Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 108
Cập nhật lúc: 2026-02-11 23:46:42
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đối với mà , nghèo mới là đáng sợ nhất.
Phương Du Vi bảo : “Là đẩy em, khoản chi phí kiểm tra là họ trả, chỉ trả mà còn bồi thường.”
Dương Lập Vũ cô , lập tức ngẩng đầu lên, dường như đang xác nhận tính xác thực.
“Đi thôi, đưa em bệnh viện.” Phương Du Vi nắm tay , dẫn ngoài trường.
Lòng bàn tay cô ấm, Dương Lập Vũ cảm thấy giống như .
Cậu quấy nữa, ngoan ngoãn theo cô.
“Phải để em ăn chút bữa sáng ,” Phương Du Vi dẫn đến cửa hàng bữa sáng, lấy cho một cái bánh bao thịt và một cốc sữa đậu nành.
Cô đưa bữa sáng cho , tự một : “Lúc bắt bồi thường, cô thấy đấy, cái bánh bao thịt rơi cũng tính . , rơi thế nào ?”
Dương Lập Vũ nhận lấy bánh bao thịt và sữa đậu nành, nhỏ giọng : “Cậu đạp xe đ.â.m trúng em.”
“Đạp xe đ.â.m trúng mà xin ? Quá hống hách !” Phương Du Vi đoạn, gắp một miếng bánh ngọt gói cho , “Cái là món mới, cũng bán chạy lắm, cho em nếm thử.”
Dương Lập Vũ miếng bánh ngọt nhiều màu sắc tay, nhỏ giọng và ngượng nghịu một câu: “Cảm ơn cô.”
“Không chi~~” Phương Du Vi dẫn về phía bến xe.
Bệnh viện thị trấn kiểm tra chính xác, họ bắt xe lên phố.
Lên xe buýt, Phương Du Vi trả tiền, Dương Lập Vũ hàng ghế , cô ở phía .
Xe khởi hành, Dương Lập Vũ chậm rãi ăn cái bánh bao thịt của , cái bánh bao nóng hổi mềm mại, nước thịt bên trong thơm phức.
Cậu c.ắ.n từng miếng nhỏ, chậm rãi nhai, nỡ ăn hết.
Dương Lập Vũ ăn cảm thấy khóe mắt cay cay, giơ tay dùng tay áo liên tục dụi khóe mắt, dụi hết đến khác, hít hà nhỏ tiếng, tiếp tục cúi đầu ăn bánh ngọt.
Phương Du Vi ngoài cửa sổ, giả vờ như thấy.
Tuổi , suy cho cùng cũng chỉ là một đứa trẻ.
Một tiếng , Phương Du Vi đưa Dương Lập Vũ đến bệnh viện nhân dân thành phố.
Dương Lập Vũ nảy sinh sự tin tưởng đối với Phương Du Vi nên buông bỏ cảnh giác, lúc bác sĩ hỏi trả lời như thật, còn vén ống quần lên.
Chỗ đầu gối của quần đồng phục trầy xước một lỗ, đầu gối trầy da còn đang chảy m.á.u.
Phương Du Vi thấy thì lông mày liễu nhíu c.h.ặ.t.
Lúc Dương Lập Vũ đầu choáng, bác sĩ khuyên nên chụp CT, nhưng giá cả đắt đỏ, riêng chụp quét phẳng hộp sọ mất mấy chục tệ.
Nhiều bệnh viện huyện còn máy CT, chiếc máy của bệnh viện họ vẫn là đồ cũ mua , giá cả là chăng lắm .
Dương Lập Vũ thấp thỏm về phía Phương Du Vi.
“Làm phiền bác sĩ kê đơn ạ.” Phương Du Vi với bác sĩ.
Bác sĩ đơn, kê t.h.u.ố.c, với Phương Du Vi: “Chụp xong cô đưa cháu xử lý vết thương nhé.”
“Vâng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-108.html.]
Phương Du Vi nắm tay Dương Lập Vũ trong bệnh viện rộng lớn, sát theo cô, dám ngó lung tung.
“Chỗ rộng quá, ngoài lúc sinh con cũng từng đến đây,” Phương Du Vi , “ tìm kỹ xem chỗ nào nộp tiền. Em sát cô đấy, là lạc mất cô tìm ở .”
Dương Lập Vũ gật đầu lia lịa, theo sát hơn nữa, sự bàng hoàng trong lòng cũng theo đó mà giảm bớt.
Không chỉ , hóa cô giáo cũng thông thạo nơi .
May mắn kết quả kiểm tra , tảng đá trong lòng Phương Du Vi buông xuống đại nửa, cô đưa Dương Lập Vũ trường, lúc đó là một giờ chiều.
Buổi chiều lên lớp, Dương Lập Vũ đương nhiên kịp về nhà, Phương Du Vi đưa về cửa hàng, để ăn cơm cùng.
Dương Lập Vũ còn ngại, kiên trì đòi về trường.
“Bây giờ cửa lớp đang khóa, em thế nào ?” Phương Du Vi kéo , xới cho một bát cơm, “Cô bệnh viện với em, em ăn cơm với cô.”
Hai cụ già nhà họ Lâm và hai đứa trẻ ăn cơm xong , Lâm Ngạn đang đợi Phương Du Vi nên ăn.
Lâm mẫu hôm nay một đĩa rau xanh xào, một đĩa cánh gà kho hồng, trứng rán hẹ và canh sườn.
“Đừng ngại.” Phương Du Vi gắp cho Dương Lập Vũ một miếng cánh gà đặt bát , gắp thêm rau xanh cho .
Dương Lập Vũ miếng cánh gà trong bát, nuốt nước miếng một cái, nhưng lòng tự trọng mạnh mẽ khiến giả vờ như ăn.
Cậu định mở miệng với Phương Du Vi rằng thích ăn cánh gà thì thấy một nhóc tì đang bên , khuôn mặt trắng trẻo nhỏ nhắn đó ngước lên, đôi mắt to tròn lanh lợi đang .
Dương Lập Vũ bé một cái, nghiêng đầu, bên trái cũng một bé giống hệt như tới, tay bé cầm một món đồ chơi vịt máy, đưa về phía , cho chơi.
“Gọi , đây là Dương Lập Vũ.” Phương Du Vi với hai con trai. Cô về nhà, Lâm Ngạn đợi cô cùng ăn cơm, hai con trai cũng chịu ngủ mà đòi đợi cô.
“Anh,” bé Dương Dương gọi một tiếng, đưa con vịt máy về phía Dương Lập Vũ, nhoẻn miệng lộ mấy cái răng sữa trông thật ngây ngô, “Cho chơi.”
“Là !” bé Triều Triều sửa cho em trai.
“Anh.” Dương Dương nghiêm túc phát âm, tiếp tục đưa đồ chơi của cho Dương Lập Vũ.
Phương Du Vi đặt bát canh sườn mà Lâm Ngạn xới xong mặt Dương Lập Vũ, nhẹ nhàng : “Anh ăn cơm, để ăn cơm .”
Dương Dương gật gật cái đầu nhỏ, thu món đồ chơi .
Dương Lập Vũ bé, trịnh trọng lên tiếng hứa rằng: “Anh ăn cơm xong sẽ chơi với em.”
“Vâng .” Dương Dương đến híp cả mắt, một bên ngoan ngoãn đợi.
Dương Lập Vũ ăn bát cơm còn sót một hạt gạo nào, uống hết canh, còn kiên trì đòi tự rửa bát, sợ phiền khác.
Dọn dẹp xong xuôi, cũng quên chơi với hai nhóc tì, hề chán nản dạy hai đứa trẻ chơi đồ chơi thế nào, mặt cũng lộ nụ trẻ con.
Cậu ngoài việc dùng sự nổi loạn để ngụy trang bản , khi trút bỏ xuống thì cũng một mặt trẻ con.
Vương Quốc Hải buổi sáng cứ ở phòng giáo vụ ầm ĩ suốt, khi Phương Du Vi đưa Dương Lập Vũ bệnh viện, buổi chiều ông liền im lặng tiếng.
Coi như chuyện từng xảy .
Ngược Chung Tuyền đặc biệt đến hỏi vài câu.
Phương Du Vi với rằng Dương Lập Vũ đập trúng đầu nhẹ, bác sĩ bảo kiểm tra CT, may mà , chân cũng trầy xước một mảng lớn, chảy khá nhiều m.á.u, còn đưa biên lai thu phí của bệnh viện cho xem.