Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 107
Cập nhật lúc: 2026-02-11 23:46:41
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cô kiên trì nữa, trầm giọng tiếp lời: “Nếu ông là giáo viên, ông hãy ít , dù ông giáo viên của Dương Lập Vũ, cũng giáo viên của Vương Minh Vũ, đây là chuyện và thầy Chung cần xử lý.”
Giáo viên chủ nhiệm của Vương Minh Vũ là Chung Tuyền đang một bên, thấy lời chút ngượng ngùng nhếch môi.
Vương Quốc Hải lên mắng học sinh một trận, đối phương là giáo viên kỳ cựu, quan hệ họ hàng với Hiệu trưởng Vương, thêm một Tô Nguyệt nữa, Chung Tuyền thực sự là xen lời nào, cũng rước họa .
Dù giáo viên của Dương Lập Vũ, thậm chí lập lờ cho qua chuyện, mang rắc rối cho .
Tuy nhiên, việc Vương Quốc Hải vượt mặt để xử lý chuyện , trong lòng là ý kiến, đến việc khác, Vương Minh Vũ cao hơn Dương Lập Vũ hẳn một cái đầu, cũng chẳng hạng .
“Nó đ.á.n.h cháu họ , còn ?” Vương Quốc Hải mặt xanh mét, lớn tiếng nạt nộ.
Ông cậy là giáo viên lâu năm, đây còn là chuyện xảy ở trường của ông , nếu bảo vệ thì ông còn uy tín gì trong dòng họ nữa?
“Nếu ông phụ thì cũng đợi hỏi rõ sự tình chứ?” Phương Du Vi thêm phần nghiêm nghị, “Học sinh của đ.á.n.h đến mức đầu cục u ? Có Vương Minh Vũ đ.á.n.h ?”
Lời thốt , Vương Minh Vũ vốn đang thong dong tự tại lập tức trở nên căng thẳng.
“Trước tiên bàn đúng sai, đứa trẻ thương thì cứu chữa , kiểm tra.” Phương Du Vi về phía Vương Minh Vũ, “Còn em? Em thương chỗ nào?”
“Em, em——” Vương Minh Vũ ấp úng, ánh mắt né tránh, “Chỉ là mặt đau thôi.”
Phương Du Vi nắm lấy tay Dương Lập Vũ, định ngoài: “Em đập trúng đầu , đưa em bệnh viện kiểm tra một chút.”
Nghe cô đưa bệnh viện, những mặt đều ngẩn .
Người bình thường việc gì đều chạy đến bệnh viện, cần thiết đưa bệnh viện nghiêm trọng như ?
Trong trường nhiều trẻ em bỏ quê nhà và những học sinh nghèo khổ, quản cũng chống lưng, họ bắt nạt tổn thương, gặp giáo viên trách nhiệm thì cũng cứ lập lờ cho qua.
Vương Quốc Hải chặn cô : “Cô đưa bệnh viện, tiền ai trả?”
Phương Du Vi: “Ai sai, ai đ.á.n.h thì đó trả.”
Nghe , Vương Minh Vũ lập tức phắt dậy khỏi ghế, hoảng hốt : “Em cũng đ.á.n.h nó, bảo nó tránh nó tránh, cứ bắt em đền cái bánh bao thịt gì đó, còn xông lên đ.á.n.h với em.”
“Cho nên em tay đ.á.n.h em ?” Phương Du Vi đầu Vương Minh Vũ hỏi.
Vương Minh Vũ vẻ mặt đầy chột .
“Cô lớn tiếng thế gì?” Vương Quốc Hải bước tới, ngăn cản Phương Du Vi truy cứu đến cùng.
Phương Du Vi tiếp tục chằm chằm Vương Minh Vũ, nghiêm giọng : “Cô hỏi em, em tay đ.á.n.h em ? Em còn đ.á.n.h đầu, nếu bệnh viện kiểm tra vấn đề, em chịu trách nhiệm đến cùng.”
Vương Minh Vũ lập tức phản bác: “Không em đ.á.n.h, em chỉ đẩy một cái thôi, nó tự va đấy chứ.”
Vương Quốc Hải hiệu cho Vương Minh Vũ mau im miệng, nhưng kịp, Phương Du Vi Chung Tuyền: “Thầy Chung, thầy thấy chứ? Vương Minh Vũ rơi bánh bao của , những đền mà còn bắt tránh , tránh liền tay đ.á.n.h , còn đẩy , thầy xem chuyện ai đúng ai sai?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-107.html.]
Cô chỉ vài câu tổng kết xong sự việc.
Chung Tuyền chuyện đơn giản như , nể mặt Vương Quốc Hải nên cũng dám quát mắng Vương Minh Vũ, chỉ : “Em lớn tuổi hơn em , đ.á.n.h chắc chắn là sai .”
Vương Quốc Hải thấy cái cổ rụt của Vương Minh Vũ thì chuyện lý, thế là với Phương Du Vi: “Cũng cần mời phụ nữa , hai đứa trẻ hòa giải với một chút là .”
“Thầy Vương nhẹ nhàng thật đấy, Vương Minh Vũ đ.á.n.h , còn đ.á.n.h thương, hòa giải thế nào ?” Phương Du Vi lách qua ông , “ là giáo viên chủ nhiệm của em , chịu trách nhiệm với em , bây giờ đưa bệnh viện kiểm tra một chút, nếu mệnh hệ gì thì ai phụ trách? Ai gánh vác?”
Vương Quốc Hải mấy câu phía của cô cho cứng họng gì, Chung Tuyền cũng lên tiếng nữa.
Cứ hễ nhắc đến việc gánh trách nhiệm là ai nấy đều lẩn tránh nhanh hơn ai hết.
Sau khi Phương Du Vi dẫn Dương Lập Vũ , Vương Quốc Hải bực bội : “ thấy cô đúng là rỗi tìm chuyện! Ra vẻ uy phong của giáo viên chủ nhiệm!”
Vương Minh Vũ thấy Phương Du Vi dẫn bệnh viện, sắc mặt dần trắng bệch, vẻ mặt thấp thỏm Vương Quốc Hải, ánh mắt cầu cứu.
Cậu ở trong lớp thường bắt nạt , đ.á.n.h , ai cũng chú họ của giáo viên ở đây, còn quen hiệu trưởng, một họ hàng khác cũng đang giáo viên tiếng Anh.
Những đứa trẻ đ.á.n.h dám hó hé, nếu bắt nạt quá đáng thì đến trường cũng dám đến, phụ nếu hỏi thì cũng nhịn nhục .
Bên ngoài tòa nhà dạy học.
Dương Lập Vũ gạt tay Phương Du Vi đang nắm tay : “Em bệnh viện .”
“Em đập trúng đầu , bệnh viện kiểm tra.” Phương Du Vi kiên trì.
“Em !” Dương Lập Vũ cúi đầu, vẫn cô.
Phương Du Vi bé, nhẹ nhàng : “Đập trúng đầu thể coi thường , nếu nghiêm trọng sẽ xảy vấn đề, gây hậu quả thể cứu vãn. Cô còn qua ít trường hợp, những đứa trẻ đó lúc đó để ý, đó mấy ngày thì xuất huyết não, đứa còn liệt giường biến thành ngớ ngẩn nữa. Đến lúc đó ?”
Cô lời để dọa Dương Lập Vũ, những ví dụ như thiếu, vả vết thương khá nặng, cục u đầu ngày càng to.
Vẫn bệnh viện kiểm tra một chút mới yên tâm.
Hơn nữa, Dương Lập Vũ tuổi còn nhỏ nhưng lộ tính cách tàn nhẫn, khi bỏ học thì lăn lộn ngoài xã hội, nhân lúc trật tự xã hội thiện, thực sự kiếm ít tiền, nhưng chính là một nhân vật phản diện lớn, còn trả thù ít bắt nạt , ngăn cản ngôi trường phát triển.
Phương Du Vi cũng nhắm riêng, đứa trẻ tâm lý cuối cùng đều vặn vẹo, kết cục cũng chẳng gì, trấn áp mạnh tay, điều tra dính líu đến án mạng, hình như tuyên án chung .
Dù cũng là một đứa trẻ đáng thương, cô đường cùng.
“Em sợ.” Dương Lập Vũ là , nhưng dù cũng là trẻ con, một lát , “Nhà em tiền bệnh viện, bố em lâu về.”
Biết đều cần nữa .
So với việc liệt ngớ ngẩn, cuộc sống mắt là tiền.