Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 154

Cập nhật lúc: 2026-02-12 00:00:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Ra là ." Mẹ Ngải lờ chuyện nàng ốm, tiếp tục hỏi ngay, "Thế hôm nay về ?"

 

"Ở tiệm bận lắm, con ."

 

Mẹ Ngải : "Thế lương phát ? Lương tháng của con vẫn mang về đấy."

 

Những lời lẽ quen thuộc khiến bàn tay cầm điện thoại của Ngải Tiểu Linh siết c.h.ặ.t. Diệp Chu gần nàng nên cũng thấy rõ mồn một, ánh mắt trầm xuống.

 

Chương 58 Nữ phụ đáng thương trong gia đình trọng nam khinh nữ những năm 2000 (5)

 

Ngải Tiểu Linh rũ mắt, tay vẫn cầm một ngàn một trăm đồng mà Diệp đưa, mặt cảm xúc với Ngải rằng lương vẫn phát, bà chủ vẫn về.

 

Mẹ Ngải truy hỏi thêm nữa, dặn nàng phát lương xong thì về nhà, lúc đó sẽ thịt một con gà tẩm bổ cho nàng, đó vài câu cúp máy.

 

Ngải Tiểu Linh cất tiền , lặng lẽ ăn nốt cái bánh bao của .

 

Thực nàng cũng chẳng buồn, dù cũng là c.h.ế.t một , còn đau lòng nữa chứ?

 

Chỉ là nghĩ bản lúc , thấy chút nực mà thôi.

 

"Cái bánh bao vị cũng khá ngon." Diệp Chu lên tiếng phá tan bầu khí, hỏi, "Lát nữa giao hàng, trưa em ăn gì? mua về cho."

 

"Em phát lương mà, thể mời ăn cơm." Ngải Tiểu Linh nuốt miếng bánh bao cuối cùng, "Ăn cơm chân giò nhé?"

 

"Cũng ." Diệp Chu gật đầu.

 

Ngải Tiểu Linh: "Anh đừng mua về, trời nóng thế , nguội ăn ngon, đợi tan chúng ngoài ăn."

 

"Được, giao hàng xong về đón em."

 

"Vâng."

 

......

 

Diệp Chu giao hàng ngay mà cứ lẩn quẩn trong tiệm, dùng ánh mắt liếc Ngải Tiểu Linh, chút lo lắng tâm trạng nàng .

 

Đợi một lát, thấy nàng cứ như việc gì, việc gì cần thì , lúc nghỉ thì nghỉ, để tâm đến chuyện .

 

Lúc giao hàng, Diệp Chu vẫn chút lơ đễnh, luôn cảm thấy Ngải Tiểu Linh sẽ trốn một , giống như cái ngày nàng ốm, mang theo tiếng nấc nghẹn ngào một chịu đựng đau khổ.

 

Tâm trạng trở nên nặng nề, luôn nhanh ch.óng về, cứ canh cánh trong lòng chuyện .

 

Mười một giờ rưỡi, Diệp Chu vội vã chạy về.

 

Ngải Tiểu Linh thấy mồ hôi đầm đìa, lúc thuận tay đưa cho tờ khăn giấy: "Ngoài trời nóng thật đấy."

 

Diệp Chu cầm khăn giấy lau mồ hôi: "Đi ăn cơm thôi?"

 

"Bây giờ mới mười một giờ rưỡi, đói ?"

 

"Ừ."

 

Ngải Tiểu Linh đồng hồ, chột : "Chúng đợi mười hai giờ hãy , hôm nay dì Diệp mới thưởng cho em một trăm đồng, em thể sớm về muộn !"

 

Nàng nguyên tắc của .

 

Diệp Chu định gì đó thì nàng vẫy tay với : "Bên ngoài nóng quá, mau đây em rót chén nước cho."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-154.html.]

Anh lẳng lặng theo nàng trong.

 

Ngải Tiểu Linh rót một chén nước, bưng cho : "Không nóng nữa , uống miệng lắm."

 

Diệp Chu đang định đưa tay nhận thì khách , than phiền rằng hàng hóa đúng. Ngải Tiểu Linh ấn ngay chén nước tay , bàn tay bao lấy mu bàn tay một cái, bảo cầm chắc, đó bước tới: "Chỗ nào đúng ạ? Không đúng thì đổi thôi, để cháu xem nào."

 

Ngải Tiểu Linh đang trò chuyện với khách, Diệp Chu cầm chén nước, cơ thể cứng đờ .

 

Tay nàng mới chạm mu bàn tay , khoảnh khắc đó, nhịp tim như lỡ một nhịp, vùng da thịt hai tiếp xúc mang một cảm giác tê dại, nhiệt độ cơ thể dường như mãi tan biến, nóng bỏng vô cùng.

 

Ngải Tiểu Linh liên tục giải thích với khách, thái độ nhiệt tình dễ chuyện, chẳng mấy chốc khiến vị khách đang chút giận dữ dịu sắc mặt , sang một bên đợi nàng đổi hàng, đó còn mua thêm mấy cái bóng đèn.

 

Tiễn khách xong, Ngải Tiểu Linh hỏi Diệp Chu: "Anh còn uống nước ?"

 

Anh từ ngoài về, chắc chắn bổ sung nước .

 

"Ừ." Diệp Chu uống cạn nước trong chén trong một , định đưa trả chén cho Ngải Tiểu Linh thì nàng đang hóa đơn, đầu cũng ngẩng lên: "Trong bình còn đấy, ở bàn kìa."

 

Ý là bảo tự mà rót.

 

Diệp Chu bỗng thấy khát nữa, im động đậy cũng gì.

 

Đáng tiếc là Ngải Tiểu Linh quá bận, chú ý đến hành động chút hờn dỗi của . Đợi nàng bận xong, vặn mười hai giờ, nàng thu dọn giấy b.út, cong mắt với : "Đi thôi, em mời ăn cơm."

 

Diệp Chu đương nhiên sẽ thật sự để nàng mời, ăn đến giữa chừng, thanh toán .

 

Ngải Tiểu Linh thông báo thanh toán xong, liền đầu .

 

Trên đường hai về, Ngải Tiểu Linh đòi trả tiền t.h.u.ố.c, còn cả tiền cơm mấy ngày nay nữa.

 

"Không cần ." Diệp Chu .

 

"Em bảo là mượn mà." Ngải Tiểu Linh nhấn mạnh. Chính vì là mượn nên nàng mới cảm thấy an tâm một chút.

 

Có lẽ vì từ nhỏ nhận quá ít, chỉ khi nàng điều gì đó lợi cho gia đình, hoặc là kiếm tiền mang hết về nhà, cha mới cho nàng sắc mặt .

 

Cho nên nàng luôn cảm thấy gì là tự nhiên mà , cũng nợ nần bất kỳ ai, điều đó sẽ khiến nàng cảm thấy khó chịu.

 

"Sau hãy ." Diệp Chu thấy đó là chuyện lớn.

 

Ngải Tiểu Linh tiếp lời, cũng năng gì.

 

Bầu khí trong xe bỗng chốc đổi, Diệp Chu lập tức trở nên lúng túng, liên tục tìm chủ đề chuyện, mà Ngải Tiểu Linh chẳng thèm để ý đến .

 

Đến cửa tiệm, Diệp Chu đỗ xe định, Ngải Tiểu Linh mở cửa chuẩn xuống xe. Trước khi xuống, nàng nhét một tờ một trăm đồng tay : "Anh thì em cứ tính đại một con trả ." Nàng còn năng hùng hồn: "Có vay trả, khó, em quen nợ đồ của khác."

 

Số tiền chỉ thừa chứ thiếu, lòng nàng cũng thấy thoải mái.

 

Ngải Tiểu Linh cho cơ hội lên tiếng, mở cửa xuống xe luôn.

 

Diệp Chu cầm tiền, theo bóng lưng chút quật cường , trong lòng thở dài thườn thượt, thật chẳng dám chọc nàng.

 

Đừng Ngải Tiểu Linh dễ chuyện, Diệp Chu , tính tình nàng bướng bỉnh lắm, còn chút cố chấp.

 

Diệp Chu xe hồi lâu, vắt óc tính toán xem mấy ngày nay rốt cuộc tiêu hết bao nhiêu tiền, tính toán con lẻ đến từng đồng. Sau khi xuống xe, đến quầy trả tiền thừa cho nàng, tính toán một khoản nợ ngay mặt nàng.

 

Ngải Tiểu Linh nghiêm túc, đó nhận lấy tiền, liên tục gật đầu, gương mặt một nữa lộ ý .

 

 

Loading...