Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 121
Cập nhật lúc: 2026-02-11 23:52:08
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lại còn giải nhất. Mơ hão!
Vương Quốc Hải bên còn bước khỏi cửa, thì ở phía bên , hiệu trưởng Vương vẻ mặt đầy kích động bước , cao giọng : "Cô Phương, tiết dự giờ của cô đoạt giải !"
Phương Du Vi dừng động tác . Mọi cũng đồng loạt sang.
Giải gì? Giải khuyến khích ?
Hiệu trưởng Vương hưng phấn đến mức hai má đỏ bừng, giọng vững: "Giải nhất, cô giành giải nhất!!!"
Giáo viên ở thị trấn của họ giành giải nhất cấp thành phố. Nghe bình chọn yêu cầu cực kỳ khắt khe, nhân viên gọi điện đến cũng tỏ ngạc nhiên.
Nghe , những còn chấn động đến mức há hốc mồm. Phương Du Vi giải nhất?
Vương Quốc Hải tin, ngẩn tại chỗ hồi lâu vẫn hồn.
Tin tức Phương Du Vi tham gia cuộc thi tiết dạy công khai cấp thành phố và đoạt giải nhất nhanh ch.óng lan truyền, cổng trường và dãy đường đó đều treo đầy biểu ngữ.
Người dân trong thị trấn đều một giáo viên tên Phương Du Vi, tham gia cuộc thi công khai của thành phố và giành giải nhất. Họ bàn tán xôn xao, cho rằng ở thị trấn cũng giáo viên xuất sắc như ở thành phố.
Học sinh và phụ trong lớp của Phương Du Vi cũng về tuyên truyền, ngừng rằng Phương Du Vi trách nhiệm, giảng bài .
Cô trở nên nổi tiếng khắp thị trấn. Khi nhà cô còn mở quán ăn sáng và quán sữa, trong phút chốc cả hai cửa hàng đều trở nên cực kỳ đắt khách. Từ sáng đến tối mịt, khách khứa lúc nào cũng đông nghịt, ngay cả quán đồ nướng buổi tối cũng hưởng lây.
Trong cuộc họp thứ Sáu, hiệu trưởng Vương trực tiếp tuyên bố, để Phương Du Vi đảm nhận chức tổ trưởng tổ Ngữ văn.
" phủ nhận năng lực của cô Phương, chỉ là cái học vị , liệu dị nghị ?" Vương Quốc Hải bày bộ dạng cho Phương Du Vi, thậm chí còn bụng gợi ý cho cô: "Cô Phương, cô thi bổ sung cái bằng cấp ?"
Trung cấp mà, thấp.
Phương Du Vi kịp trả lời, hiệu trưởng Vương : "Cô Phương hiện bằng đại học đấy."
Vương Quốc Hải lập tức cho rằng Phương Du Vi dối, còn định qua mặt hiệu trưởng Vương, liền gắt giọng: "Học vị thấp đáng hổ, nhưng lừa gạt là đúng, nhớ rõ ràng cô Phương chỉ bằng trung cấp thôi!"
Hiệu trưởng Vương tiếp lời: "Cô Phương chí tiến thủ, hai năm nay đều ôn thi đại học, cách đây lâu nhận bằng nghiệp ."
Ông dứt lời, chỉ Vương Quốc Hải trợn tròn mắt, mà các giáo viên khác mặt ở đó cũng như giáng một đòn mạnh đầu.
Phương Du Vi giấu họ, lén lút tự học đại học, và vượt qua ?!
Vương Quốc Hải lúc còn gì để , nhưng về nhà thì lăn ốm một trận, thể thấy lòng hẹp hòi đến mức nào.
Phương Du Vi thâm niên thấp nhất nhưng tổ trưởng, nhiều miệng nhưng trong lòng phục. Đặc biệt là nhóm của Chung Tuyền, những vốn luôn dạy lớp cuối cấp sáu, đột nhiên thể tiếp quản từ tay Phương Du Vi nữa, trong lòng đầy rẫy ý kiến.
Họ cư nhiên sắp xếp dạy lớp ba, chỉ chờ xem Phương Du Vi rốt cuộc thể dạy dỗ trò trống gì.
Không ngờ rằng, trong kỳ thi Olympic Toán học cấp thành phố của khối lớp sáu, lớp của Phương Du Vi thực sự hai học sinh lọt top 50.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-121.html.]
Trong đó, Điền Vũ Hân xếp thứ 42 thành phố, còn Dương Lập Vũ – bé vốn coi thường – giành vị trí thứ 8 thành phố. Khi hiệu trưởng Vương tin, lúc cúp điện thoại tay ông vẫn còn run rẩy, mồ hôi trán ngừng chảy , chỉ trong vòng đầy nửa phút, quần áo ướt đẫm.
"Nhanh, mua pháo , nhanh lên ——" "Treo biểu ngữ , mỗi con phố đều treo lên." "Tổ tiên hiển linh , khói xanh bốc lên từ mộ tổ ." .......
Chương 43 Nữ phụ giáo viên thập niên 90 hám giàu (20)
Chính Phương Du Vi cũng ngờ Dương Lập Vũ thể thi đến .
Dù , so với học sinh ở thành phố, bé bao giờ học thêm, cũng từng tiếp xúc với các khóa đào tạo chuyên sâu về thi đấu, tài nguyên giáo d.ụ.c cực kỳ khan hiếm.
Trẻ em ở thành phố bắt đầu tiếp xúc với tiếng Anh từ mẫu giáo, còn trẻ em ở thị trấn của họ lên lớp ba mới dạy tiếng Anh, phát âm bảng phiên âm nhiều chỗ đều rối tung rối mù.
Kỳ thi diễn thứ Bảy, nên thứ Sáu, Phương Du Vi còn đặc biệt cắt tóc cho mấy đứa trẻ trong lớp sắp dự thi, cẩn thận cắt cho chúng một kiểu tóc mới.
Lúc cắt tóc, Dương Lập Vũ Phương Du Vi, nghiêm túc và trịnh trọng : "Cô Phương, em sẽ mang một thứ hạng về."
Hai năm qua, Dương Lập Vũ cao lớn hơn ít, còn là đứa trẻ lông bông như . Cậu bé trở nên trầm hơn, tính tình bớt nóng nảy, sở thích vận động cũng chuyển sang chơi bóng rổ.
"Cô tin tưởng em, nhưng đừng tạo áp lực quá lớn cho ." Kỳ vọng của Phương Du Vi đối với Dương Lập Vũ là cố gắng lọt top 50 để thể trường Trung học 1 thành phố.
"Em chắc chắn ." Dương Lập Vũ khẳng định chắc nịch.
Phương Du Vi cầm miếng mút xốp, nhẹ nhàng phủi những sợi tóc thừa bé, đó vỗ vai , giọng đầy tin tưởng: "Cô , em nhất định ! Đợi tin của em."
Ngày thi, các học sinh tập trung ăn sáng tại quán của nhà họ Lâm. Phương Du Vi đặc biệt nhờ Lâm dành riêng cho họ một bàn, đó bày đủ loại bánh ngọt và mì nước, tất cả đều chế biến thanh đạm nhất thể.
Sau khi ăn sáng xong, Phương Du Vi đang giúp Điền Vũ Hân tết tóc.
Nhà họ Điền sống ở ngôi làng gần đó, Điền Vũ Hân thỉnh thoảng sẽ mang theo lạc và khoai lang của nhà đến.
Tất nhiên, thường xuyên hơn, cô bé sẽ mang bánh khoai lang hấp của nhà , hoặc một vài món ăn vặt thủ công do bà nội Điền , đặc biệt mang đến cho hai nhóc tỳ nhà Phương Du Vi.
Bởi vì Điền Vũ Hân nhớ Phương Du Vi từng , trẻ con ăn vặt nhiều sẽ cao nổi, nên bánh trái do bà nội cô bé tự tay chắc chắn là lành mạnh vệ sinh.
Hai đứa nhỏ háu ăn hễ thấy Điền Vũ Hân đến là vui mừng kém gì khi thấy Dương Lập Vũ.
Phương Du Vi tết tóc cho Điền Vũ Hân, nhẹ nhàng : "Đừng quá căng thẳng, em cứ cố gắng hết sức . Lần thi đấu nếu đỗ thì kỳ thi nghiệp tiểu học chắc chắn sẽ vấn đề gì."
Điền Vũ Hân tư chất thông minh như Dương Lập Vũ, cô bé dựa sự cần cù, học ngày học đêm.
Tâm tư cô bé nhạy cảm nên Phương Du Vi sợ cô bé chịu áp lực quá lớn.
"Vâng." Điền Vũ Hân nhỏ giọng đáp.
Phương Du Vi tết tóc cho cô bé xong, đó lấy một cặp phụ kiện tóc bằng voan màu hồng đính ngọc trai cài lên cho cô bé.
"Đẹp quá." Phương Du Vi lấy gương đặt mặt Điền Vũ Hân, tiếc lời khen ngợi.