Tô Cầm định thần , cũng vội vàng đưa tay nhấc.
Lần nhẹ nhàng hơn nhiều, khi hai vận chuyển dứa kho, một Trình Văn Phong thể nhấc bổng cái sọt lên xếp chồng lên .
"Cảm ơn ." Tô Cầm xoa xoa bàn tay , với một câu.
Trình Văn Phong liếc tay cô, lòng bàn tay cọ đến đỏ ửng, thế là : "Làm thì đừng nữa."
Anh thấy cô vã mồ hôi đầm đìa, cần thiết cố quá sức.
"Mọi đều đang việc, lười biếng ." Tô Cầm xong lạc quan : "Sắp tan , chiều nay đến lượt bọn khuân vác nữa."
Trình Văn Phong đáp lời, theo cô.
" ."
Tô Cầm đột nhiên dừng bước đầu , đối diện với khuôn mặt của Trình Văn Phong, cũng bất ngờ, nhớ đến đ.á.n.h giá của khác về , tỏ thiện nhưng thể hiện thế nào, chỉ đành vô cảm cô, lòng dần trở nên phiền muộn.
Cô vẻ chẳng hề để tâm, còn sáp gần phía , hạ thấp giọng : "Chuyện , với cô là mời ăn kem tha cho , cô tin . Anh đừng hớ nhé?"
Trình Văn Phong mím c.h.ặ.t đôi môi mỏng.
Tô Cầm thấy , dùng giọng điệu đáng thương kể khổ: " chỉ là nhân viên tạm thời thôi, nếu cô thành kiến với , ngày tháng của sẽ dễ dàng gì . cũng hẹp hòi, đại nhân đại lượng, thể mời ăn thật nhiều que kem, đợi tiền, mời ăn cơm cũng ."
Bây giờ thì mời nổi ăn cơm, thực sự là đang kẹt tiền.
Trình Văn Phong đôi mắt hạnh ngập nước của Tô Cầm, bên trong đầy những toan tính nhỏ nhặt, còn tâng bốc , chẳng thèm suy nghĩ mà thuận theo: "Không chuyện gì lớn."
Cô là đầu tiên trực tiếp từ chối mặt, nhưng , quen .
Nghe , trong mắt Tô Cầm hiện lên ý thể giấu giếm, đuôi mắt cong cong, cô nhếch môi : " thực sự ý nhắm , ." Cô xong liền bồi thêm: "Lát nữa sẽ mời ăn kem."
Trình Văn Phong định cần, cô mất .
Đến giờ nghỉ trưa, Tô Cầm thực sự mua mấy que kem, cô ăn một que về, trông bộ dạng hưởng thụ vô cùng.
Cô đưa một que cho Trình Văn Phong: " còn mua cho tổ trưởng Trình một que nữa, mang đưa cho cô ."
Đây là thứ hai Trình Văn Phong nhận kem cô mua, cảm giác mát lạnh xuyên qua lòng bàn tay, ngừng lan tỏa tứ chi, mang một chút thanh mát giữa tiết trời oi ả.
Anh que kem, trong đôi mắt đen một luồng cảm xúc đang ngừng trào dâng, bao giờ khát khao mãnh liệt với một như , khát khao gần gũi, khát khao ở bên cạnh, khát khao——
Trình Văn Phong cảm thấy điên , lặng lẽ sang một bên, xuống thong thả ăn kem.
Vị bạc hà, thanh mát và ngọt ngào, nhưng thể dịu sự rạo rực trong lòng .
Đầu bên , Tô Cầm tìm thấy Trình Lam trong kho chứa đồ.
"Có chuyện gì ?" Trình Lam nhướng mày hỏi.
"Mời cô ăn kem ạ." Tô Cầm bước từng bước nhỏ tới, đặt một que kem mặt bà, khi Trình Lam kịp mở lời : "Lần mua vị , cháu mua cho Trình Văn Phong vị đường trắng, bù cho , cũng mua cho cô một que."
Tô Cầm cố ý nhắc đến chuyện , cô cũng tự khâm phục khả năng hươu vượn của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-10.html.]
Giọng điệu Trình Lam dịu đôi phần: "Chuyện của bọn trẻ các cháu tự giải quyết là , đừng mua cho cô nữa."
"Trời nóng thế , ăn một que giải nhiệt mà cô." Tô Cầm xong ngập ngừng: "Mặc dù chuyện gì lớn, nhưng trong lòng cháu thấy áy náy quá, cô với cháu như , cháu càng thấy thật hiểu chuyện."
Phải nhấn mạnh rằng Trình Văn Phong đây chuyện lớn, căn bản trách cô, còn cảm ơn sự bảo vệ của Trình Lam ngày hôm nay.
Trình Lam Tô Cầm, cô gái cũng chỉ bằng tuổi con gái bà. Bà tìm hiểu một vòng, Tô Cầm mất , cha lấy Liễu Mai, quê còn một chị đến ở nhờ, nghĩ cũng thật đáng thương.
Tô Cầm tâm tính đơn thuần ý , ơn báo đáp, xinh xắn linh hoạt, còn hộ khẩu thành phố, công việc đàng hoàng, nếu bằng lòng tiếp xúc thêm với Trình Văn Phong thì cũng là .
Trình Lam lên tiếng: "Cháu thấy nhà cô thế nào——"
"Cạch——"
Cuốn sổ nhỏ trong túi Tô Cầm rơi xuống đất mở toang , cô cúi xuống nhặt lên: "Cô tiếp ạ."
"Cháu đang học tiếng Anh ?" Trình Lam thấy những từ vựng cuốn sổ nhỏ, chút ngạc nhiên.
Tô Cầm ngại ngùng, đó thành thật : "Cháu sang năm thử nữa, xem thi đậu đại học , nếu cháu cam tâm."
"Hóa là ." Trình Lam đổi cách về Tô Cầm thêm chút nữa, cô bé coi như là tự học , trong lúc việc còn tranh thủ học từ vựng tiếng Anh.
"Vừa cô định gì ạ?" Tô Cầm hỏi.
Trình Lam: "Không gì, việc ."
Nhìn bóng lưng Tô Cầm rời , Trình Lam cảm thấy thật đáng tiếc.
Thì cô gái định thi đại học, thì đúng là sẽ xem mắt kết hôn .
Thôi .
Chương 5 Nữ phụ độc ác thập niên 80 (5)
Chu Tú Phương va chạm hề nhẹ, theo lời Trần Phượng kể, đường bệnh viện cục sưng to thêm một vòng, bác sĩ thấy cũng sững .
Lúc đầu chỉ xin nghỉ ốm hai ngày, đó xin thêm ba ngày, còn cả thoải mái, ở nhà theo dõi thêm.
Không Chu Tú Phương với nhà họ Chu thế nào, hôm nay Tô Cầm về, liền thấy cha Chu sa sầm mặt mày, ở hành lang cùng Liễu Mai và cha Tô.
Thấy Tô Cầm về, sắc mặt cha Chu càng khó coi hơn.
"Chú Chu," Tô Cầm mỉm chào hỏi, "Chú ăn cơm ạ?"
Người thường ai nỡ đ.á.n.h kẻ chạy , cha Chu đáp một cách cứng nhắc: "Chưa, về ?"
"Vâng ạ." Tô Cầm gật đầu.
Liễu Mai ở bên cạnh lên tiếng: "Mấy hôm cô của Chí Viễn việc cùng cháu, chẳng thương ? Hôm nay phát sốt , đúng là chịu khổ quá mất."
Bà nhắc đến chuyện , chẳng là đổ hết chuyện lên đầu Tô Cầm ?
Tô Cầm hiện tại ngày càng lòng , Liễu Mai góp công nhỏ, nếu để Tô Cầm địa vị cao trong nhà, cha Tô để nhà cửa và vị trí công tác cho Tô Cầm thì ?