Nữ Phụ Pháo Hôi Làm Mưa Làm Gió Trong Văn Niên Đại - Chương 148
Cập nhật lúc: 2026-01-15 14:38:16
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/40aEfHeRAF
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thấy Hoa Nhẫn Đông phản đối, Lưu Thường Nga ngoài ngoái đầu xác nhận với cô: "Quyết định thế nhé, sang nhà họ Đỗ hỏi đây, con cứ ở nhà đợi tin của nhé."
Nói xong, bà chạy vèo một cái mất hút.
Hoa Nhẫn Đông sắc trời, ước chừng bà chắc cũng nhanh , cô đóng c.h.ặ.t cửa , ngáp một cái về phòng ngủ bù.
Vừa mới chợp mắt một lát thấy tiếng đập cửa bên ngoài, cơn hỏa của Hoa Nhẫn Đông bốc lên hừng hực.
Dùng dị năng gõ cửa bên ngoài là Phòng T.ử Mặc, nghĩ đến việc lúc nãy ở bên ngoài mắng Lưu Thường Nga, cơn hỏa liền hạ xuống ngay lập tức.
Miễn cưỡng dậy mở cửa, cửa mới hé một khe nhỏ, Phòng T.ử Mặc lách từ bên ngoài .
"Nhẫn Đông, Nhẫn Đông, bà đó của chị , chị đừng tin lời bà ."
Hoa Nhẫn Đông đảo mắt trắng dã: "Gọi chị."
"Ồ, chị Nhẫn Đông, bà đó của chị thực sự ."
Hoa Nhẫn Đông gật đầu: "Ừ, chị bà ."
Phòng T.ử Mặc định khuyên thêm nữa thì nghẹn : "Thế mà chị còn thèm để ý bà ? Không sợ bà đem bán chị ?"
"Có em chuyện gì ?" Hoa Nhẫn Đông ngạc nhiên, bình thường sẽ nghĩ ruột đem bán con gái chứ? Tại Phòng T.ử Mặc ?
Phòng T.ử Mặc lúc đầu còn ấp úng đắn đo xem nên , nhưng thấy ánh mắt chân thành của Hoa Nhẫn Đông , liền hạ quyết tâm : "Trước đây kể về một vài chuyện hồi nhỏ của chị, nên chị chẳng hạng lành gì. Mấy hôm chẳng bà tới tìm chị ? Trực giác mách bảo bà ý nên âm thầm bám theo bà , đó thấy bà với là chị xinh lắm, đòi nhà hai nghìn đồng tiền sính lễ, đó lúc đầu đưa, chỉ bằng lòng bỏ một nghìn đồng thôi, bà liền bảo để đó với chị xem mắt , xem xong mà ưng ý thì mới bàn chuyện sính lễ. Người đó hỏi chị ngộ nhỡ xem mắt xong mà chị ưng lão thì ? Mẹ chị thế mà thì cứ để 'gạo nấu thành cơm'. Chị mà thấy vẻ ngoài của gã đàn ông đó cơ, mặt mũi thì rỗ chằng rỗ chịt, còn chẳng cao bằng chị, chuyện thì còn lắp bắp nữa, chị đúng là đẩy chị hố lửa mà."
Hoa Nhẫn Đông nghĩ đến miêu tả về gã đàn ông đó trong sách, trời ạ, chẳng đều khớp hết ?
Quả nhiên mà, gã đàn ông xí suýt chút nữa nhục nguyên chủ trong nguyên tác chính là do Lưu Thường Nga tìm tới!
Chương 132 Bánh bao c.h.ế.t !
Cô gái mặt mày tái nhợt, bước chân phù phiếm, trán từng giọt mồ hôi lớn cứ thế rơi xuống, thực khách ăn xong ngoài thuận tay đỡ cô một cái: "Cô bé, cháu thế?"
Cô gái thở hổn hển, ánh mắt chút tiêu cự, đột nhiên thấy xửng bánh bao bày cái bàn cạnh cửa, chẳng từ một luồng sức mạnh khiến cô nhào tới, run rẩy cầm lấy cái bánh bao mới bưng lên nhét miệng.
"Ơ..." Cô gái đột nhiên lao tới Hoa Nhẫn Đông giật nảy , định nhắc cô là bánh bao nóng lắm, cô gái nhét cả cái bánh bao miệng.
Bánh bao miệng, đôi mắt vốn dĩ vô thần bỗng chốc trợn tròn, trong miệng yếu ớt lầm bầm một câu: "Nóng c.h.ế.t mất thôi!" Rồi đổ gục xuống bàn, ngất xỉu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-phao-hoi-lam-mua-lam-gio-trong-van-nien-dai/chuong-148.html.]
Đỗ Húc ở phía đối diện sợ hãi nhảy dựng lên, kinh hoàng hét lớn với nhân viên phục vụ của tiệm cơm: "Bánh bao của các c.h.ế.t ! Cô gái bánh bao cho nóng c.h.ế.t !"
Tiệm cơm quốc doanh ngay lập tức hỗn loạn như một nồi cháo, những thực khách vốn dĩ đang ăn ngon lành đều dậy ngó nghiêng về phía , cũng gần xem ai bánh bao nóng c.h.ế.t.
Ăn một cái bánh bao thôi mà cũng nóng c.h.ế.t , đây đúng là cái vận may gì thế ?
Hoa Nhẫn Đông cạn lời luôn, cô gái rõ ràng là thấy đói bụng bao nhiêu lâu , đa phần là hạ đường huyết , tìm cái tiệm cơm quốc doanh là lao luôn, bánh bao còn kịp nuốt thì đói đến ngất .
Nhìn l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng , gì mà c.h.ế.t chứ? Cái Đỗ Húc trông cao to vạm vỡ thế mà gặp chuyện gan bé tẹo!
mà trông cô gái thấy quen quen nhỉ? Hoa Nhẫn Đông lật cô , quả nhiên thấy một khuôn mặt quen thuộc, chẳng chính là cô gái tên Tiễn Hàng Hóa ở thôn Hạnh T.ử Câu ?
Chỉ là so với ở Hội Phụ nữ, cô gái còn gầy hơn nữa, sắc mặt cũng vàng vọt hơn, ngay cả bộ quần áo rách rưới cũng đầy vết bẩn, nếu nhận cô gái thì gặp đường chắc chắn sẽ tưởng cô là kẻ ăn mày mất.
Cô vội vàng móc cái bánh bao trong miệng cô , bưng bát cháo nhị mễ của còn động đến đổ miệng cô.
Cháo nhị mễ nhiệt độ , cô gái vốn đang hôn mê, cháo miệng là kịp đợi nuốt chửng xuống , ngay lập tức cảm thấy trong dày vô cùng dễ chịu, nuốt hai ngụm thì tỉnh , đón lấy cái bát từ tay Hoa Nhẫn Đông, tự "ùng ục" uống sạch sành sanh.
Chỉ một lát , một bát cháo nhị mễ uống hết còn một giọt.
Phòng T.ử Mặc cũng đưa bát cháo nhị mễ của tới, Tiễn Hàng Hóa cũng chẳng thèm , đón lấy ngửa cổ uống cạn sạch, ngay cả nước cháo dính vành bát cũng l.i.ế.m qua một lượt.
Hoa Nhẫn Đông yên tâm , với những xung quanh: "Không ạ, chỉ là đói đến ngất thôi, tản ạ."
Nghe là đói đến ngất, rốt cuộc cũng yên tâm, đặc biệt là những nhân viên và đầu bếp của tiệm cơm đang lo lắng chạy tới, càng thở phào nhẹ nhõm.
Cái thời buổi ăn no bụng nhiều lắm, chuyện đói đến ngất thế cũng thường xuyên thấy, chẳng gì lạ. Chẳng qua là thấy hét toáng lên bánh bao nóng c.h.ế.t nên họ mới hiếu kỳ xem bánh bao nóng c.h.ế.t như thế nào thôi.
Tiễn Hàng Hóa cuối cùng cũng rõ , đầu tiên là thấy một khuôn mặt xinh chút quen thuộc: "Chị... chị là hôm đó đến nhà em đúng ạ?"
Hoa Nhẫn Đông gật đầu với cô: "Là chị, em ở đây?"
Tiễn Hàng Hóa sang bên cạnh, nhận hai khác cùng một bàn với Hoa Nhẫn Đông khi ngất , chẳng ai là quen cả, liền hỏi: "Anh hôm đó cùng chị kế em đ.á.n.h ạ?"
"Em là đồng chí hôm đó cùng chị hả? Hôm nay chị nên ở ." Hoa Nhẫn Đông cạn lời, đây là coi thành phụ nữ giống kế cô ? Cô thật sự !
Nghe đó là đồng chí của Hoa Nhẫn Đông, ánh mắt Tiễn Hàng Hóa Hoa Nhẫn Đông thêm vài phần thiết: "Chị ơi, em chị việc ở Hội Phụ nữ, Hội Phụ nữ là nơi đòi công bằng cho những phụ nữ khổ mệnh như chúng em, nên em tố cáo bố em . Hiện giờ bố em bắt , cùng bắt còn mấy nữa, đều xử mấy năm tù, bố em còn 'ăn kẹo đồng' nữa, trong thôn và các chú bác nhà em chuyện em tố cáo bố em nên mắng em là đồ vô lương tâm, đuổi kế em cùng với 'đồ nối dõi' và em ngoài, nhà cửa cũng các chú bác chiếm mất . Chẳng cho chúng em mang theo cái gì cả, chúng em cái ăn, chỗ ở, chỉ thể lên thành phố nhặt rác thôi."