Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 150

Cập nhật lúc: 2026-02-11 23:55:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Anh tăng tốc xe, đồng thời an ủi: "Chắc là dị ứng thôi, chuyện gì lớn ."

 

Ngải Tiểu Linh căn bản lọt lời , gãi tay , thầm lóc, cả đều nỗi bi thương bao trùm, mang theo sự tuyệt vọng đầy t.ử khí.

 

Suốt chặng đường đến bệnh viện, cô chút đầu óc cuồng, vẫn là Diệp Chu dẫn cô , đăng ký cấp cứu cho cô.

 

Bác sĩ trực một cái, cũng phán đoán là dị ứng, hỏi Ngải Tiểu Linh một câu hỏi, lúc đầu chỉ định kê cho cô ít t.h.u.ố.c, kết quả là dày cô thoải mái, còn liên tục buồn nôn.

 

"Trưa nay ăn gì?"

 

Ngải Tiểu Linh ôm bụng, yếu ớt : "Xoài."

 

Ngòi b.út của bác sĩ khựng : "Không ăn cơm mà ăn xoài ?"

 

".... Vâng."

 

Cô đáp nhỏ, Diệp Chu bên cạnh cũng nhịn mà sa sầm mặt xuống, còn chút hối hận.

 

"Đến giờ ăn cơm thì ăn cơm, dày cô lắm, càng nên ít ăn trái cây thôi, nếu ăn thì cũng ăn bữa cơm." Bác sĩ mắng cô một trận, thấy trạng thái cô , đoán chừng uống t.h.u.ố.c áp chế : "Tiêm nhé?"

 

Ngải Tiểu Linh sợ đêm nay khó qua khỏi, gật gật đầu.

 

Bác sĩ nhanh ch.óng đơn, theo quy trình hỏi: "Có t.h.a.i ?"

 

Ngải Tiểu Linh xong, lập tức hóa đá.

 

Là máy rút m.á.u cho gia đình, cô tự nhiên tự ti và nhạy cảm, thể yêu đương, hơn nữa cũng sợ lỡ dở khác, càng thời gian tiền.

 

Bác sĩ thấy Ngải Tiểu Linh trả lời, ngẩng đầu Diệp Chu, đó tầm mắt rơi cô: "Gần đây tránh t.h.a.i ? Thuốc ảnh hưởng đến đứa trẻ, nếu là phụ nữ mang thai, nhiều loại t.h.u.ố.c cô dùng ."

 

Bị hỏi thẳng vấn đề riêng tư như , Ngải Tiểu Linh thẹn thùng đến mức gò má nóng bừng, sức lắc đầu phủ nhận: "Không ."

 

Phản ứng của cô quá kịch liệt, khiến bác sĩ xác nhận nữa: "Chắc chắn chứ? Phải nghĩ cho kỹ, ngại cả."

 

Ngải Tiểu Linh càng ngại hơn, cấu vạt áo : "Không !"

 

Bác sĩ tiếp tục đơn, xé xuống đưa cho Diệp Chu: " kê t.h.u.ố.c mấy ngày, uống , lát nữa tiêm , mua cho cô ít cháo lót ."

 

Đợi Diệp Chu nhận lấy đơn t.h.u.ố.c, bác sĩ thuận miệng , " , trong thời gian tới nhất đừng thai,"

 

"Vâng." Diệp Chu gật đầu, vẻ mặt trông vẻ cảm xúc, thực chất vành tai lặng lẽ đỏ lên.

 

Ngải Tiểu Linh ước gì cái lỗ nào để chui xuống, cô cúi đầu theo Diệp Chu ngoài, trong đầu vẫn còn vang vọng lời bác sĩ .

 

"Rầm——"

 

Diệp Chu dừng mà cô để ý, đ.â.m sầm lưng .

 

Ngải Tiểu Linh nữa hóa đá, da mặt và cổ đều đỏ bừng, nãy gãi mạnh, đều phân rõ là do hổ là do dị ứng, nhưng cô nhiệt đang tăng lên nhanh ch.óng.

 

Tay Diệp Chu nắm đơn t.h.u.ố.c siết , yết hầu lên xuống phập phồng, phía thẫn thờ hỏi: "Cô uống cháo gì? mua."

 

Chương 56 Nữ phụ đáng thương trong gia đình trọng nam khinh nữ những năm 2000 (3)

 

Lúc Diệp Chu xách cháo , vặn đến lượt Ngải Tiểu Linh tiêm.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-150.html.]

Kiếp việc tiêm chọc để bóng ma tâm lý cho cô, u.n.g t.h.ư đến cuối cùng tiêm t.h.u.ố.c gì cũng ngăn đau, cho nên cô thấy y tá cầm kim tiêm tới, cả bắt đầu run rẩy, mặt thoáng chốc hoảng loạn trốn tránh, đầu thấy Diệp Chu xong, cô c.ắ.n răng chịu đựng.

 

"Tiêm tay trái tay ?" Y tá hỏi.

 

Ngải Tiểu Linh nhất thời nghĩ .

 

"Tiêm tay trái tay ?" Đối phương hỏi.

 

"Tay ." Ngải Tiểu Linh nhỏ giọng .

 

Diệp Chu rảo bước tới: "Tiêm tay trái , lát nữa còn húp cháo."

 

Y tá treo túi dịch truyền sang bên trái.

 

Diệp Chu thấy vẻ mặt sợ hãi của Ngải Tiểu Linh, xuống bên cạnh cô, chậm rãi lên tiếng : "Tiêm xong là sẽ hết thôi, chuyện gì lớn."

 

ở bên cạnh, dù cũng hơn một chống chọi, Ngải Tiểu Linh lời , hiểu thấy an tâm hơn một chút, nhẹ nhàng đặt tay ngay ngắn.

 

Y tá thuần thục cầm tay cô lên, vỗ vỗ: "Thả lỏng chút ."

 

"Vâng." Ngải Tiểu Linh trả lời, nhưng cơ thể một bước căng cứng , còn vã mồ hôi lạnh.

 

"Đừng gồng như thế, khó tiêm lắm." Y tá nắm tay cô, nhẹ nhàng lắc lắc, đó tiếp tục vỗ vỗ mu bàn tay.

 

"Vâng ạ." Ngải Tiểu Linh đầu sang một bên, giọng run rẩy.

 

Diệp Chu đột nhiên lên tiếng: "Đơn xuất hàng sáng nay, cái ở khu chung cư Hòa Tuyền là đợt thứ mấy ?"

 

"Hòa Tuyền ạ?" Ngải Tiểu Linh nghĩ nghĩ, "Hình như đợt thứ ba , nhớ thu tiền nhé."

 

Diệp Chu: "Chẳng vẫn còn mấy đợt nữa ?"

 

"Ông khách quen, tổng tiền quá lớn——" Ngải Tiểu Linh xong, mu bàn tay nhói đau, đầu , trong ống mềm m.á.u trào , đ.â.m , cô trấn tĩnh , tiếp tục với Diệp Chu, "Ở giữa chúng chắc chắn thu một đợt tiền, tới sẽ với ông một tiếng, lúc thì mang biên lai qua đó."

 

"Ừm." Diệp Chu lấy cháo mua , đưa thìa cho cô: "Ăn chút , lát nữa tiêm t.h.u.ố.c khó chịu."

 

uống cháo gì, Diệp Chu cân nhắc dày cô đau nên mua cháo thịt nạc rau xanh thanh đạm.

 

"Cảm ơn ." Ngải Tiểu Linh nhận lấy thìa: "Anh ăn chút gì ?"

 

Bây giờ cũng đến giờ ăn tối .

 

"Lát nữa ăn ."

 

Ngải Tiểu Linh ngẩng đầu túi dịch truyền, hai chai lớn, chảy chậm, còn tiêm bao lâu, thế là cô : " tiêm xong chắc là nữa , ăn cơm ."

 

" đói, cô cần lo cho ." Diệp Chu đáp.

 

Ngải Tiểu Linh khuấy cháo trong bát, ngẩng đầu mỉm với , thái độ chân thành cảm kích: "Cảm ơn nhé, đợi phát lương, sẽ trả tiền t.h.u.ố.c và tiền cháo cho ."

 

Diệp Chu cũng tiếp lời , mà : "Tiêm , húp chút cháo dằn bụng ."

 

"Vâng." Ngải Tiểu Linh cũng sợ cơ thể chịu nổi, múc cháo, đưa lên miệng thổi, liên tục húp mấy miếng lớn.

 

Cô vốn là bậc thầy điều tiết khí, thể chuyện rôm rả với bất kỳ ai, cho nên lòng những lớn tuổi, nhưng do lời bác sĩ lúc nãy quá gây sốc , khiến cô mấy định mở lời mà đều cảm thấy chút ngượng ngùng.

 

 

Loading...