Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 153
Cập nhật lúc: 2026-02-12 00:00:37
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi ăn cơm xong, Ngải Tiểu Linh lấy t.h.u.ố.c .
Diệp Chu thấy lọ t.h.u.ố.c nàng cầm tay, khỏi nhớ những lời bác sĩ , vành tai âm thầm đỏ lên.
Ngải Tiểu Linh ăn no uống đủ, khi uống t.h.u.ố.c xong thì một cơn buồn ngủ ập đến. Nàng trong quầy, hai tay chống cằm, mí mắt nặng trĩu khép hờ, ngay đó, cái đầu nhỏ cũng từ từ gục xuống.
"Ưm?" Nàng giật bởi chính , lắc lắc đầu, cố gắng mở to mắt.
Chẳng mấy chốc, cơn buồn ngủ thể chống , đầu của Ngải Tiểu Linh nghiêng xuống, cứ thế gật gù từng nhịp.
Diệp Chu vốn đang vận chuyển ống nhựa mềm, thấy dáng vẻ của nàng thì nhẹ tay bớt tiếng động, dừng nàng. Đầu mày dần tràn ngập ý vui vẻ, khóe miệng nhếch lên.
Anh định bước tới bảo nàng lên lầu ngủ, thì "bộp" một tiếng, đầu Ngải Tiểu Linh đập xuống mặt quầy.
Nàng giật tỉnh giấc, ôm lấy đầu, gương mặt nhăn nhó thành một cục.
Đau quá mất.
Tim Diệp Chu cũng thắt một cái, bước đến mặt nàng bảo: "Lên lầu ngủ ."
"Em vẫn đang mà." Ngải Tiểu Linh xoa trán , "Một xem xuể ."
Rất nhiều thứ còn chẳng để ở .
Sau khi Ngải Tiểu Linh buông tay khỏi trán, Diệp Chu thấy đỏ tấy, liền nhàn nhạt tiếp lời: "Vậy em ngủ ở đây , khách sẽ gọi em."
Nàng suy nghĩ một chút, vì thật sự quá buồn ngủ nên hai tay đệm đầu gục xuống quầy: "Uống t.h.u.ố.c xong em mệt lắm, em chợp mắt một lát thôi nhé, thì gọi em."
"Ừ."
"Cảm ơn tiểu ông chủ, đúng là ." Đôi mắt của Ngải Tiểu Linh nhiễm ý , nàng điều chỉnh tư thế ngủ, nhắm mắt là ngủ ngay.
Có lẽ vì thật sự quá mệt, dù bên ngoài liên tục vang lên tiếng còi xe ô tô, thở của nàng vẫn nhanh ch.óng trở nên đều đặn.
Diệp Chu một bên, ánh mắt rơi khuôn mặt trắng nõn kiều diễm của nàng, cảm xúc đáy mắt biến ảo khôn lường. Anh đó trầm tư lâu, nhưng ai đang nghĩ gì.
Ngải Tiểu Linh ngủ một giấc tận ba tiếng đồng hồ, lúc tỉnh dậy thì cánh tay gối đến tê dại. Nàng ngẩn ngơ hồi lâu vẫn hồn, còn Diệp Chu thì lời nào, giống như chẳng coi đó là chuyện gì to tát.
Nàng vuốt tóc vài cái, quyết định cũng giả vờ ngốc, thái độ đối với càng hơn.
Những ngày tiếp theo, Diệp Chu đều mua cơm nước về ăn cùng Ngải Tiểu Linh.
Có ở đây, Ngải Tiểu Linh cảm thấy khá vui vẻ, vì buổi trưa nàng thể gục xuống quầy ngủ một hai tiếng. Có phụ giúp, công việc cũng còn bận rộn đến thế nữa.
Cho nên Ngải Tiểu Linh đối diện với Diệp Chu, miệng lưỡi càng thêm ngọt xớt. Chỉ cần tìm cái ống nối cong, nàng cũng hận tâng bốc lên tận mây xanh: "Dì Diệp thường xuyên còn tìm sai chỗ, mà tìm ngay. Tiểu ông chủ đúng là tiểu ông chủ, giỏi giang mà trí nhớ nữa!"
Diệp Chu biểu cảm, nhàn nhạt nàng một cái. Vừa , khóe miệng liền khẽ nhếch lên, đầu mày giãn , là tâm trạng đang .
Nhoáng một cái đến ngày phát lương, mà Diệp vẫn về.
Ngải Tiểu Linh chỉ là một thuê bình thường, ngày hôm đó cứ trông trông , hỏi Diệp Chu mấy : "Dì Diệp hôm nay về ?"
"Không ." Diệp Chu thật sự , chỉ là một cỗ máy giao hàng vô tình thôi.
Ngải Tiểu Linh thở dài một tiếng: "Mỗi ngày việc liều mạng, chẳng đều vì chút lương ? Em mong chờ cả tháng ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-153.html.]
Nàng dứt lời thì điện thoại quầy vang lên.
Ngải Tiểu Linh nhấc máy, thấy là Diệp, lúc đầu còn tươi rạng rỡ, nhưng đối phương gì, sắc mặt nàng dần xụ xuống, cố chống chế gật đầu phụ họa.
Gác máy xong, nàng về phía Diệp Chu, giọng buồn bực: "Dì Diệp ngày mai mới về ."
Đối phương mới quen một nhà thầu tổng, là sang thành phố bên cạnh bàn một đơn hàng lớn.
Diệp Chu vắt óc suy nghĩ lời an ủi nàng, nhưng Ngải Tiểu Linh hễ thấy khách đến là chủ động đổi gương mặt tươi , nhiệt tình đón tiếp.
Cứ như là lật mặt .
Mẹ Diệp nàng giỏi giang, khéo léo đưa đẩy, khách hàng ai cũng khen ngợi. trong đầu Diệp Chu là hình ảnh của nàng cái đêm hôm đó, dáng vẻ khác biệt khiến kìm lòng mà thương xót, gần.
Tối hôm đó, bữa tối của hai vẫn là ăn cùng .
Ăn cơm chân giò.
Ngải Tiểu Linh ăn liền hai bát cơm, luôn miệng khen đây là món chân giò ngon nhất nàng từng ăn, còn cam đoan với Diệp Chu: "Đợi phát lương xong, em sẽ dẫn ăn món ."
"Ừ." Diệp Chu đáp một tiếng.
Mẹ Diệp về từ sáng sớm, về vội vàng, bà còn mang về cho Ngải Tiểu Linh một cái bánh bao thịt lớn.
"Dì Diệp, dì còn mặc váy mới nữa, diện thế là lát nữa định ạ?" Ngải Tiểu Linh khen ngợi bà.
Gương mặt đẫy đà của Diệp hớn hở, lấy lương cho nàng : "Mấy ngày nay gặp mấy bạn học cũ, là mối ăn, hôm qua chẳng đang bàn bạc ? Lát nữa dì vội vàng qua đó xem chốt ."
Bà đếm tiền trong tay một nữa, đưa cho Ngải Tiểu Linh: "Đây là một ngàn mốt, tháng doanh thu khá , thưởng thêm cho cháu một trăm đồng tiền hoa hồng, vất vả cho cháu trông tiệm ."
"Cảm ơn dì Diệp." Ngải Tiểu Linh tươi như hoa, hai tay đón lấy, "Đều là việc cháu nên mà ạ."
"Cái miệng nhỏ thật là ngọt." Mẹ Diệp chọc , về phía Diệp Chu dặn một câu, "Mẹ bận việc đây, thời gian con và Tiểu Linh chịu khó vất vả một chút. Còn nữa, lái xe chú ý an ."
Diệp Chu gật đầu.
Mẹ Diệp , Ngải Tiểu Linh hỏi Diệp Chu: "Anh ăn sáng ?"
Anh lắc đầu.
"Em chia cho một nửa nhé?" Ngải Tiểu Linh bẻ đôi cái bánh bao thịt lớn, đưa cho một nửa.
Mẹ Diệp mua đồ thường cũng mua phần của Diệp Chu, vì mặt ở tiệm, vả cũng khó mua khẩu vị ăn, mua về thường lãng phí. Ngải Tiểu Linh thì khác, cái gì cũng ăn .
Diệp Chu hề do dự, bước chân tới, giơ tay nhận.
"Reng reng reng ——" Tiếng điện thoại vang lên.
Ngải Tiểu Linh bắt máy: "Alo, đây là cửa hàng vật liệu xây dựng ngũ kim Toàn Tụ ạ ——"
Giọng của Ngải từ đầu dây bên truyền đến, ngữ khí quan tâm: "Tiểu Linh , hôm qua về nhà thế?"
Vào ngày phát lương, Ngải Tiểu Linh đều sẽ dành nửa ngày để về nhà, đó mang tiền về, bao giờ chậm trễ.
Động tác ăn bánh bao của Ngải Tiểu Linh chậm , nàng mập mờ: "Mấy ngày nay con ốm, vẫn khỏi hẳn."