Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 129
Cập nhật lúc: 2026-02-11 23:52:33
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Chuyện là do Phương Phong nhà bà đấy!"
Phương Phong mua xe, đám bạn trêu chọc vài câu, mấy ngày nay đều bày cuộc uống rượu.
Cồn xông lên não, bắt đầu ba hoa khoe khoang ngoài.
Nhà bọn họ chỉ hơn một triệu tiền bồi thường , bố là đại đội trưởng, cái xe hơn hai mươi vạn thì tính là gì? Đợi thêm một thời gian nữa thể mua hai chiếc để đổi mà !
Toàn là tiền lẻ thôi!
" !" Phương Phong lập tức phủ nhận, còn trưng vẻ mặt hung bạo đ.á.n.h với những truyền tin bậy bạ.
Hiện trường nhất thời hỗn loạn, trong đám đông cũng vài thanh niên huyết khí phương cương, từ nhỏ coi thường Phương Phong, sớm chướng mắt với vẻ vênh váo của khi thu hồi đất, liền trực tiếp xông lên đ.ấ.m đá.
Một đám lao ẩu đả.
"Đừng đ.á.n.h nữa, đừng đ.á.n.h nữa!"
"Đừng đ.á.n.h con trai , dừng tay !"
Bác gái cả họ Phương con trai đ.á.n.h, gào lên xé lòng xé : "G.i.ế.c , g.i.ế.c , đ.á.n.h c.h.ế.t ——"
Sau khi Phương Du Vi chuyện, bụng báo cảnh sát giúp bọn họ.
Hơn nữa còn thông báo cho phóng viên truyền thông đến để tuyên truyền giúp bọn họ một chút.
Vấn đề trong chuyện lớn lắm, chỉ ăn chặn tiền của con gái gả , nhóm còn tham ô cả tiền của dân làng.
Dân làng nghèo khổ, khả năng tham ô mấy triệu, chuyện liên quan sát sườn đến lợi ích của , khiến bọn họ nhảy dựng lên. Phóng viên truyền thông đến, từng một thi tố cáo, yêu cầu điều tra rõ ràng.
"Đám bọn họ chẳng việc gì t.ử tế, đất rừng trong thôn đều tự ý đem bán sạch ! Chúng nào thấy tiền ? Một xu cũng thấy."
"Nghe nhà nước năm nào cũng phát tiền hỗ trợ ươm cây giống, mấy chục năm nay chúng đều thấy cả."
"Tham ô, đứa nào cũng tham ô, đứa nào cũng ăn đến béo mầm như lợn ."
"Nhà nước nhất định điều tra cho kỹ, bọn họ nuốt riêng nhiều tiền."
Dân làng tranh c.h.ử.i rủa, những cụ già còn quỳ xuống, nước mắt giàn giụa yêu cầu đòi công bằng cho gia đình .
Thư ký ủy ban thôn thấy cảnh , hai mắt trợn ngược, lên cơn đau tim ngay tại chỗ.
Không là do tức giận, là do sợ hãi nữa.
Phương Phong đ.á.n.h vỡ đầu nhập viện, vợ của Phương Vĩ là Tô Kiều dọa đến mức sinh non, cũng đang ở bệnh viện. Bác gái cả họ Phương cuống quýt xoay như chong ch.óng, c.h.ử.i bới những đ.á.n.h Phương Phong, đòi cho đối phương một bài học, mắng Tô Kiều cố gắng, đến đứa trẻ cũng giữ .
Cho đến khi bác trai cả cảnh sát đưa điều tra, bà mới thật sự hoảng loạn, chặn cảnh sát cho .
Bác gái cả quen thói hống hách trong thôn, thấy ai thuận mắt là xông lên mắng mỏ một trận, cùng lắm thì giở trò quấy rối vô lý. Thấy cảnh sát ăn bộ dạng , còn đưa bà về tạm giam, bà mới sợ đến mức run cầm cập.
Phương Vĩ chạy về bảo bà : "Nếu họ tra bố tham tiền, tiền đó chỉ trả mà còn nộp phạt và tù đấy. Mẹ ơi, bây giờ?"
Bác gái cả bủn rủn chân tay, ngã bệt xuống đất, hận thể dùng giọng tẩm kịch độc mà rủa xả: "Con ranh c.h.ế.t tiệt Phương Du Vi , vì tí tiền mà hại c.h.ế.t cả nhà chúng ! thấy bố nó chính là nó khắc c.h.ế.t đấy!"
Cũng bởi vì Phương Du Vi nhận phỏng vấn, bác gái cả đinh ninh là do cô rước họa về.
Phương Vĩ: "Giờ tính ạ?"
"Nó chẳng tiền ?" Bác gái cả nghiến răng ken két, đôi vai vì xót tiền mà run rẩy: " đưa cho nó, bảo nó đừng kiện bố nữa, bỏ thêm ít tiền tìm quan hệ, chỉ cần đưa tiền là bố thể ngoài, bịt miệng bọn họ !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-129.html.]
"Đưa cho nó bao nhiêu?"
"Mười vạn!" Bác gái cả ôm n.g.ự.c: "Mười vạn chắc là đủ chứ?!"
Theo cách của bà , tiền đó đủ để mua mạng của Phương Du Vi .
"Nhiều thế cơ ạ?" Phương Vĩ xót tiền đến mức mặt mũi biến dạng.
Mặc dù bọn họ lấy hơn bốn mươi vạn tiền bồi thường của Phương Du Vi, nhưng nghĩ đó là của khác, đó là tận mười vạn tệ đấy.
Nghĩ đến việc bác trai cả vì đưa tiền ít mà rước họa , Phương Vĩ ngăn cản nữa. Hai con rút tiền tìm gặp Phương Du Vi.
Bọn họ đến trường tiểu học Tháp Hà , thì thông báo Phương Du Vi chuyển công tác đến trường Tiểu học 1 thành phố từ lâu .
Bác gái cả hừ lạnh một tiếng: "Con ranh c.h.ế.t tiệt dùng thủ đoạn bất chính gì mà chuyển lên thành phố , hèn gì lông cánh cứng ."
Bọn họ vội vã chạy đến trường Tiểu học 1 thành phố, đợi Phương Du Vi ở cổng.
Tan học lâu, Phương Du Vi liền .
Bác gái cả dẫn theo Phương Vĩ xông lên, bà đanh mặt chuyện với Phương Du Vi.
"Có gì mà ?" Phương Du Vi thần sắc thản nhiên, thèm để ý đến bọn họ mà tiếp tục về phía .
"Chẳng cô tiền ?" Bác gái cả chặn cô , vẻ mặt như thể đang ban ơn: " đưa tiền cho cô, nhưng cô tòa rút đơn kiện, dẹp yên chuyện ."
Bà ngây thơ nghĩ rằng, chỉ cần Phương Du Vi rút đơn kiện, loạn nữa thì sẽ tra nữa.
Bỏ thêm chút tiền lo lót quan hệ là chuyện coi như xong.
Lần , bà sẵn sàng đưa cho đám con gái gả mỗi ba vạn! Không thiếu một xu!
Phương Du Vi ngước mắt bác gái cả, chỉ thấy nực , lập tức từ chối ngay: " lấy tiền của bà."
Bác gái cả thấy cô , liền cao giọng: "Mười vạn!" Bà trợn to mắt cô, từng chữ một rít qua kẽ răng: " đưa cho cô mười vạn!"
Đủ nhiều chứ?
Trong lòng bà vẫn ấm ức, nên lời cay nghiệt: "Cô gả cho cái loại nghèo kiết xác như Lâm Ngạn , thấy cả đời cũng chẳng để dành nổi mấy vạn , đưa cô mười vạn!"
Trong hình dung của bà , mười vạn đủ để Phương Du Vi cảm kích đến rơi nước mắt, lập tức rút đơn kiện ngay.
Dẫu những đứa con gái gả khác trong thôn chỉ cần đưa ba vạn là mua chuộc , mười vạn so với ba vạn thì nhiều hơn bao nhiêu.
"Mười vạn là quá nhiều , cô đừng đằng chân lân đằng đầu." Phương Vĩ về phía Phương Du Vi, mặt mày âm trầm: "Cô mau điều mà nhận , đừng tham lam vô độ!"
Hắn cũng tại chuyện diễn biến đến mức .
Một chuyện nhỏ nhặt, cuối cùng tốn nhiều tiền thế để giải quyết.
Phương Vĩ càng Phương Du Vi càng thấy là do cô giở trò, đáy mắt hừng hực lửa giận.
"Bà đưa mười vạn gì?" Phương Du Vi hiểu, bụng nhắc nhở bà : "Bà chỉ cần trả tiền sính lễ ăn chặn lúc , đưa trả sính lễ cho là ."
Bác gái cả tưởng cô chỉ sính lễ, lập tức thở phào nhẹ nhõm, sính lễ lúc đó mới tám nghìn.
Nào ngờ, câu tiếp theo của Phương Du Vi thản nhiên : "Còn về tiền bồi thường, đó là tiền nhà nước bồi thường cho , ai lấy thì đó nôn thiếu một xu."