Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 135

Cập nhật lúc: 2026-02-11 23:52:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phương Du Vi gì đó với , Lâm Dương đưa điện thoại cho Dương Lập Vũ: "Mẹ em chuyện với ."

 

Dương Lập Vũ đưa tay đón lấy, giọng điệu dịu : "Cô Phương."

 

Tài xế thấy thái độ của Dương Lập Vũ bỗng chốc trở nên ôn hòa, cách xưng hô, thì là con của giáo viên , thế thì hiểu .

 

Là học sinh mà, tôn kính giáo viên, con của giáo viên đến thành phố A học đại học, với tư cách là học trò thành đạt danh tiếng tiếp đón cũng là chuyện nên .

 

Trong điện thoại, Phương Du Vi dặn dò nhiều, đặc biệt là bảo Dương Lập Vũ đừng quá lo lắng cho hai đứa trẻ, ăn một bữa cơm là , để thời gian lo việc của .

 

Dương Lập Vũ đáp ứng từng lời.

 

Gác máy, Dương Lập Vũ đưa Lâm Dương đến phòng bao của nhà hàng.

 

Dương Lập Vũ trong thời gian quân sự ăn uống , nên đặt một nhà hàng cơm gia đình nổi tiếng, hai xuống, từng món ăn bưng lên.

 

Súp Phật nhảy tường, móng giò hầm kiểu cổ truyền với dầu , bóng tôm sầu riêng, sườn bò thượng hạng, ngỗng đặc sắc, bào ngư xào mướp và thịt xông khói.....

 

Lâm Dương đến hoa cả mắt, Dương Lập Vũ, đối phương múc cho một bát canh.

 

"Em đói ." Lâm Dương xong quanh một lượt: "Còn ai đến nữa ạ?"

 

"Chỉ hai chúng thôi, ăn ."

 

Dương Lập Vũ dứt lời, Lâm Dương động đũa ngay, ăn một cách ngon lành, ăn : "Thật sự quá ngon, ở trong doanh trại hằng ngày em chẳng ăn mấy miếng thịt ."

 

"Hạnh phúc quá."

 

Dương Lập Vũ , khóe môi nhếch lên, khẽ : "Ăn chậm thôi."

 

"Vâng." Lâm Dương ngừng gật đầu, gắp một cái đùi ngỗng lớn.

 

Bắt đầu thôi!

 

Cả một bàn thức ăn lớn, Dương Lập Vũ chẳng ăn mấy miếng, Lâm Dương xử lý hết một nửa.

 

Dương Lập Vũ lo ăn nhiều quá tiêu hóa , bảo : "Đừng ăn nữa, tí nữa mua thêm ít đồ ăn nhẹ buổi chiều cho em."

 

"Không, em đói." Lâm Dương mặt đầy vẻ ủy khuất, nhét một viên bóng tôm miệng, nhai vài cái nuốt xuống: "Em vẫn ăn !"

 

Dương Lập Vũ: "......"

 

Sau khi Lâm Dương ăn thêm ít món nữa, Dương Lập Vũ mới bảo dừng , cho nhân viên dọn thức ăn .

 

"Sống ." Lâm Dương ngả , vẻ mặt đầy mãn nguyện, thấy nhân viên phục vụ bê từng đĩa thức ăn , lập tức : "Anh em vẫn ăn cơm, em đóng gói mang về cho ."

 

Dương Lập Vũ: "Anh bảo họ thêm một phần khác ."

 

"Ồ."

 

Lâm Dương định thật lãng phí, nghĩ đồ ngon đều chén sạch .

 

Thôi bỏ .

 

Để cũng ăn một bữa ngon , cùng đúng là thiệt thòi lớn!

 

Dương Lập Vũ và Lâm Dương xuống lầu, tài xế đợi sẵn ở đó.

 

Ăn no uống say, Lâm Dương khôi phục bản chất nhiều, suốt dọc đường luyên thuyên ngừng nghỉ, tài xế vốn tưởng Dương Lập Vũ sẽ mất kiên nhẫn mà ngăn , vì ông chủ của ông nổi tiếng là nóng nảy, chẳng nể mặt ai bao giờ.

 

Kết quả là Dương Lập Vũ một cách nghiêm túc.

 

Lâm Dương mỗi khi xong một câu, Dương Lập Vũ nếu đáp lời thì cũng sẽ nhẹ nhàng "ừm" một tiếng, tỏ ý đang , .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-135.html.]

 

Xe dừng ở ký túc xá nam, thu hút ít vây xem.

 

Lý Mậu đang ở ban công nấu cháo điện thoại, xuống lầu liền kêu lên kinh ngạc: "Đậu xanh rau má." Cậu xong vội vàng trong: "Dưới một chiếc Maybach đỗ kìa!"

 

"Maybach á?" Tô Bùi ở giường nhảy phắt xuống: "Thật giả đấy?"

 

"Thật mà, mau xem ." Lý Mậu cùng vội vàng chạy ban công.

 

Lúc trong xe.

 

Dương Lập Vũ đưa hai chiếc túi cho Lâm Dương: "Quà khai giảng."

 

"Đây là gì ạ?" Lâm Dương tò mò, nhịn mà mở túi ngay, chiếc hộp đóng gói tinh xảo, mở xem là một chiếc đồng hồ, tên thương hiệu: "Patek Philippe?"

 

Ánh mắt dán chiếc đồng hồ, lấy đeo thử một chút, ngắm nghía hai cái: "Trông cũng phết, em đúng là đang thiếu một cái đồng hồ. Anh Lập Vũ, đúng là hiểu em thật."

 

Tài xế phía Lâm Dương tùy tiện nghịch ngợm chiếc đồng hồ, chỉ nghĩ chút kiến thức nào.

 

Con cái của giáo viên, cùng lắm chỉ coi là tầng lớp công ăn lương, đương nhiên sẽ thương hiệu , điều Dương Lập Vũ hào phóng quá, chiếc đồng hồ mấy triệu tệ mà tặng là tặng luôn, tặng một lúc hai cái.

 

Lâm Dương đeo xong đồng hồ của , nhét hết vỏ hộp túi: "Cái còn là của em đúng ạ? Có giống của em ?"

 

"Giống hệt." Dương Lập Vũ rút bài học sâu sắc, mua cho hai em là mua giống .

 

Lâm Dương mãn nguyện : "Thế em xem cái của nữa."

 

Dương Lập Vũ đưa cho hai chiếc thẻ: "Đây là thẻ phụ của , chiếc còn đưa cho Triều Triều, cần mua gì cứ quẹt cái ."

 

"Quẹt bao nhiêu ạ?" Lâm Dương chiếc thẻ đen tò mò hỏi.

 

"Chỉ cần tuân thủ pháp luật, em quẹt bao nhiêu cũng ."

 

Mắt Lâm Dương sáng rực lên, hì hì: "Thế chẳng lẽ em ngày nào cũng ăn tiệm ?"

 

Tài xế: "......"

 

Cầm thẻ đen giới hạn hạn mức ăn tiệm nhỏ mà quẹt?

 

Dương Lập Vũ hỏi: "Sinh hoạt phí của các em là bao nhiêu một tháng?"

 

"Tám trăm ạ, em cũng tám trăm." Lâm Dương xong tiếp: "Bố em bảo ông khảo sát , tám trăm là đủ , vẫn còn dư một ít."

 

"......"

 

"Em với bố là ăn uống một tí thì thiếu, em bảo đủ !" Lâm Dương xong đầy hậm hực: "Hay là đừng đưa thẻ cho , thôi mách em đấy, lúc nào hết tiền em sẽ tài trợ cho , với ăn ít, chắc chắn là đủ!"

 

Cuối cùng Dương Lập Vũ thu thẻ , bảo Lâm Dương cứ với Lâm Triều là để dành phòng lúc khẩn cấp.

 

Lâm Dương nghĩ một chút, bảo là phòng lúc khẩn cấp cũng .

 

Không tiền ăn món ngon, chẳng lẽ là chuyện khẩn cấp ?

 

Bụng đói là chuyện đại sự mà.

 

Lâm Dương xách mấy chiếc túi, hi hi cảm ơn Dương Lập Vũ, mở cửa xuống xe: "Tạm biệt Lập Vũ ạ."

 

Lý Mậu và Tô Bùi ban công, mắt chớp chiếc Maybach bên , cảm thán, là ai mà hưởng thế, hẳn Maybach đưa đón đến trường.

 

Chỉ thấy cửa xe mở , một bóng dáng quen thuộc xách mấy cái túi xuống.

 

Quay đầu rõ mặt, hai còn tưởng nhầm, đưa mắt .

 

 

Loading...