Nữ Phụ Pháo Hôi Làm Mưa Làm Gió Trong Văn Niên Đại - Chương 88
Cập nhật lúc: 2026-01-15 14:32:48
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7VA6pnhRqc
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trước đây vì lão Từ gây cái hố lớn như ở bên ngoài, cô cũng định bán bao nhiêu đồ cổ, ngoài việc gom đủ tiền mua mặt bằng mở cửa hàng thì còn cô đều giữ bảo vật gia truyền. Bây giờ , đương nhiên thể yên cứu.
Tuy nhiên, phàn nàn thì vẫn phàn nàn, lão Từ lớn đầu thế , chuyện gì nên , chuyện gì nên chẳng lẽ ?
Lúc ít rằng cái tên họ Phùng thứ gì , bảo lão Từ ít qua với thôi, ông ngoài miệng thì , mà bảo lãnh tận hai trăm triệu, mà đến cả bàn bạc lấy một lời với gia đình cũng thèm mà ?
Cũng may cô ngoài miệng tuy nương tay nhưng thực tế là mủi lòng, đổi là ích kỷ thì chẳng thể sống chung với ông .
Thế là, Hoa Nhẫn Đông mới phàn nàn xong về cái bộ phận đáng tin cậy và con đáng tin cậy Hạ Vũ , thì nhận lời phàn nàn từ cô bạn .
Trong ấn tượng của Hoa Nhẫn Đông, chú Từ luôn là híp mắt, năng bao giờ lớn tiếng, thế nào cũng là một hiền lành mười phần.
Trái , Từ tính khí nóng nảy, tính tình bộc trực, trong nhà lúc nào cũng thấy tiếng quát tháo của bà.
Bây giờ , cái hiền lành quả thực là lẳng lặng mà chuyện kinh thiên động địa!
Sáng sớm, Hoa Nhẫn Đông mùi thơm của nước sốt hòa lẫn với mùi thịt cho thèm đến tỉnh cả .
Đẩy cửa sổ , thấy mấy thanh niên tri thức ở dãy phòng đối diện đều đang cửa ngó nghiêng sang phía nhà cô, cái ánh mắt đó của từng cứ như thể mấy đời ăn thịt .
Hoa Nhẫn Đông xuống kháng, mặc quần áo t.ử tế ngoài, liền thấy cửa phòng Hạ Vũ mở toang, từ ngoài cửa thể thấy bóng dáng đang bận rộn bên bếp lò.
Hoa Nhẫn Đông múc nước rửa mặt, bên mấy thanh niên tri thức nấu xong bữa sáng, đang quanh ba chiếc bàn đơn sơ mà ăn. Chỉ là ăn ngó nghiêng sang bên .
Hoa Nhẫn Đông liếc mắt qua, cơm lúa mạch, mỗi cầm một quả dưa chuột muối tay, ăn một miếng ngó sang bên một cái, sự ngưỡng mộ và ghen tị trong mắt sắp trào ngoài luôn .
Quả nhiên, niềm vui nỗi buồn của con hề giống . Và hạnh phúc đều là từ sự so sánh mà .
Hoa Nhẫn Đông rửa mặt xong, thức ăn của Hạ Vũ cũng xong. Mì trộn nước sốt thịt với hành tây thôi thấy thơm, còn một đĩa nhỏ thịt thỏ kho.
Sáng sớm ăn ngon như , Hoa Nhẫn Đông nhịn mà nuốt nước bọt, cũng chẳng trách ánh mắt của những thanh niên tri thức bên sang đây mang theo sát khí như .
Chương 079 Cơ hội trao cho các chị, các chị nhận ?
Hoa Nhẫn Đông về phòng, khi ngoài tay thêm mấy quả dưa chuột và một nắm nhỏ rau mùi. Vào cái thời điểm giáp hạt , thứ còn quý hơn cả thịt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-phao-hoi-lam-mua-lam-gio-trong-van-nien-dai/chuong-88.html.]
Trong mắt Hạ Vũ tia sáng, đón lấy vội vàng trong phòng. Trong phòng vang lên tiếng thái rau nhịp nhàng, khi trở , tay Hạ Vũ bê một chậu dưa chuột thái sợi, còn một đĩa dưa chuột băm tỏi điểm xuyết vài cọng rau mùi.
Mùi dưa chuột tươi mát sảng khoái ngay lập tức khiến con thấy tỉnh táo hẳn .
Những thanh niên tri thức đối diện vốn dĩ đang hít một thật sâu mùi thơm mới ăn một miếng cơm lúa mạch, càng truyền đến tiếng húp nước miếng rõ rệt. Hoa Nhẫn Đông còn thấy Trần Nguyệt nhỏ giọng phàn nàn: "Đã nửa năm ăn dưa chuột tươi, sắp quên mất vị của dưa chuột là thế nào ."
Lời của cô nhận sự đồng tình từ một nữ thanh niên tri thức khác tên Trương Hinh cùng bàn: "Chứ còn gì nữa, ở miền Bắc chúng cứ đến tháng mười là khó mua dưa quả tươi . Nghe bên miền Nam bên đó quanh năm dưa quả ngào ngạt hương thơm, nhưng giá vận chuyển qua đây quả thực còn đắt hơn cả thịt, ăn nổi, thật sự là ăn nổi. Cậu xem đồng chí Hoa là gia đình thế nào? Lúc mà còn tiền mua dưa chuột ăn? Có thực sự là một cô gái nông thôn từ cái thôn ?"
Từ bàn phía truyền đến tiếng nhạo của Trương Sấm: "Cậu là giả vờ ngốc là ngốc thật đấy? Con gái nông thôn mà cái nơi như Hội phụ nữ để việc ? cho , một dì họ, dượng họ lái xe cho lãnh đạo ở thành phố đấy. Theo lời ông , cái nơi như Hội phụ nữ chính là nơi để con cái của các phu nhân lãnh đạo g.i.ế.c thời gian thôi. Đồng chí Hoa , vì cô kết hôn nên chắc chắn cô một ông bố ghê gớm."
Một câu khiến thanh niên tri thức ở hai bàn rưỡi đều im lặng, thậm chí vài nam thanh niên tri thức bắt đầu nảy sinh tâm tư riêng.
Chỉ Phó Cao Viễn là xa một chút, cả trái tim đều đang mải ghen tị với những món ngon bàn của hai nên chú ý đến việc hai bàn đang gì.
Vừa mở miệng là đầy vẻ mỉa mai: "Chúng đều là thanh niên tri thức đến từ thành phố, xuống nông thôn là để tiếp thụ sự giáo d.ụ.c của bần nông, trung nông, đoạn tuyệt với chủ nghĩa hưởng lạc. Có những thì , mang cái thói tham đồ hưởng lạc về nông thôn, sợ họ đặc quyền ?"
Hạ Vũ gõ ngón tay lên mặt bàn, lười biếng đầu : "Câu của là đang ai đấy?"
Phó Cao Viễn nghênh cổ lên: " chỉ đích danh ai , những đừng mà chột nhé."
Hạ Vũ định dậy thì Hoa Nhẫn Đông đặt tay lên tay ấn .
Tuy rằng đây từng nắm tay đồng chí nữ, nhưng cảm giác mềm mại ấm áp truyền đến từ lòng bàn tay Hoa Nhẫn Đông khiến Hạ Vũ chút thất thần. Thế là cứ yên cử động, chằm chằm bàn tay nhỏ nhắn mịn màng đang phủ mu bàn tay , suy nghĩ đột nhiên trở nên nguy hiểm, đỏ mặt lên.
Hoa Nhẫn Đông suy nghĩ của đột nhiên trở nên nguy hiểm, cô nheo mắt , đầu liếc Phó Cao Viễn đang ngẩng cao cằm đầy vẻ khiêu khích. Cô xì một tiếng : "Bần nông, trung nông dạy những trộm xe của khác, bần nông, trung nông cũng dạy những bằng chứng ăn hàm hồ! Hay là những bản chất xa nên mới cần xuống nông thôn để tiếp thụ giáo d.ụ.c? Nếu thực sự là như , xem chúng cần phản ánh với cấp một chút, những thực sự cần kiểm tra kỹ lưỡng xem lai lịch khi xuống nông thôn trong sạch , thể để một con sâu rầu nồi canh, ném giữa quần chúng nhân dân ."
Phó Cao Viễn Hoa Nhẫn Đông cho mặt lúc đỏ lúc trắng: "Cô đừng ngậm m.á.u phun ! Nhà ba đời bần nông, sạch sạch sẽ sẽ, chẳng gì sợ kiểm tra cả."
Hoa Nhẫn Đông nhướn mày: " cũng chỉ đích danh ai , cuống quýt lên thế? Hay là thực sự chuyện gì mờ ám ? Tự vơ ? Đã sợ kiểm tra thì sẽ bảo gọi điện đến khu phố nơi ở để hỏi thăm một chút, cũng sạch sạch sẽ sẽ sợ kiểm tra , chắc là sẽ sợ nhỉ?"
Tay Phó Cao Viễn nắm c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m, nghiến răng chằm chằm Hoa Nhẫn Đông. Đừng là khi xuống nông thôn thực sự vài chuyện ho gì ở trường học, cho dù thực sự sạch sạch sẽ sẽ, nhưng Hoa Nhẫn Đông bảo gọi điện, trong điện thoại sẽ gì thì ai mà ? Vạn nhất vài câu lấp lửng, mập mờ, truyền ngoài thì sẽ đồn đại phạm gì khi xuống nông thôn nữa.
Hoa Nhẫn Đông cứ ngỡ Phó Cao Viễn sẽ nổi trận lôi đình mà tranh luận với rằng sợ kiểm tra, ngờ chỉ buông một câu: "Chẳng buồn chấp với cái loại đàn bà như cô!"