Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 15
Cập nhật lúc: 2026-02-11 23:25:23
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Liễu Mai mỉm : " cũng Chí Viễn , đúng nữa."
Chu Tú Phương: "Chắc chắn còn gì, Chí Viễn ở tòa soạn tạp chí, nó còn thể ?"
"Nếu là thật thì quá, cha con bé mừng lắm, hôm qua còn uống hai ly rượu ăn mừng đấy." Liễu Mai liếc Tô Cầm, thêm gì nữa: " về việc tiếp đây."
Liễu Mai , Chu Tú Phương tiếp tục: " chứ, cái bà Liễu Mai đúng là hưởng, từ quê gả lên thành phố, vớ cô con gái như Tô Nguyệt, chỉ đỗ đại học cao đẳng mà còn nghiệp thể gửi bài kiếm tiền."
Trần Phượng chấn động: "Gửi bài cho tòa soạn tạp chí ?"
"Chứ còn gì nữa, ngay tại tòa soạn mà Chí Viễn nhà đang việc đấy, tháng là đăng ." Chu Tú Phương càng càng hăng: "Ai bảo giáo d.ụ.c quê chứ, Tô Nguyệt từ quê mà còn thi đỗ cao đẳng , trẻ con thành phố còn chẳng triển vọng bằng , trường là biên chế chính thức, bát cơm sắt đấy!"
Lời thốt , , nhịn mà liếc Tô Cầm.
Chu Tú Phương rõ ràng là đang mỉa Tô Cầm, thật khó mà tiếp lời.
Ai chẳng Tô Cầm thi trượt đại học, ngay cả Tô Nguyệt từ quê lên cũng bì kịp, chỉ thể nhân viên tạm thời ở xưởng đồ hộp.
Ở đây cô là nhỏ tuổi nhất, còn cửa mới , đây việc kéo chân khác, bây giờ mới khá hơn một chút.
Học hành xong, việc cũng xong, Tô Nguyệt đè bẹp về mặt, hôn ước cũng hủy bỏ.
"Tô Nguyệt khi nghiệp nếu thể tòa soạn thì sẽ cùng cơ quan với Chí Viễn nhà , nếu thể thành một đôi thì càng . Người như thế nào thì sẽ ở cùng với như thế đó." Chu Tú Phương cố ý lời kích động Tô Cầm.
Tô Cầm chẳng hề lay chuyển, như thể chuyện bát quái bọn họ đang bàn tán chẳng liên quan gì đến , cô vẫn thản nhiên cầm d.a.o gọt xử lý dứa.
Chu Tú Phương cảm thấy như đ.ấ.m bông, Tô Cầm nghiến răng tiếp: "Nghe tổng biên tập khen Tô Nguyệt lên tận trời xanh, tổng biên tập khen thì tài giỏi đến mức nào cơ chứ? Thảo nào con bé lòng như , còn thấy thích nữa là."
"Ai là Tô Cầm?"
Quản đốc phân xưởng đột nhiên xuất hiện ở cửa phân xưởng, bà mặc bộ đồ bảo hộ lao động, tóc b.úi gọn gàng một sợi tóc thừa, trông vẻ nghiêm khắc, khi hỏi xong liền chằm chằm các công nhân trong phân xưởng.
Tô Cầm đặt quả dứa xuống: "Là ạ."
Quản đốc: "Cô theo một lát."
Tô Cầm đặt d.a.o gọt xuống, theo.
Hai rời , phân xưởng lập tức xôn xao.
Trần Phượng lo lắng hỏi: "Quản đốc đến gì thế? Phân xưởng chỗ nào đạt tiêu chuẩn ? Không sắp trừ lương chứ?"
Trình Lam còn xa mới nghiêm khắc bằng vị quản đốc , đối phương luôn công minh chính trực, tháng còn phạt phân xưởng hai một trận trò, còn lôi mấy nhân viên cũ mắng một trận, ai đến xin cũng .
Hễ bà đến phân xưởng kiểm tra là thể công nhân ai dám lơ là nửa phần.
Chu Tú Phương tiếp lời: "Bà chỉ gọi một Tô Cầm ngoài, gọi chúng , chuyện gì thì cũng là nó chuyện, liên quan gì đến chúng ?"
Bà , mới thở phào nhẹ nhõm, lo lắng : "Vậy bà gọi Tô Cầm gì? Con bé chỉ là nhân viên tạm thời."
Chu Tú Phương: "Nhân viên tạm thời việc thì càng dễ sa thải chứ ? Nếu sa thải thì nó còn gì?"
Bà càng nghĩ càng thấy khả năng, trong lòng thấy coi như hả giận.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-15.html.]
Tô Cầm mà sa thải thì đừng hòng tìm công việc đàng hoàng nào khác, còn sa thải nữa chứ, còn xưởng nào thèm nhận nó nữa?
Lát , Trình Lam bước đảo mắt một vòng, thắc mắc hỏi: "Tô Cầm ?"
Chu Tú Phương ngày thường nịnh nọt là giỏi nhất, sợ Trình Lam giúp Tô Cầm xin xỏ nên vờ như thấy.
Trình Lam nhíu mày: "Nó ?"
Tô Cầm đây cũng muộn, nhưng bây giờ việc một tiếng mà vẫn thấy ?
Mãi một lúc , Trần Phượng mới nhỏ giọng : "Quản đốc gọi con bé ạ."
"Quản đốc?" Trình Lam cũng lường , hỏi dồn một câu: "Nó phạm gì ?"
"Không ạ." Trần Phượng lắc đầu.
Chu Tú Phương tiếp lời: "Chắc là chuyện khá nghiêm trọng đấy, quản đốc trông vẻ vui."
Bà đang nhắc nhở Trình Lam nhất đừng nhúng tay vũng nước đục .
Trình Lam xong, xoay ngoài, thẳng đến văn phòng quản đốc.
Đến văn phòng, bà qua cửa sổ thấy Tô Cầm đang ở bên trong, nhanh ch.óng bước tới cửa.
"Cộc cộc cộc."
Quản đốc thấy Trình Lam vẻ mặt lo lắng ở cửa, liền ngừng chuyện hỏi: "Có chuyện gì xảy ?"
"Dạ ." Trình Lam lắc đầu, liếc qua Tô Cầm một cái, về phía quản đốc xòa: "Dạo bận quá, quản lý c.h.ặ.t chẽ bọn trẻ , con bé phạm gì ạ?"
Có thể để quản đốc đích đến bắt , ước chừng chuyện nhỏ.
Không là để Tô Cầm gánh tội chứ? Hay là nhường chỗ cho ai đó?
"Hiếm khi thấy cô lo lắng như , tưởng bắt nó đến đây hỏi tội đấy." Quản đốc xua tay, hiệu cho bà đừng căng thẳng thế.
Gần đây bà vài tin đồn, Trình Lam sắp xếp cho cháu trai và Tô Cầm xem mắt, kết quả là xảy chuyện vui.
Theo lý mà , trọng sĩ diện như Trình Lam nên lo lắng cho Tô Cầm như mới đúng.
Trình Lam: "Con bé vẫn còn hiểu chuyện."
"Không mấy chuyện đó," Quản đốc úp mở nữa, "Lão Trần nhà chúng ưng mấy bức tranh Tô Cầm vẽ, vốn định hôm nay ông đến lấy nhưng ông bận qua , lát nữa mang qua cho ông ."
Chồng bà chính là Trần Quốc Lượng, lúc đầu khi đối phương với bà, bà còn chắc đó là Tô Cầm , từng con cái nhà ai năng khiếu hội họa cao như cả.
"Tranh ạ?" Trình Lam kịp phản ứng.
"Cô lấy tranh ." Quản đốc với Tô Cầm.
"Vâng ạ." Tô Cầm ngoài.
Cô , quản đốc liền Trình Lam dở dở : "Tòa soạn phát hành một tờ tạp chí thiếu nhi, lão Trần tổng biên tập . Dù thì ông cứ một mực khen tranh Tô Cầm vẽ , dặn lát nữa nhanh ch.óng gửi bản thảo qua, còn cái gì mà đầu tiên trông cậy cả Tô Cầm gánh vác nữa."