Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 141
Cập nhật lúc: 2026-02-11 23:54:42
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Triệu Dĩnh đang cùng bạn phòng, thấy chặn đường, cộng thêm tối qua phú nhị đại mắng mỏ nên sắc mặt : "Cậu thể đừng như cao dán da ch.ó ? chẳng bảo là ăn ?"
Ánh mắt trong veo của Lâm Dương lúc vô cùng ngơ ngác, chuyện gì thế ? Người lật mặt nhanh thế.
Triệu Dĩnh lạnh lùng tiếp: " bụng nhắc nhở , tiền thì đừng bộ, đàn ông tiền thì tán gái cái gì? Thật sự là thiếu phong độ."
Bạn phòng của cô bên cạnh khuôn mặt thanh tú của Lâm Dương, tức khắc đều đố kỵ, một đàn ông trai như , Triệu Dĩnh cần là cần luôn, đuổi theo đòi mời mà còn thèm.
"Ơ, bạn chuyện khó thế? tán tỉnh chị từ bao giờ?" Lâm Dương coi như hiểu , nhưng cũng là quả hồng mềm để nắn, lập tức phản bác ngay, "Là chị cứ nhất quyết đòi mời uống sữa, mới bảo trả chị một bữa cơm, bảo là tiền, tháng mới mời chị , chẳng xong ? Sao bây giờ chị mắng ?"
Lâm Dương đứa nhỏ tính tình bộc trực, càng nghĩ càng thấy đúng: " đây gọi là giữ chữ tín, chiếm hời của chị, chị ăn thì cứ trực tiếp ăn, còn tiết kiệm tiền, chị bộ tịch cái gì chứ?"
Triệu Dĩnh ngờ Lâm Dương dám bật giữa bàn dân thiên hạ, vội vàng ngắt lời: "Cậu nhăng cuội cái gì thế, bệnh ?"
Lâm Dương phục, sang bạn phòng của cô : " còn cô cứ chiếm dụng thời gian tập gym của , cứ bám lấy đòi hướng dẫn, giờ thành tán tỉnh cô ? Cô lúc nào cũng thế ?"
Chuyện liên quan đến sự trong sạch của , đời nào nhượng bộ.
Bạn phòng của Triệu Dĩnh hiểu màn lật kèo , dù cô luôn là lá xanh nền cho đối phương, chứng kiến đủ kiểu Triệu Dĩnh từ chối và giễu cợt những đàn ông gia cảnh gì.
Đây là đầu tiên đụng đinh cứng.
Không ngờ là Triệu Dĩnh chủ động mồi chài Lâm Dương, chẳng qua chỉ là lịch sự thôi, cô nhớ những lời Triệu Dĩnh mỉa mai Lâm Dương ở ký túc xá, cái tát đúng là đau điếng .
Triệu Dĩnh thấy chú ý ngày càng nhiều, sắc mặt khó coi, đẩy Lâm Dương , kéo bạn phòng bỏ , miệng còn đang lầm bầm c.h.ử.i gì.
Lần đến lượt Lâm Dương buồn bực.
Bạn gái của Lý Mậu gần đây chia tay với , chính là vì chê nghèo, nhưng Lâm Dương bao giờ nghĩ đến chuyện yêu đương cả, bởi vì chút tiền đó chỉ đủ cho tiêu xài tằn tiện.
Cộng thêm ham chơi, rảnh để ý đến con gái.
Sao cũng chê nghèo ? Cậu đắc tội với ai chứ? Tự dưng trúng một đao vô cớ .
Họa vô đơn chí, buổi tối Lâm Dương phòng gym, thẻ trải nghiệm một tháng sắp hết hạn, nhân viên bắt đầu chào mời mua thẻ hội viên. Cậu vốn dĩ chỉ thẻ nửa năm, bảo nửa năm sáu trăm chín mươi chín tệ, giờ thành tám trăm tám , giá thẻ năm đổi nên đối phương cứ liên tục chào mời cái thẻ năm một ngàn một trăm chín mươi chín tệ.
Lâm Dương hỏi xin tiền Phương Du Vi , hào phóng, còn cho thêm một trăm, chuyển tám trăm tệ.
Vốn dĩ cũng định chuyển cho Lâm Triều tám trăm, nhưng trai lấy, bảo là tiền tháng vẫn tiêu hết.
Lâm Dương tự nhiên dám hỏi xin Phương Du Vi thêm nữa, một vốn hằng ngày luôn vui vẻ như , hôm nay trải qua hai chuyện mấy vui vẻ, bước khỏi phòng gym, ỉu xìu hẳn.
Xe buýt cũng thèm nữa, Lâm Dương cứ thế bộ về, một bình tâm .
"Đó là Lâm tiểu thiếu gia ?"
Giọng của tài xế vang lên, việc đầu tiên Dương Lập Vũ là ngẩng đầu qua, thấy Lâm Dương đang bộ một phố, trông tâm trạng vẻ tệ.
"Dừng xe." Dương Lập Vũ nhíu mày , mở cửa kính xe gọi Lâm Dương một tiếng, "Dương Dương."
"Anh Lập Vũ?" Lâm Dương thấy Dương Lập Vũ, tâm trạng hơn một chút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-141.html.]
Dù đây cũng là một trong những ấm của tại thành phố , còn là "phiếu cơm" của nữa!
Dương Lập Vũ: "Lên đây."
Lâm Dương lạch bạch chạy qua, ngày càng tươi, vì bàn tính trong lòng gõ xong, lên xe chắc chắn tiết kiệm một khoản tiền xe, mặc dù chỉ hai tệ thôi!
Dương Lập Vũ còn đưa ăn khuya, là một bữa đại tiệc sang trọng, phiền não lập tức tan biến.
Biết Lâm Dương đang phiền não vì thẻ tập gym, Dương Lập Vũ : "Em đến chỗ Gia Đình , bên đó phòng gym, mất tiền, còn hồ bơi nữa, em về trường thì cũng thể ở căn hộ bên đó."
Lâm Dương xong, đột ngột ngẩng đầu.
Dương Lập Vũ với từ lâu là một căn hộ lớn ở Gia Đình, bảo và trai chuyển đến căn hộ Gia Đình mà ở, ngay gần trường họ, Lâm Dương từ chối, ở trong trường , phiền đối phương.
hồ bơi và phòng gym thì khác.
Phòng gym hồ bơi đắt lắm, ít nhất cũng hai ngàn tệ một năm!
Tội gì dùng, Lâm Dương lập tức đồng ý ngay, nhét một miếng bít tết miệng, tâm trạng bỗng chốc rạng rỡ như ánh mặt trời, sảng khoái. Cậu còn lén hỏi Dương Lập Vũ: "Anh Lập Vũ, bảo xem, nếu em tư túi tám trăm tệ cho, bố em đ.á.n.h em ?"
"......" Dương Lập Vũ với , "Đi bên thuận tiện, chỗ một chiếc xe, em cứ lấy mà ."
Tài xế cuộc trò chuyện của hai , cứ cảm thấy họ cùng một tần .
Theo ông , căn nhà bên Gia Đình là Dương Lập Vũ đặc biệt chuẩn cho hai em , xe cũng là đặt hàng từ sớm, mới về tới.
Dương Lập Vũ vung tay một cái là nhà xe hàng chục triệu, đồng hồ hàng triệu, mà vị tiểu thiếu gia đang nghiêm túc thảo luận với về tám trăm tệ.
Không chỉ Dương Lập Vũ bất lực, tài xế xong cũng thấy đầu lướt qua một hàng vạch đen.
Lâm Dương lúc trở về, một tay đút túi quần, hát, đường trong trường còn gặp Triệu Dĩnh, liếc cũng chẳng thèm liếc.
Không thèm chấp với kẻ ngốc.
Bây giờ tiền ! Đừng mà chọc !
Triệu Dĩnh càng nghiến răng nghiến lợi với , thấy Lâm Dương thèm để ý , lửa giận chỗ phát tiết, bực bội suốt cả một đêm.
Ngày hôm , Triệu Dĩnh gặp Lâm Dương ở cổng trường.
Hai về cùng một hướng.
Triệu Dĩnh đầu lườm đầy lạnh lùng: "Cậu theo gì?"
"Ai theo chị chứ? Đường là của nhà chị ?" Lâm Dương khinh bỉ lạnh, tăng tốc bước về phía .
Hai cùng đến chung cư Gia Đình, Triệu Dĩnh thấy Lâm Dương vẫn dừng , hừ một tiếng, đây là chung cư cao cấp giá gần một trăm ngàn tệ một mét vuông, thằng nhóc nghèo thấy bao giờ ?
Triệu Dĩnh thấy ở cửa còn một mặc vest đang đợi, khi về phía cô thì nụ cung kính, giơ tay hiệu.