Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 116
Cập nhật lúc: 2026-02-11 23:46:51
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi về đến thị trấn, Lâm phụ Lâm mẫu đợi sẵn từ lâu. Nhìn thấy xe buýt dừng từ xa là ngóng về phía đó, chính họ cũng nhớ rõ đây là thứ bao nhiêu họ quan sát xe buýt .
Vừa thấy Lâm Ngạn xuống xe, hai ông bà lập tức dậy về phía .
"Bà nội ơi!"
"Ông nội ơi!"
Bé Dương Dương và bé Triều Triều xuống xe là lập tức gọi to về phía , giọng ngọt lịm.
"Cục cưng về ?" Lâm mẫu mấy ngày gặp chúng, mấy ngày nay trằn trọc khó ngủ, thấy hai nhóc tì là lập tức tới, thụp xuống ôm cả hai.
Lâm phụ tuy cảm xúc lộ rõ ngoài nhưng cũng tới, ánh mắt từ ái xoa xoa đầu hai đứa nhỏ, đầy vẻ xót thương.
"Bọn cháu ăn đồ ngon , mua đồ chơi , nhiều lắm ——"
Hai đứa trẻ líu lo như mở máy, múa may cuồng, ngừng kể chuyện với ông bà. Hai ông bà chăm chú vô cùng, thỉnh thoảng còn hưởng ứng theo lời chúng.
Cửa hàng thoáng chốc tràn ngập tiếng vui vẻ, nụ mặt hai ông bà càng thêm đậm, mắt rời hai nhóc đang khoe đồ chơi mới.
Phương Du Vi bấy giờ mới lấy quần áo mua đưa cho hai ông bà và : "Bố, , hai mặc thử xem ạ."
"Bố quần áo mặc , tiêu tiền việc đó gì?" Phản ứng đầu tiên của Lâm mẫu là từ chối, đó thấy Phương Du Vi còn mua cả giày, ánh mắt lấp lánh hai cái: "Mua cho bố gì, mua cho con trẻ ."
"Cháu giày ạ." Bé Triều Triều nhanh chân chạy tới, cầm đôi giày định cho Lâm mẫu.
"Vậy con giúp bà nội nhé." Phương Du Vi với con trai.
"Vâng ạ!" Bé Triều Triều nhận lời ngay, bóng dáng nhỏ bé xách đôi giày, tới thụp xuống, đôi tay nhỏ đưa giúp Lâm mẫu giày.
Bé Dương Dương thấy như cũng chịu kém cạnh, cầm đôi giày giúp Lâm phụ.
Hai nhóc tì xổm đất, động tác vụng về nhưng nghiêm túc giày cho ông bà. Họ tự nhiên là phiền cháu trai, nhưng Phương Du Vi : "Cứ để chúng thử xem , cho chúng rèn luyện thêm chút."
Hai ông bà dừng động tác, hai nhóc tì. Ánh mắt Lâm mẫu từ dịu dàng trở nên ngấn lệ, cứ chằm chằm gương mặt non nớt của chúng.
Hai quen tiết kiệm, quần áo Phương Du Vi mua cho họ đều nỡ mặc, cô cũng khuyên bảo mà để hai nhóc tì . Làm như hiệu quả hơn nhiều so với việc tự cô .
Căn nhà mới mua sửa sang xong, Lâm Ngạn bố trí tầng một cho hợp lý và tinh tế hơn, thể bày nhiều hàng hóa hơn, tầng hai thì trang trí đơn giản.
Riêng tầng cùng là phòng của họ, Lâm Ngạn tốn nhiều tâm tư, thể là đổi lớn. Bên trong từ chiếc giường lớn đến một chiếc ghế nhỏ đều do tỉ mỉ so sánh nhiều mới phối .
Vì sửa sang cần thông gió nên họ cũng chuyển ở ngay.
Cả kỳ nghỉ, khi thi xong, Phương Du Vi sống khá thong thả.
Muốn ngủ nướng thì ngủ nướng, ngủ dậy thì cửa hàng xem chút hoặc siêu thị trông quán.
Hai nhóc tì cần cô lo lắng, chúng chỉ là bảo bối trong lòng hai ông bà, mà khi nghỉ hè, Dương Lập Vũ còn thường xuyên đến tìm chúng chơi. Mỗi đến đều mang theo một vài món đồ chơi tự , đưa chúng chơi vui quên cả lối về.
Phương Du Vi cắt tóc xong cho Lâm mẫu, liền bảo Dương Lập Vũ cũng qua đây: "Cô cắt tóc cho em nhé, tóc em dài quá ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-116.html.]
Bây giờ thời tiết nóng thế , tóc dài khó chịu lắm.
Dương Lập Vũ ngoan ngoãn tới.
Phương Du Vi cắt tóc cho bao giờ qua loa, thỉnh thoảng còn xa một chút quan sát mấy , cắt xong còn sửa sửa , mỹ miều gọi là: "Vẫn cắt một kiểu tóc phù hợp với khí chất của em mới ."
"Bây giờ em học tập, quan tâm đến mấy thứ ." Dương Lập Vũ nghiêm túc với cô.
"Em xong bài tập hè ?" Phương Du Vi hỏi.
Dương Lập Vũ: "Xong từ lâu ạ, em bắt đầu học thuộc lòng đề ."
Phương Du Vi ngạc nhiên khi một đứa trẻ nhỏ như khả năng tự giác đến thế. Cô trong nhà, lấy sách giáo khoa lớp bốn học kỳ một đưa cho : "Kỳ nghỉ rảnh rỗi thì xem ."
"Em cảm ơn cô." Dương Lập Vũ tự nhiên nhận lấy.
Phương Du Vi kéo một chiếc ghế cạnh , bảo : "Đưa tay đây."
Dương Lập Vũ chiếc bấm móng tay trong tay cô, đưa tay : "Móng tay em mới cắt hôm qua mà."
"Mài một chút , trông như ch.ó gặm , cô nghi là em tự c.ắ.n móng tay đúng ?" Phương Du Vi mở chiếc dũa móng tay cái bấm, kéo ngón tay , đơn giản giúp sửa sang một chút.
Mài xong, Phương Du Vi đưa một chiếc bấm móng tay mới cho : "Lần cắt móng tay thì dùng cái ."
Dương Lập Vũ cúi đầu, cứ chằm chằm chiếc bấm móng tay, khẽ nắm c.h.ặ.t . Bé Dương Dương lao lòng , tay giơ một miếng bánh ngọt nhỏ: "Anh ơi, ăn bánh !"
Cậu về phía Phương Du Vi, cô đang cong mắt : "Con cẩn thận chút, đau bây giờ."
"Em đau!" Dương Lập Vũ lập tức phủ nhận.
Bé Dương Dương cũng lập tức bằng giọng sữa: "Anh đau!"
Hai em yêu thương ôm lấy .
Lúc Dương Lập Vũ chuẩn về nhà, Lâm mẫu mang đến một đôi giày, bảo thử: "Hôm nay bà thị trấn, thấy một cửa hàng thanh lý lớn, đôi giày rẻ, khéo phù hợp với Tiểu Vũ nên mua luôn."
"Cháu sẽ giúp giày!" Bé Dương Dương lập tức giơ đôi tay nhỏ giúp sức, giúp Dương Lập Vũ đôi giày mới.
Dương Lập Vũ cuối cùng để đôi giày cũ kỹ cứng ngắc đến mức nứt nẻ ở cửa hàng, vì Lâm mẫu bà sẽ dán cho , bảo giày mới về.
Rời khỏi quán ăn sáng, đường về, Dương Lập Vũ liền cởi đôi giày mới xách tay, cứ thế chân trần về.
Mỗi bước của đều kiên định như , đến nỗi khi Phương Du Vi thấy vở luyện chữ và bài tập hè mang đến lúc khai giảng, cô sững một lúc mới hỏi: "Mỗi ngày em luyện tập bao lâu?"
Cô bao giờ nghi ngờ do , mặc dù kiểu chữ đến mức khiến cô ngạc nhiên.
"Có thời gian là luyện ạ." Cậu là bộ thời gian rảnh.
Phương Du Vi vỗ vai , khen ngợi: " là trò giỏi dễ dạy mà."
Hiệu trưởng Vương đồng ý với đề xuất của Phương Du Vi, cô thăng chủ nhiệm lớp 4 (1), tiếp tục dẫn dắt các em.