Nữ Phụ Pháo Hôi Làm Mưa Làm Gió Trong Văn Niên Đại - Chương 251

Cập nhật lúc: 2026-01-15 15:05:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4VWVGFfrJj

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trình Nghiên đương nhiên cũng thấy Hoa Nhẫn Đông và Hạ Vũ , dung mạo của hai quá xuất chúng, ở trong đám đông cứ như thể phát sáng , cô thấy cũng khó.

 

Chỉ là nghĩ đến những giao thiệp đây với hai đều chẳng nhận chút lợi lộc gì, nên cô cũng giả vờ như thấy, thậm chí còn giấu trong đám đông đang đón tàu, trong lòng âm thầm lẩm nhẩm: Không thấy , thấy !

 

Cũng may, Hoa Nhẫn Đông và Hạ Vũ thực sự hề tới bắt chuyện với cô , đợi đến khi cô thò đầu thì hai đó mất dạng .

 

Trình Nghiên thở phào nhẹ nhõm, tiếp tục tìm kiếm Trình Ái Quốc trong đám đông.

 

là do Trình Ái Quốc quá đỗi bình thường, là do bản nổi bật, cho đến khi tất cả hết, cô cũng đón .

 

Lại đợi thêm hơn nửa tiếng đồng hồ, xác định Trình Ái Quốc trong chuyến tàu , Trình Nghiên mới cam lòng mà về nhà khách.

 

Vừa bước cửa thấy Hoa Nhẫn Đông và Hạ Vũ từ bên trong , dọa cô c.h.ế.t trân tại đó, đến nỗi quên cả tránh né, ai ngờ hai như thể thấy cô đang chắn ở cửa, một trái một vòng qua cô khỏi cửa.

 

Lần Trình Nghiên xác định , hai sớm nhận , chỉ là căn bản chẳng thèm buồn để mắt đến cô mà thôi.

 

Nhận thức khiến cô tức giận chút may mắn, từ khi Cục trưởng Mã đá, còn của Cục trưởng Mã đuổi khỏi Kinh thị, cô hiểu rõ rằng Hoa Nhẫn Đông là chọc nổi, sớm chẳng còn cái suy nghĩ nực giẫm đạp Hoa Nhẫn Đông chân nữa.

 

Giờ đây cô chỉ tránh xa cô một chút, nhưng cô ngờ rằng trốn đến tận tỉnh Vân xa xôi mà vẫn thể gặp hai , đây là cái mạng gì chứ?

 

Sau khi Hoa Nhẫn Đông và Hạ Vũ khỏi nhà khách, Hoa Nhẫn Đông hừ một tiếng: "Thật là xúi quẩy, cũng gặp ."

 

Trong lòng nghĩ: Cái duyên phận giữa cô và nữ chính thật sự khiến cô cảm giác định mệnh, cũng cái sự âm hồn tan của nữ chính gây ảnh hưởng gì đến cô .

 

Hạ Vũ chỉ nghĩ là cô ghét cực độ Trình Nghiên, cũng tán đồng : " , thật là phiền phức!"

 

Hoa Nhẫn Đông thấy vẻ mặt nghiêm túc nhưng trong mắt lóe lên tia sáng tính toán, nghĩ đến đầu gặp mặt, Hạ Vũ vì cô mà lừa của Trình Nghiên năm đồng bạc, nhịn thành tiếng, "Anh đừng nghĩ đến chuyện tính toán cô nữa, ước chừng bây giờ cô thấy chúng cũng cảm thấy xúi quẩy, chừng còn trốn thật xa chứ."

 

Ăn cơm xong, lúc về nhà khách, một nữa thấy Trình Nghiên, thấy cô đang xách một chiếc vali lớn thủ tục trả phòng.

 

Nghĩ đến lời Hoa Nhẫn Đông ' chừng còn trốn thật xa', cả hai nhịn đều bật .

 

Cái dọa Trình Nghiên mới trả phòng chuẩn rời sợ đến nhũn chân, đó xách vali chạy trối c.h.ế.t.

 

Hoa Nhẫn Đông lòng gọi cô , cho cô đang đợi đến , nhưng trong nháy mắt chạy mất hút, chỉ thể bất đắc dĩ lắc đầu.

 

Chương 224 Đường gặp t.a.i n.ạ.n xe cộ

nhà khách một đêm, sáng sớm hôm , cửa nhà khách đậu một chiếc xe Jeep, đưa xe đến Hoa Nhẫn Đông từng gặp qua, Hạ Vũ giới thiệu cho cô, Hoa Nhẫn Đông mới tên là Tề Chí, cũng là trong bộ phận.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-phao-hoi-lam-mua-lam-gio-trong-van-nien-dai/chuong-251.html.]

 

Nhà họ Tề vốn cũng là vọng tộc ở Kinh thị, còn dính chút quan hệ hoàng quốc thích, nhưng những năm loạn lạc, cả nhà di cư, bao năm phiêu bạt mới định cư ở tỉnh Vân.

 

Trong gia tộc Tề Chí cũng ít dị năng, đa là liên quan đến rắn rết sâu bọ, cùng nhiệm vụ là Nhện chính là nhà họ Tề.

 

Chỉ là gốc rễ của nhà họ Tề hiện giờ ở tỉnh Vân, mặc dù gia nhập bộ phận nhưng chỉ Nhện là Kinh thị, những còn đều ở tỉnh Vân, thỉnh thoảng mới nhiệm vụ, thể sự bình bề mặt của tỉnh Vân hiện nay quan hệ lớn với nhà họ Tề.

 

Giọng địa phương của Tề Chí nặng, Hoa Nhẫn Đông cố sức nửa ngày cũng hiểu, điều hiếm thấy là Hạ Vũ gật đầu liên tục.

 

Đợi Tề Chí rời , Hoa Nhẫn Đông hỏi: "Anh hiểu lời ? Em chẳng hiểu câu nào cả."

 

Hạ Vũ dang tay, "Ai bảo là hiểu chứ? Không thấy chỉ gật đầu thôi ?"

 

Hoa Nhẫn Đông nghĩ đến lúc nãy chỉ mỉm gật đầu, quả thực giống tính cách của Hạ Vũ, tuy trong mắt ngoài thì khá cao lãnh, nhưng mặt trong bộ phận thì vẫn , thậm chí còn tố chất của một "bà già", nhất là khi liên quan đến nhiệm vụ, thậm chí sẽ nhắc nhở tất cả những gì thể nhắc nhở, còn nhắc nhắc nhiều , chỉ sợ cấp vì sơ suất mà mất mạng.

 

Kể cả ngày thường cũng cởi mở, kiểu chỉ gật đầu lịch sự mà nghiêm túc như thế đúng là kỳ lạ.

 

Lên xe, Hạ Vũ nhấn ga một cái, chiếc Jeep lao v.út .

 

Nơi họ định đến cách đây còn lái xe mấy tiếng đồng hồ, bộ thêm mấy tiếng nữa, đó còn leo núi, dù dậy thật sớm thì tối nay cũng lên núi .

 

Hạ Vũ lái xe, Hoa Nhẫn Đông ở ghế phụ, ban đầu hai còn thể trò chuyện vài câu, nhưng xe lâu như , quá thuộc nên thực sự chẳng còn gì để , Hoa Nhẫn Đông bèn lấy đồ ăn vặt từ trong gian ăn, thỉnh thoảng đút cho Hạ Vũ một miếng, hai cũng thể bàn luận vài câu về hương vị đồ ăn vặt, khí một dải ấm áp.

 

Xe chạy hơn một tiếng đồng hồ thì đường núi, đường hẹp, khắp nơi đều là khúc cua, đường thỉnh thoảng còn đá từ núi lăn xuống, xe chạy chậm, nhưng phong cảnh lọt mắt , Hoa Nhẫn Đông nhịn lấy một chiếc máy ảnh từ gian chụp liên tục.

 

Thậm chí cô thể cảm nhận linh khí trong khí cũng nhiều lên, đây mới chỉ là vùng ngoại vi núi, nếu sâu trong núi lớn, linh khí còn nồng đậm đến mức nào nữa.

 

Hạ Vũ thu hết niềm vui của cô mắt, chuyến là đúng , nghĩ đến sự sắp xếp của ở trong núi, Hạ Vũ nhịn trộm thành tiếng.

 

Hoa Nhẫn Đông kỳ quái một cái: Người đàn ông từ khi đến tỉnh Vân cứ kỳ kỳ quái quái, tổng cảm thấy nghẹn cái gì , là đang tính toán cô cái gì đấy chứ?

 

Trước đây cô tự tin thể thu phục Hạ Vũ mà tốn chút sức lực nào, nhưng từ khi bắt đầu tu luyện, dị năng tiến bộ vượt bậc, cô cũng chắc chắn nếu đ.á.n.h thật thì ai mạnh hơn, dù dị năng hệ Lôi của quá nghịch thiên, ném một quả cầu sét về phía , dù là chạm chỉ quẹt qua thôi cũng đủ cho "uống một vò" .

 

Hạ Vũ đầu thấy Hoa Nhẫn Đông dùng ánh mắt cảnh giác chằm chằm , trong lòng tức gì , "Ánh mắt đó của em là ? Sợ đem em bán ?"

 

Hoa Nhẫn Đông ha ha khan hai tiếng, "Làm thể chứ? Lãnh đạo còn cần dùng đến em nhiều nơi lắm, chắc chắn là nỡ mà."

 

 

Loading...