Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 162

Cập nhật lúc: 2026-02-12 00:04:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mặc dù đường xá xa xôi nhưng hề buồn chán.

 

Đến nơi, để kịp về sớm, còn chủ động bốc dỡ hàng, đối phương thanh toán tiền cũng cực kỳ sòng phẳng.

 

Diệp Chu đặc biệt hỏi thăm vài dân địa phương, đường vòng để mua cho Ngải Tiểu Linh món đặc sản của cửa hàng nổi tiếng trong vùng, chỉ mua xoài xanh và chân vịt mà còn cả hủ tiếu trộn.

 

Anh nhận rằng, hình như ngoài việc thì Ngải Tiểu Linh hoạt động nào khác, chỉ khi thấy đồ ăn ngon cô mới đặc biệt phấn khích.

 

Suốt dọc đường Diệp Chu luôn tưởng tượng vẻ mặt của cô khi thấy đồ ăn ngon, đa phần là sẽ hớn hở chạy tới, mở to đôi mắt đẽ, vẻ mặt đầy ngạc nhiên mà khen ngợi vài câu.

 

Mấy lời khen đó cô cứ mở miệng là , Diệp Chu cũng ít, nhưng nào cũng thấy hưởng thụ.

 

Anh cũng hiểu rằng ngày càng chú ý đến Ngải Tiểu Linh nhiều hơn, chỉ là cô đối với dường như tâm tư nào khác, chỉ coi là bạn bè.

 

Diệp Chu về trong huyện, cách đến cửa hàng càng ngày càng gần, tay cầm vô lăng bỗng nhiên đổ mồ hôi, tâm trạng chút căng thẳng.

 

Mới gặp một buổi sáng mà thấy nhớ nhung, đường về đều nghĩ về cô.

 

Xe từ từ lái về phía cửa hàng, Diệp Chu thấy phía một chiếc xe máy, còn đặc biệt bấm còi, Ngải Tiểu Linh vốn nhớ tiếng còi xe của .

 

Diệp Chu chậm rãi lùi xe, cho đến khi xe đỗ định vẫn thấy ai chạy .

 

Anh nhíu mày, nhanh ch.óng mở cửa xuống xe.

 

Vào đến trong cửa hàng, Diệp Chu thấy quầy mấy đang vây quanh, Ngải Tiểu Linh tay cầm mấy loại ổ cắm công tắc đang giới thiệu, cô nhanh, ngừng nghỉ.

 

Trên quầy còn bày đầy dây điện.

 

Ngải Tiểu Linh thấy Diệp Chu tới, bận rộn đến mức chỉ tranh thủ với một câu: "Về ?" Cô xong, ánh mắt khóa c.h.ặ.t lên tay , thấy xách mấy túi nilon thì nụ càng rạng rỡ hơn.

 

"Mau nghỉ ngơi chút ." Mẹ Diệp hôm nay cũng ở đây, bà đang cúi tìm hàng, đó mang quầy cho Ngải Tiểu Linh, với Diệp Chu: "Con còn nhớ Lý Văn Kiệt ? Bạn học tiểu học của con đấy."

 

Mẹ Lý nhuộm mái tóc xoăn thời thượng, với Diệp: "Chắc nó quên , con trai chị lớn đến mức cũng chẳng nhận nữa."

 

"Trẻ con lớn lên đều đổi mà, mà thấy con trai chị chắc cũng chẳng nhận ." Mẹ Diệp , tiếp tục thảo luận về vật liệu xây dựng với bà .

 

Vợ chồng chốt khá nhiều vật liệu, nhưng vẫn còn một thứ định, : "Tầng ba là phòng cưới của con trai , để tự nó đến chọn vật liệu."

 

"Con trai chị đối tượng sắp cưới ?" Mẹ Diệp vẻ mặt đầy ngưỡng mộ.

 

"Đâu , cũng đang lo sốt vó đây." Mẹ Lý lắc đầu, về phía Diệp: "Nếu chị cô gái nào phù hợp thì giới thiệu cho Văn Kiệt nhà với."

 

"Nhà chị yêu cầu cao ?"

 

Mẹ Diệp lên tiếng, ánh mắt Diệp Chu trầm xuống sang.

 

"Không cao , con bé ngoan hiền là ." Mẹ Lý .

 

"Chắc chắn ngoan hiền , lấy nhầm vợ là hỏng cả ba đời đấy." Mẹ Diệp phụ họa.

 

Mẹ Lý như tìm tri kỷ: "Chứ còn gì nữa."

 

"Được , để để ý cho. Ngày mai dắt con trai chị đến cửa hàng xem , chốt nốt vật liệu còn luôn. Giới trẻ mà, thẩm mỹ khác với chúng ." Mẹ Diệp tiễn mấy tận cửa, còn ở cửa thêm vài câu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-162.html.]

 

Đợi Diệp thì thấy Ngải Tiểu Linh thấy lời bọn họ , cô đang cúi đầu đơn hàng.

 

"Tiểu Linh —"

 

"Mẹ." Diệp Chu lên tiếng ngắt lời: "Trưa nay ăn gì?"

 

"Con vẫn ăn cơm ?" Mẹ Diệp lo lắng về phía .

 

Diệp Chu: "Bữa sáng cũng ăn."

 

Nên đừng giận nữa!

 

"Ôi chao, chắc là đói lả nhỉ?" Mẹ Diệp nhanh ch.óng thu hút sự chú ý, vội vàng ngoài mua cơm.

 

"Cũng tạm ạ." Diệp Chu cảm thấy no vì tức giận, xách đồ ăn vặt mua về đưa cho Ngải Tiểu Linh, vốn dĩ tâm trạng nhưng sợ cô sợ, nhẹ nhàng đặt đồ ăn xuống bên cạnh cô.

 

"Cảm ơn nhé." Ngải Tiểu Linh tươi rói : "Thực sự vất vả cho quá, ông chủ nhỏ."

 

Chút tâm trạng tồi tệ của Diệp Chu ngay lập tức biến mất còn tăm : "Tiện đường thôi mà."

 

Chuyện cũng của cô, là cứ mai mối lung tung, chứ ý của cô.

 

Diệp Chu nghĩ thông suốt liền tiếp tục bốc hàng lên xe, dự định ăn cơm xong sẽ giao. Kết quả là khi bốc hàng lên xe, nhà tắm rửa mặt xong thấy cuộc đối thoại giữa Diệp và Ngải Tiểu Linh.

 

"Lý Văn Kiệt bằng tuổi Diệp Chu, hồi nhỏ cao cao gầy gầy, tính cách trông cởi mở." Mẹ Diệp xong, bảo Ngải Tiểu Linh: "Hơn nữa con xem, nhà nó xây nhà ba tầng, tầng một là mặt bằng kinh doanh, tầng hai bố ở, tầng ba là phòng cưới. Nhà nó là con một, điều kiện , con thấy đúng ?"

 

"Vâng." Ngải Tiểu Linh gật đầu khẳng định.

 

Diệp Chu nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, thể thấy cả tiếng khớp xương kêu răng rắc.

 

Mẹ Diệp tiếp tục : "Nhà họ ở trong thành phố, cách đây cũng gần, nếu con thể tiếp tục thì nhất, còn nếu thì mở một cửa hàng nhỏ ở tầng một nhà họ, cuộc sống cũng sẽ . Dì Diệp đúng ?"

 

" ạ, dì Diệp đều vì cho con cả." Ngải Tiểu Linh vẻ mặt đầy cảm kích.

 

"Dì coi con như nửa đứa con gái của ." Dì Diệp âu yếm xoa đầu cô: "Hôm nào Lý Văn Kiệt đến thì con cứ tiếp xúc nhiều , xem con nó thế nào, gia đình tuy quan trọng nhưng quan trọng nhất vẫn là con ."

 

Ngải Tiểu Linh: "Vâng ạ."

 

Diệp Chu cô đồng ý mà lòng nguội lạnh mất một nửa, ngay đó cảm thấy vô cùng bực bội.

 

tính nết Lý Văn Kiệt thế nào ? Chỉ gia cảnh thôi mà đồng ý xem mắt !

 

Mẹ Diệp dặn dò Ngải Tiểu Linh xong thì phát hiện con trai biến mất, bà phía cửa hàng tìm, đưa cơm cho Diệp Chu.

 

"Con hứng ăn." Diệp Chu mặt lạnh tanh.

 

"Sao hứng ăn?" Mẹ Diệp nhíu mày: "Không hứng cũng ăn một ít, con xem con gầy bao nhiêu kìa. Lý Văn Kiệt hồi nhỏ gầy gầy nhỏ nhỏ, nó bảo bây giờ nó cao lên nhiều lắm ."

 

Bà còn dứt lời thì Diệp Chu bà với vẻ bất mãn: "Mẹ thể đừng quản nhiều chuyện bao đồng thế !"

 

"Cái thằng bé —" Mẹ Diệp chỉ nghĩ đang đùa, mắng một câu: "Con vẫn còn nhớ vụ đ.á.n.h với Lý Văn Kiệt hồi nhỏ ? Trẻ con thì cái gì?"

 

 

Loading...