Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 169
Cập nhật lúc: 2026-02-12 00:04:39
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Không , nhất định đeo khẩu trang.” Ngải Tiểu Linh xong, để một câu: “Đợi .”
Cạnh đó một cửa hàng tạp hóa vẫn còn mở cửa, cô nhanh chân chạy mua một chiếc khẩu trang hệ lọc cao, trông giống như mặt nạ phòng độc.
Diệp Chu: “.....”
“Nhất định công tác bảo hộ.” Ngải Tiểu Linh vì tuyên truyền đến nơi đến chốn, nhiều công nhân như thế đều biện pháp bảo hộ, điều hại cho cơ thể, thậm chí còn gây u.n.g t.h.ư.
“Đeo thế nào?” Diệp Chu bắt tay , tay cũng bẩn .
“Để nghiên cứu một chút.” Ngải Tiểu Linh cầm lấy xem kỹ hướng dẫn sử dụng, nghiên cứu mặt nạ một hồi, đó, cô cầm mặt nạ tới mặt Diệp Chu, với : “Cúi đầu xuống.”
Diệp Chu ngoan ngoãn cúi đầu.
Cô kiễng chân, đeo mặt nạ cho .
Diệp Chu khuôn mặt ngay sát gần , thở ấm áp của cô khẽ phả lên mặt , tựa như sợi lông vũ lướt qua, khiến lòng ngứa ngáy.
“Hình như đeo thẳng lắm.” Ngải Tiểu Linh đột nhiên xích gần, đôi mắt linh động tràn đầy vẻ nghiêm túc, đang tỉ mỉ nghiên cứu.
Lúc tháo khẩu trang , đầu ngón tay cô vô ý lướt qua gò má .
Thật nhẹ nhàng.
Thật mềm mại.
Cảm giác tê dại như luồng điện, nhanh ch.óng lan tỏa Diệp Chu, tấn công từng ngóc ngách, cả tê dại .
“Thế thì ?” Ngải Tiểu Linh ướm thử một chút.
“Ừm.” Diệp Chu lúc tâm trí treo ngược cành cây, vành tai nóng bừng đỏ ửng, não bộ còn khả năng suy nghĩ nữa.
Cô gì thì là cái đó.
Loay hoay một hồi, đáy mắt Ngải Tiểu Linh tràn đầy niềm vui, nụ rạng rỡ: “Xong !”
“Ừm.” Diệp Chu chậm rãi , hít sâu một .
Anh thấy cô thật , khiến tâm trạng cũng bừng sáng theo.
Tiếp theo, chính là dốc hết sức lực, sức việc!
Diệp Chu phụ sự tin tưởng của Ngải Tiểu Linh, khởi nghiệp cũng , mà chuyện cũng .
Sau khi xong việc, trời gần về sáng.
“Đi thôi, mời ăn bữa tối.” Ngải Tiểu Linh đóng cửa , đầu hỏi Diệp Chu: “Anh ăn gì?”
“Cô ăn gì thì ăn cái đó.” Diệp Chu phía cô, khẽ .
Ngải Tiểu Linh nghiêng đầu nghĩ ngợi: “Đồ nướng? Xiên que? Phở xào? Hay là lẩu vỉa hè?”
“Tùy cô thôi.”
Hai một một bước , con phố lúc rạng sáng tĩnh mịch, gió nhẹ thoảng qua, thỉnh thoảng một vài chiếc xe ngang.
Ánh đèn đường vàng vọt kéo dài bóng lưng của hai .
Ngải Tiểu Linh phía , tâm trạng cô , ngân nga những bài hát thịnh hành, bước chân vui vẻ nhảy nhót, Diệp Chu cố ý chậm , theo phía cô, ánh mắt rơi cô đầy quyến luyến và ôn nhu.
Anh vô cùng tận hưởng khoảnh khắc bên .
“Tiểu ông chủ——” Ngải Tiểu Linh gọi một tiếng, đầu .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-169.html.]
Rất nhiều năm về , Diệp Chu vẫn nhớ mãi cảnh tượng đó, đôi mắt cô cong thành hình trăng lưỡi liềm, nụ rạng rỡ khóe môi, giọng trong trẻo: “Anh xem, chúng nỗ lực việc và sống như thế , nhất định sẽ phát tài ?”
“Ừm.” Nhất định sẽ phát tài.
Ngải Tiểu Linh: “Dạo gần đây lúc quá bận hoặc ngủ , thường nghĩ, nếu phát tài nhất định mua một thứ.”
“Cô mua gì?” Diệp Chu tiếp lời.
“ nghĩ kỹ !”
“Hửm?”
“Trước tiên là ăn tất cả những món ăn, đó mua tất cả những thứ mua, dùng tất cả những đồ dùng——”
“Ví dụ như?”
Ngải Tiểu Linh ngược , tới bên cạnh Diệp Chu, giọng mang theo niềm khao khát về tương lai: “Ăn hải sản, ăn món Tây, uống rượu ngoại, ở khách sạn cao cấp, dùng mỹ phẩm quý tộc, đeo túi hiệu, còn lái xe sang ở biệt thự nữa!”
Cô hề che giấu sự thế tục và hư vinh của .
Mọi đều đừng để chủ nghĩa tiêu dùng tẩy não, nhưng dùng qua mới .
Diệp Chu đôi mắt đen trắng rõ ràng của cô: “Sẽ thôi.”
Chỉ cần nỗ lực, sẽ thôi.
“Tất nhiên là sẽ , tất cả những điều , trông cậy tiểu ông chủ !” Ngải Tiểu Linh gửi gắm hy vọng .
Dù thì, cô theo mà.
Diệp Chu , đáy mắt sóng sánh tâm tình.
Trông cậy ?
Vậy hai bọn họ—— là ràng buộc với ? Cô nghĩ như ? Tin tưởng đến ?
Diệp Chu cảm thấy vai trách nhiệm lớn lao hơn, việc càng thêm động lực, ban đầu dự tính nửa tháng mới thành việc sơn tường, gồng rút ngắn xuống còn một tuần.
Tháng , siêu thị trang trí tất, chuẩn khai trương.
Ngải Tiểu Phấn cũng xin nghỉ việc ở nhà hàng, tiếp quản siêu thị, Ngải Tiểu Linh sợ cô một lo liệu , còn xin nghỉ hai ngày để giúp đỡ, mà Ngải Tiểu Phấn cũng thích nghi nhanh, vì chọn địa điểm nên thu nhập của siêu thị khá .
Cô ở quầy thu ngân mà vẫn còn thẫn thờ, giọng run run với Ngải Tiểu Linh: “Chúng cửa hàng của riêng , mỗi ở đây, chị đều cảm thấy như đang mơ .”
Đối với nhiều cô gái gia cảnh ưu tú ở thành phố, lẽ sinh là để hưởng phúc, từng chịu khổ, càng từng chịu tội, nhưng với chị em họ thì khác.
Số phận của họ dường như định sẵn, thể dựa bản , vật tế tiếp m.á.u cho nhà ngoại, nhà chồng vắt kiệt.
Có bản lĩnh nuôi sống bản , đồng nghĩa với việc họ bao giờ sắc mặt khác mà sống nữa.
Ngải Tiểu Linh hứa với Ngải Tiểu Phấn: “Chị, đợi cửa hàng quỹ đạo, chúng còn mở cửa hàng thứ nhất, thứ hai, mở chuỗi cửa hàng, kiếm thật nhiều tiền! Mua tất cả những thứ chúng thích!”
“Chúng còn mua nhà nữa, nhất là mua cả một tòa nhà, chị một tầng, em một tầng, tầng một còn thể cho thuê!”
Ngải Tiểu Phấn thậm chí còn dám mơ tới giấc mơ như , nhưng khi thấy ánh mắt kiên định của Ngải Tiểu Linh, cô khẽ gật đầu: “Được!”
Nửa cuối năm.
Diệp Chu nhận nhiều dự án hơn, cả ngày bận rộn ngơi nghỉ.
Mẹ Diệp ban đầu còn cảm thấy đáng tin, ngày nào về khởi nghiệp thất bại, còn nợ nần.
Dù cũng chỉ mỗi một đứa con trai, Diệp ngay cả lời an ủi cũng nghĩ sẵn , kết quả đợi mãi, phía Diệp Chu động tĩnh gì, thậm chí còn giới thiệu cho bà mấy đơn ăn.