Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 128
Cập nhật lúc: 2026-02-11 23:52:15
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đối phương lập tức bước tới.
Bác cả Phương còn đặt một chiếc xe lớn chuyên dụng để di chuyển, cả nhà đều , khí thế và phô trương đều đủ.
Cả nhà hớn hở lên xe, bác cả Phương thấy bí thư ủy ban làng vội vã chạy tới. Ông xuống xe, đối phương kéo ông một góc, xong một câu.
Sắc mặt bác cả Phương đột biến.
Đến cuối cùng, gia đình họ Phương thấy hình bác cả Phương lảo đảo vài cái, mặt cắt còn giọt m.á.u.
Chương 46 Nữ phụ giáo viên thập niên 90 hám giàu (23)
Bí thư ủy ban làng với bác cả Phương rằng chuyện lớn , cấp cử xuống.
Họ chẳng sợ trời chẳng sợ đất, chỉ sợ cấp xuống điều tra.
Chuyện lừa lọc dối trá ít, lừa gạt cũng thông thạo vô cùng, chỉ cái lá gan là lớn, xằng bậy ở một phương, sổ sách chẳng , chắc chắn hễ tra là ngay.
Trước đây béo bở gì để chấm mút, nhưng khi giải tỏa, ai nấy đều kiếm bộn tiền.
"Vậy thì tìm giúp thôi." Bác cả Phương trấn tĩnh , vội vàng .
"Đây là từ tỉnh xuống, tìm ai bây giờ?"
Bác cả Phương bắt đầu vã mồ hôi hột, tay chân run lẩy bẩy ngừng, gì còn tâm trí nào mà tỉnh mua xe nữa.
Anh em Phương Phong và Phương Vĩ mong chờ từ lâu, khoác loác cũng khoác loác hết , chỉ đợi lấy xe về để khoe khoang, tạm thời mua nữa thì lập tức tỏ bất mãn.
"Chuyện là thế nào ạ?" Phương Phong sa sầm mặt, "Chẳng đặt xe xong hết ? Hôm nay nhất định lấy."
Phương Vĩ: " thế, con còn đang đợi tối nay lái xe đón mấy em đây."
Hồi tiền, họ chẳng dám bước chân khỏi cửa, ở nhà những kẻ ký sinh, giờ chút tiền , em bạn bè kéo đến cả đống, nịnh bợ đến mức ch.óng mặt.
Bác dâu cả vẫn cho rằng đó là bản lĩnh của con trai , liền an ủi chúng: "Thì chuyện gì chứ? Ba các con xử lý xong việc là sẽ đưa các con ngay, nhà thiếu gì tiền !"
Nói xong, bà quên lườm nguýt mấy cô con dâu, quát tháo: "Đứng ngẩn đó gì? Còn mau nấu cơm?"
Nhìn thấy mấy cô con dâu dám giận mà dám , trong lòng bác dâu cả một cảm giác ưu việt thể diễn tả bằng lời.
Ngay khi bác cả Phương đang sốt sắng chạy vạy khắp nơi, cầu xin lạy lục, thì gia đình họ Phương vẫn đang đầy vẻ bực bội đợi ông về để mua xe.
Mà việc đầu tiên nhóm bác cả Phương chính là vội vàng liên lạc với những con gái xuất giá mà đây họ chẳng thèm đoái hoài tới, nhét cho mỗi một ít tiền, hết lời bảo đảm rằng bảo hiểm mất đất chắc chắn sẽ thêm tên của họ , nhưng chuyện nhất định ỉm .
Họ tranh thủ khi của cấp xuống điều tra để bịt miệng những , xem thử thể chạy chọt quan hệ để lấp l.i.ế.m chuyện .
Gia đình họ Phương đưa cho những con gái xuất giá một khoản tiền, mà khoản tiền còn tự bỏ tiền túi , bác dâu cả lập tức nổi đóa: "Cái gì? Một đòi ba mươi ngàn tệ? Cướp tiền chắc?"
Bà thế nào cũng chịu.
Miếng thịt ăn miệng, bà dù thế nào cũng chịu nhả .
Đó đều là tiền của nhà bà mà!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-128.html.]
"Nếu cấp xuống đây điều tra thì khi một xu cũng chẳng còn !" Bác cả Phương mắng bà , "Bà thì hiểu cái gì?!"
" hiểu, nhưng bao nhiêu tiền như thế bỗng dưng đem cho !" Bác dâu cả bắt đầu cãi với ông , giữ khư khư cái túi tiền.
Anh em Phương Phong nào thấy nhiều tiền bao giờ, mặc dù điều tra thể rủi ro, nhưng đó đều là tiền cả mà, đều là của họ, từng một do dự, về phía bác dâu cả để khuyên ngăn bác cả Phương.
Cuối cùng bác dâu cả lóc om sòm, giấu hết sổ tiết kiệm trong nhà , chỉ đồng ý đưa cho mỗi mười ngàn tệ.
Chỉ mười ngàn tệ thôi mà lấy của bà nửa cái mạng .
Bà còn khinh khỉnh rêu rao: "Mười ngàn tệ còn đủ để chúng nó ngậm miệng ? Mười ngàn tệ là đủ xây một căn phòng nhỏ , chúng nó còn gì mà đủ?"
là một lũ gả cho hạng nghèo kiết xác về nhà ngoại xin ăn!
Cầu xin thì về nhà chồng chúng nó mà cầu xin, còn bắt bà bỏ tiền ! Một lũ con gái c.h.ế.t tiệt!
Bác cả Phương thuyết phục, cuối cùng chỉ bằng lòng bỏ mười ngàn tệ. Ông thầm nghĩ, cũng ông đưa tiền đền bù cho họ, mười ngàn tệ đúng là đủ .
Mấy đó vốn bàn bạc xong là do bác cả Phương mặt, mỗi đưa ba mươi ngàn tệ, nếu thì năm mươi ngàn, cố gắng định họ để vượt qua cửa ải .
Lúc đầu, đối mặt với đủ loại hứa hẹn và tiền bạc của các cán bộ ủy ban làng, d.a.o động, còn liên lạc với Phương Du Vi hỏi xem thể hòa giải .
Trong họ quá nghèo.
Đừng ba mươi ngàn, trong tay họ đến ba ngàn cũng chẳng , còn đang ở trong căn nhà ngói rách nát sắp đổ sập. Ba mươi ngàn là một khoản tiền khổng lồ, họ thể cầm về nhà chồng xây một căn nhà khá khẩm, phía nhà chồng cũng bắt đầu khuyên nhủ.
Hơn nữa nhóm bác cả Phương còn bày tỏ rằng thể giúp họ thêm tên bảo hiểm mất đất, già sự đảm bảo, cũng thể giúp họ điều đình xem nhà ngoại thể trích thêm bao nhiêu tiền đền bù cho họ.
Cuộc sống quá khó khăn, một chút bố thí đối với họ là đủ .
Phương Du Vi thấu hiểu họ, đông thì lòng khó đồng nhất, mỗi đều nỗi khổ riêng của , cô chỉ : "Những thứ hứa hẹn cuối cùng cũng chỉ là hứa hẹn, chị bỏ lỡ cơ hội thì lật bản án sẽ khó đấy."
Phía bên im lặng.
Họ tranh đấu một phen, nhưng vướng bận quá nhiều.
Phương Du Vi thêm gì nữa, bởi vì cô cần tất cả chứng, chỉ cần một phần trong đó thực là đủ .
Hiệu quả hiện tại đủ để nhóm bác cả Phương khốn đốn .
Chỉ là Phương Du Vi ngờ bác cả Phương thiển cận đến thế, là ba mươi ngàn kết quả đổi ý chỉ đưa mười ngàn, ngay lập tức gây nên sự phẫn nộ trong cộng đồng, những con gái xuất giá tập thể phản kháng.
Bác cả Phương vốn định lập công, ngờ hỏng việc.
Mấy đều ngờ bác cả Phương ngu xuẩn như thế, tức giận khôn cùng, định tìm đến nhà ngoại của họ để gây áp lực. Kết quả là dân làng đồng loạt phong thanh: Lần đền bù giải tỏa , một bác cả Phương tham ô hơn một triệu tệ.
Ông chỉ là một đội trưởng nhỏ nhoi mà thể tham ô hơn một triệu tệ ?
Những dân làng vốn cảm thấy việc liên quan đến bắt đầu loạn lên. Đám cán bộ chẳng lẽ tham ô mấy triệu tệ ? Số tiền đều là của họ mà!
Mọi trực tiếp bao vây nhà họ Phương, nghiêm giọng chất vấn.
"Ai đang nhảm đó?" Bác cả Phương lớn tiếng bác bỏ, lời thề độc thốt khỏi miệng: "Nếu mà tham tiền thì trời đ.á.n.h thánh đ.â.m!"