấu nổi.
Diệp Chu thấy cô vui mừng như , mím môi : “Không , lợi nhuận dự án cũng , nếu tiền về suôn sẻ thì sẽ phát cho cô tám trăm.”
Ngải Tiểu Linh con cho choáng váng, đó bằng cả tháng lương của Ngải Tiểu Phấn khi phục vụ!
Cô vội vàng cúi đầu, mân mê những ngón tay nhỏ của , dùng cách để che giấu tâm trạng đang sướng rơn như hoa nở.
Tiền tiền tiền.
Theo Diệp Chu quả nhiên là tiền lớn.
Lòng cô kích động khó tả, cô ngay mà, theo là chuẩn cần chỉnh.
Tiền thưởng của một dự án là tám trăm tệ, cộng thêm phí công tác cao ngất ngưởng và việc thêm.
Hạnh phúc đến rơi nước mắt mất thôi.
“Còn vài công trường khác nữa, đều sẽ tính tiền thưởng cho cô.” Diệp Chu thấy Ngải Tiểu Linh bình thản như , cô là tham lam tiền tài, chính vì thế, càng thể để cô chịu thiệt.
“Có việc gì cần , tiểu ông chủ cứ việc sai bảo , thời gian!” Ngải Tiểu Linh lập tức .
Nếu tiền cô cầm yên lòng.
Nghe , ánh mắt Diệp Chu trở nên dịu dàng. Anh ngay mà, Ngải Tiểu Linh bản tính chất phác, nhiều tâm cơ, chịu khi nhận ơn huệ của khác, may mà thông minh, đều đưa hình thức phí công tác và tiền thưởng dự án cho cô.
Cô mà thuê cho khác, chắc chắn là lừa gạt .
Anh bảo vệ cô.
Thế là Diệp Chu : “Có thời gian rảnh thì học thêm với bọn họ kiến thức về dự toán dự án.”
Anh yêu cầu gì khác đối với cô, nếu thể trong văn phòng bật điều hòa mà kiếm tiền thì việc gì vất vả như .
Việc nghiệp vụ bên ngoài cứ để chạy, cô chỉ cần ở văn phòng việc kỹ thuật là .
Đợi Ngải Tiểu Linh lấy bằng đại học hệ tại chức, cô thể thi lấy chứng chỉ.
Từng bước từng bước thi lên cao.
Nếu thể thi đậu chứng chỉ Kỹ sư Dự toán cấp 1, thì đó chính là cái bát sắt , sẽ mở một công ty cho cô, cô cũng thể cổ đông kiếm tiền.
Ngải Tiểu Linh nhanh ch.óng gật đầu: “Vâng !”
Diệp Chu thấy cô lời như thì yên lòng hẳn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-173.html.]
Anh nỗ lực kiếm tiền, nếu dắt cô theo ăn ngon mặc ?
Anh nỡ để cô sống những ngày gian khổ, một chút cũng !
Trước đó, Diệp Chu cũng Ngải Tiểu Linh chịu khổ, theo sát các dự án c.h.ặ.t, ngay khi nhận tiền, sẽ về công ty tìm cô.
Anh đưa “tiền thưởng” cho cô!
Diệp Chu lái xe vội vàng về công ty, gió đường cũng mang vị ngọt ngào, nghĩ đến việc cô sẽ vui mừng, khóe miệng khỏi nhếch lên.
Đỗ xe xong, Diệp Chu nhanh chân lên lầu, lờ mờ thấy tiếng của Ngải Tiểu Linh, bước chân càng nhanh hơn.
Vừa đến đầu cầu thang, Diệp Chu thấy Ngải Tiểu Linh đang cùng Hạ Văn Lỗi của viện thiết kế bên cạnh trò chuyện vui vẻ, hai cư xử hài hòa.
“Tiểu ông chủ về ?” Ngải Tiểu Linh đầu thấy , liền gọi một tiếng.
“Ừm.” Ánh mắt Diệp Chu vẫn luôn đặt Hạ Văn Lỗi, đối phương trông thư sinh đeo kính, gầy nhom năng nhỏ nhẹ, trông yếu ớt.
Có cảm giác như tăng ca quá lâu nên suy dinh dưỡng, chẳng chút khí phách đàn ông nào cả!
“Lát nữa tan sẽ tìm .” Ngải Tiểu Linh với Hạ Văn Lỗi: “Anh đợi nhé.”
“Được, lát nữa gặp.”
Sau khi Hạ Văn Lỗi rời , Diệp Chu vẫn cứ chằm chằm bóng lưng của .
Lát nữa tìm ?
Lát nữa gặp?
“Tiểu ông chủ,” Ngải Tiểu Linh công ty: “ một bản hợp đồng đưa xem, hình như chút vấn đề.”
Diệp Chu thẫn thờ theo Ngải Tiểu Linh công ty.
Trong đầu cứ mải nghĩ đến việc tan cô gặp Hạ Văn Lỗi, cảm thấy khó chịu.
đối diện với Ngải Tiểu Linh, thể bộc lộ ngoài.
Lúc tan , Diệp Chu vẫn cứ nấn ná giữ cô , đưa tiền thưởng dự án cho cô.
Ngải Tiểu Linh đếm đếm, ánh mắt sáng rực, giọng điệu ngạc nhiên: “Một nghìn tệ ạ?”
Không tám trăm ?
“Nói tám trăm chỉ là sợ cô kỳ vọng quá cao, ban đầu định cho cô một nghìn .” Diệp Chu thật sự nghĩ như , nếu lợi nhuận hạn, còn đưa thêm cho cô một chút nữa.
Anh vẫn luôn tìm cơ hội tỏ tình, nếu tỏ tình , hai ở bên , thể danh chính ngôn thuận đưa hết tiền cho cô.
Thật mấy.
“Tiểu ông chủ, thật là hào phóng, cảm thấy theo chắc chắn sẽ cuộc sống !” Ngải Tiểu Linh cầm tiền, hận thể tâng bốc Diệp Chu lên tận mây xanh.
Bây giờ chỉ mới các công trình nhỏ mà hào phóng với cô như .
Bản cô cũng tưởng tượng nổi, nếu những công trình lớn, nếu cô thể trở thành cánh tay trái cánh tay của , thì sẽ kiếm bao nhiêu tiền nữa!
“Chuyện còn ? chắc chắn sẽ với cô.” Diệp Chu tính toán hết cho cô .
Anh nỡ cô vất vả mệt nhọc, khi ở bên , chắc chắn sẽ đối xử với cô.
Nếu cô , cũng sẵn lòng chấp nhận.
Vừa nghĩ đến cảnh hai ở bên kết hôn, quan hệ trở nên mật như , vành tai Diệp Chu lặng lẽ ửng đỏ, căng thẳng đến mức dám Ngải Tiểu Linh, bàn tay buông thõng kìm mà co .
Đến mức còn để ý thấy Ngải Tiểu Linh nhét tiền túi, với một tiếng vội vã chạy sang viện thiết kế bên cạnh.