Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 152

Cập nhật lúc: 2026-02-11 23:55:12
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cô tự nhiên xuyên qua cửa tiệm chật hẹp, chẳng mấy chốc cầm mấy thứ đó , bán cho khách hàng, đó tới quầy thu ngân đơn.

 

"Hôm nay đỡ hơn chút nào ?" Diệp Chu hỏi.

 

"Đỡ nhiều ạ, nhưng vẫn còn khó chịu, điều cơ thể hồi phục thì luôn cần thời gian mà, vội ." Ngải Tiểu Linh đang đơn, thấy hai vị khách rời đang bàn bạc chuyện hái xoài, cô vô thức về phía túi xoài quầy, phát hiện thấy nữa.

 

Cô đang định hỏi Diệp Chu, liền đặt một bát cháo mặt cô: "Sẵn tiện mua cho cô một phần."

 

"Cảm ơn nhé, bao nhiêu tiền ? gửi ." Ngải Tiểu Linh khi hồn liền cong mày , vô thức thốt lời.

 

Chương 57 Nữ phụ đáng thương trong gia đình trọng nam khinh nữ những năm 2000 (4)

 

Diệp Chu tiếp tục chuyện tiền nong với Ngải Tiểu Linh mà bận rộn.

 

Anh giao hai chuyến hàng gần, tiện đường lấy một ít hàng đổi trả về, tiếp tục ở trong tiệm phụ giúp Ngải Tiểu Linh.

 

Ngày hôm qua coi như là tiếp xúc gần gũi, hai đổi cách thức chung đụng thường ngày, ít nhiều gì cũng thể với vài câu.

 

Ngải Tiểu Linh vốn định trèo lên thang lấy ống thoát nước, Diệp Chu trèo lên một bước, khi lấy xuống, tự bốc lên xe, đầu với cô: "Cô bệnh khỏi, đừng ngoài nữa, ít phơi nắng thôi."

 

"Cảm ơn tiểu ông chủ." Ngải Tiểu Linh cậy mạnh, khóe môi cong lên mỉm tiếp lời.

 

Trời cao đất dày, bằng cơ thể là lớn nhất.

 

Diệp Chu đầu , lời tiếp tục truyền tới: "Cơ thể khỏe thì đừng gượng dậy bận rộn nữa, thiếu một hai đơn hàng ."

 

"Lời của thể để dì Diệp thấy nhé, nếu xui xẻo là đấy!" Ngải Tiểu Linh vội vàng ngăn cản , "Dì Diệp , bỏ qua bất kỳ một vị khách nào, thái độ nhất định ."

 

Lúc Ngải Tiểu Linh mới bắt đầu , lương chỉ chín trăm năm mươi tệ, Diệp chính là thấy cô siêng năng miệng ngọt, việc lanh lẹ, nên mới tăng cho cô thêm năm mươi tệ, còn bảo cô trông tiệm cho , buôn bán còn thể tăng thêm.

 

Đối phương cuối năm ngoái còn thưởng cho cô tám trăm tệ, lễ tết cũng cho một trăm tệ tiền lì xì.

 

Mẹ Diệp đối xử với cô coi như khá .

 

Diệp Chu thò đầu từ xe tải, cánh tay tì lên cửa xe, ánh mắt sâu thẳm rơi cô, giọng điệu trầm ấm lực: "Mẹ ở tiệm, cô !"

 

" tiểu ông chủ." Ngải Tiểu Linh lập tức tiếp lời, giọng điệu trong trẻo mềm mại bày tỏ lòng trung thành, " ."

 

rạng rỡ, Diệp Chu ép dời tầm mắt , đó nhanh ch.óng đóng cửa xe, hít sâu một mới lái xe giao hàng.

 

Suốt dọc đường, Diệp Chu thỉnh thoảng nhớ tới nụ rực rỡ của cô.

 

Từ ngày đầu tiên quen Ngải Tiểu Linh, cô dường như luôn như , gặp .

 

Đến giờ ăn trưa, Ngải Tiểu Linh vốn định đóng cửa tiệm mua cơm, kết quả từ xa thấy khách quen dẫn theo chủ nhà đến nhập hàng, cô một阵 ngán ngẩm, chỉ hận đóng cửa sớm hơn.

 

Lần nhiều hàng.

 

như Ngải Tiểu Linh dự đoán, chủ nhà trang trí ba tầng lầu, tất cả vật liệu ngũ kim, ống mềm và vật liệu trang trí cần thiết đều nhập từ cửa hàng, là đến lựa chọn và bàn bạc giá cả.

 

Tổng cộng là hơn vạn tệ tiền hàng, quả là một khoản phí nhỏ.

 

Bàn bạc sơ bộ xong là mười hai giờ rưỡi.

 

Ngải Tiểu Linh đ.á.n.h dấu xong, đang định đóng cửa tiệm mua cơm thì thấy Diệp Chu , cô tới hỏi: "Anh ăn cơm ?"

 

Nếu ăn thì cô cần đóng cửa, buổi trưa cũng khách mấy, cô mua cơm mang về tiệm ăn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-152.html.]

 

"Chưa."

 

"Anh cũng ăn cơm ——"

 

Ngải Tiểu Linh xong thấy Diệp Chu xách cơm thức ăn xuống xe, thế là đổi giọng: "Anh định ăn cơm ở tiệm ? Vậy cần đóng cửa nữa ."

 

Diệp Chu: " mua hai phần, cùng ăn ."

 

Ngải Tiểu Linh khựng , ngoại trừ tối qua, hai từng ăn cơm cùng , Diệp Chu luôn giao hàng, thỉnh thoảng còn giao sang tỉnh bên cạnh, hiếm khi giờ cơm, càng đừng đến việc mua cơm cho cô.

 

Mẹ Diệp tuy mua cho cô nhưng cực kỳ ít, vì lúc đó thỏa thuận bao ăn chỉ cung cấp chỗ ở.

 

"Cô đói ?" Diệp Chu xách cơm trong, đầu với cô.

 

"Đói chứ." Ngải Tiểu Linh theo hỏi, "Anh mua cái gì thế?"

 

"Cơm hộp."

 

" đương nhiên là cơm hộp ," Ngải Tiểu Linh tự giễu, "Tiểu ông chủ chí ít cũng ăn cơm hộp chứ."

 

Diệp Chu nhướn mày: "Bình thường cô ăn cơm hộp ?"

 

"Không ạ, ăn cơm hai tệ." Ngải Tiểu Linh đáp.

 

"Cơm hai tệ?"

 

Thấy Diệp Chu hiểu, Ngải Tiểu Linh giải thích: "Chính là suất cơm hai tệ, thịt rau cơm canh, ngày nào cũng mua của ông cụ ."

 

Động tác mở hộp cơm của Diệp Chu khựng , đáy mắt lóe lên, đột nhiên nhớ tới một buổi trưa , vô tình liếc thấy cô đang ăn cơm quầy, vài lát thịt mỏng dính, rau xào ngả vàng, cùng với canh giá đỗ.

 

Ngày nào cô cũng ăn cái đó ?

 

Diệp Chu đưa đũa và hộp cơm cho cô: "Hôm nay đổi khẩu vị chút, cùng ăn bữa cơm ."

 

Ngải Tiểu Linh vốn tưởng Diệp Chu sẽ truy hỏi cô tại ngày nào cũng ăn cái đó mà chán, kết quả chẳng hỏi gì cả, ngược còn cùng ăn một bữa cơm, cử chỉ hành động, quả là một .

 

Người quá thiếu thốn tình thương luôn một nhược điểm, khác đối với một phần, khi thấy thụ sủng nhược kinh sẽ nảy sinh cảm giác xứng đáng.

 

với Diệp Chu: "Đợi phát lương xong, sẽ trả tiền cơm và tiền t.h.u.ố.c cho ."

 

"Không vội." Diệp Chu mở thức ăn mua .

 

Một phần canh sườn ngô, một phần thịt sợi xào rau xanh, còn một phần trứng ốp la.

 

Đều là những món cơm thanh đạm.

 

"Chắc đắt lắm nhỉ? May mà sắp phát lương ." Ngải Tiểu Linh thức ăn thèm thuồng, thẳng thắn : "Thành thật mà , ngoại trừ Tết , về nhà cũng ăn ngon thế bao giờ."

 

Tự ti nhạy cảm đáng sợ, chỉ sợ cứ lề mề lúng túng, cô cảm thấy đường đường chính chính thừa nhận ngược chẳng gì là thể gặp khác.

 

Diệp Chu: "Vậy thì ăn nhiều một chút."

 

"Vâng! Dì Diệp thích bữa nào cũng ớt, và dì trái ngược nhỉ."

 

"Thời tiết nóng, ăn thanh đạm một chút thì ." Diệp Chu mở mắt dối.

 

Ngải Tiểu Linh nghi ngờ gì: "Cũng đúng ạ."

Loading...