Nữ Phụ Nào Có Ý Xấu - Chương 26: Bạn gái bia đỡ đạn (7)
Cập nhật lúc: 2026-03-14 14:39:10
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phó Thanh Châu là như thế nào?
Nếu theo như miêu tả trong nguyên tác, Phó Thanh Châu đại khái là đối tượng ái mộ của đa nữ sinh thời trung học, là nhân vật nổi bật của trường, đồng thời cũng là bạch nguyệt quang của Phương Uyển Nhu suốt thời thiếu nữ.
Người mà ngay cả Giang Thiệu Ngôn cũng thể cạnh tranh nổi, đương nhiên là một quá đỗi bình thường.
Khi nữ chính vẫn còn là một vịt con xí, cô thầm thương trộm nhớ Phó Thanh Châu. Sau đó Phương Uyển Nhu khó khăn lắm trải qua một màn lột xác, cô mới hái đóa hoa cao thể với tới , khiến Phó Thanh Châu động lòng vì . Có thể , đó là một trong những việc mà nữ chính cảm thấy thành công nhất thời trung học.
Thời đại học họ thực sự ngọt ngào, từng lúc bầu chọn là cặp đôi đáng ngưỡng mộ nhất trong trường. Phó Thanh Châu tao nhã lạnh lùng, bề ngoài tưởng như cao thể với nhưng đối với thực sự chạm trái tim , Phó Thanh Châu đem bộ chân tình cho đối phương, hề giữa chút gì.
Có thể tưởng tượng, một ngoại hình , gia thế , hơn nữa đối với những khác giới đều thiết, chỉ riêng với bạn gái mới dịu dàng chu đáo, bất kể lúc nào cũng hoan nghênh.
Tình cảm hai vô cùng định, định đến mức khiến Giang Thiệu Ngôn còn khả năng chen ngang . Hai thậm chí quyết định, chờ Phương Uyển Nhu công việc định sẽ chuẩn kết hôn.
Dường như thứ đều đang phát triển theo một hướng cực kỳ thuận lợi, nhưng đúng lúc , Phó gia xảy chuyện.
Phó Thanh Châu chỉ trong một đêm mất tất cả, trở thành đối tượng mà đều né còn kịp.
Thật ngay từ đầu, Phương Uyển Nhu cũng chịu từ bỏ bạn trai mà yêu sâu đậm , chịu đựng áp lực và thương lượng với gia đình, Phó Thanh Châu cũng điều . Đối mặt với tương lai bất , cùng với ánh mắt trào phúng khác thường của xung quanh, thậm chí còn chị gái của Uyển Nhu tìm đến cầu xin xin buông tha Phương Uyển Nhu, đừng để cô cả đời chịu khổ theo , trong tình huống , Phó Thanh Châu là đầu tiên đề nghị chia tay.
Thật cũng khó trách, thứ mong manh như tình cảm, một khi mất sự duy trì của gia đình và tiền tài, chỉ dựa hai họ khó duy trì.
Chỉ cần một chút sóng gió bên ngoài cũng đủ để khiến họ bắt đầu tan rã sụp đổ từ bên trong.
Nếu là đây, Nam Yên còn nghĩ lẽ tốn ít tâm tư mới thể tiếp xúc với Phó Thanh Châu, còn đối phương nghi ngờ, nhưng bây giờ thì khác, Giang Thiệu Ngôn tìm cho cô một cái cớ tương đối hảo.
…
Nam Yên tìm thấy Phó Thanh Châu trong một câu lạc bộ tư nhân mà mấy Phương Uyển Nhu thường xuyên lui tới. Khi tìm thấy đối phương, say đến bất tỉnh còn chuyện gì nữa.
Sau đó một nhân viên quán bar mất kiên nhẫn xô đẩy ngoài, rõ ràng là dặn dò, cần nể mặt nữa, dù hiện tại Phó Thanh Châu còn tiền bạc phận, địa vị khác xưa, ghét bỏ cũng bình thường.
Phó Thanh Châu đẩy , lảo đảo một đoạn khá xa, cuối cùng tới một con hẻm tối đen, tựa tường nôn mửa một trận.
Khi một rơi xuống từ nơi cao nhất thì cảm giác như thế nào?
Phó Thanh Châu cảm thấy bản điều đó.
Hắn vốn dĩ định đến tìm mấy bạn ăn mượn chút tiền bọn họ gây khó dễ, bắt uống hết một bàn rượu mới chịu cho mượn. Hắn uống đến đau dày cũng mượn một xu. Những bạn ngày xưa xưng em với đều bỏ đá xuống giếng.
Hắn từng nghĩ cũng sẽ một ngày như , mất tất cả, thực sự cái gì cũng còn.
Nửa đời của và tình cảnh hiện tại quả thực như hai loại nhân sinh khác biệt, khác một trời một vực khiến trở tay kịp thậm chí nên bắt đầu từ ?
Không tiền cái gì cũng , sẽ hiểu cho , càng sẽ sẵn lòng giúp .
Đây là một thế giới lấy lợi ích lên hết, đây tài tiền, cũng tâng bốc, nhưng hiện tại là ch.ó mất chủ, cũng ghét bỏ.
Tác dụng của cồn đại não bắt đầu tê liệt.
Phó Thanh Châu chỉ cảm thấy chỗ nào là khó chịu, sự khó chịu cơ thể càng khiến trong khoảnh khắc nảy sinh ý nghĩ quách cho .
Hắn nghĩ cứ như , dứt khoát một cho xong…
Dù còn gì cả, bạn bè đều tránh mặt , còn Uyển Nhu cũng rời xa , cho dù khốn khổ hơn nữa cũng sẽ như cả thôi…
Chẳng qua cho dù c.h.ế.t ở đây, đại khái cũng sẽ ai đến, đây cũng là điều hối tiếc nhất.
Phó Thanh Châu mơ màng, đại não hỗn loạn hồi tưởng tất cả những gì xảy gần đây, từ thiên chi kiêu t.ử trở thành kẻ trắng tay, nên kiên trì nữa , rốt cuộc cuộc sống như …
Thôi, cứ như , gì đáng để cố gắng.
Nghĩ đến đây, bộ cơ thể Phó Thanh Châu vô lực dựa tường chậm rãi trượt xuống, một tay che mắt, nhẹ một tiếng tự giễu.
Cũng đúng lúc , phía đột nhiên truyền đến một giọng quen thuộc gọi tên ,
“Phó Thanh Châu, hóa ở đây.”
Giọng chút quen tai, hình như từng thấy ở đó.
Phó Thanh Châu ngẩng đầu , chỗ đầu con hẻm tối tăm, lờ mờ chỉ thấy một bóng ngược sáng đang ở đó, căn bản rõ mặt cô, chỉ thể ngửi thấy cô một mùi hương thanh đạm, khác với mùi cồn .
“Uyển Nhu?”
Phó Thanh Châu kêu lên một tiếng.
“Anh say .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-nao-co-y-xau/chuong-26-ban-gai-bia-do-dan-7.html.]
Giọng đáp Phó Thanh Châu nhưng vẫn bước tới vài bước, đến bên cạnh xổm xuống. Ánh mắt trong trẻo như ánh trăng xuống .
Phó Thanh Châu cảm thấy lẽ thực sự say, nếu thấy Uyển Nhu ở nơi như thế ?
Hắn ngửa đầu lên, hai hàng lông mày dài nhíu c.h.ặ.t, vì rõ mặt cô, đôi mắt ngà say nửa mở nửa khép như đang cố gắng phân biệt.
Cuối cùng cũng xác định , một tia sáng lóe lên trong đôi mắt m.ô.n.g lung , đột nhiên nhào tới phía Nam Yên, kéo c.h.ặ.t cô lòng, trong miệng ngừng hô lên, “Là em ? Uyển Nhu, em đến tìm ? Xin em, thật sự chia tay, chỉ là còn gì nữa…”
“Đừng nữa ? Uyển Nhu, thực sự còn gì cả, em đừng rời xa …”
Nam Yên kịp phòng , đột ngột nhào tới thiếu chút nữa ngã xuống đất. Chờ cô phản ứng liền đưa tay đẩy n.g.ự.c , ý thoát khỏi sự gông cùm xiềng xích của đối phương. Kết quả cô càng giãy giụa ôm càng c.h.ặ.t, hại Nam Yên thiếu chút nữa thở nổi.
“Anh buông tay…”
“Phó Thanh Châu, cho rõ là ai ?”
Bị ôm quá c.h.ặ.t, Nam Yên thực sự còn cách nào, chỉ thể dùng tay véo mạnh cánh tay đối phương để phản đối, kết quả cho rằng cô đang giận, theo thói quen dỗ dành từ mà hôn lên mặt cô.
“Đừng giận , chia tay với em, em đừng trốn tránh ?”
Hắn dịu dàng hôn cằm cô, trán áp má cô. Ban đầu chỉ là lướt qua dừng , nhưng theo sự giãy giụa và phản kháng ngừng của đối phương, sự tổn thương trong mắt Phó Thanh Châu cũng trở nên rõ ràng hơn, còn tưởng rằng Uyển Nhu xa lánh là vì cô vẫn còn đang giận.
Trong mắt Phó Thanh Châu ẩn hiện nước mắt, chân tay luống cuống. Hắn thực sự yêu cô, một mặt hy vọng cô thể rời bỏ , một mặt hy vọng bản trở thành gánh nặng cho cô nữa.
bây giờ? Rốt cuộc bây giờ?
Hắn dỗ dành cô, nhưng dỗ thế nào?
Đặc biệt là đại não tác dụng của cồn trống rỗng, Phó Thanh Châu ngay cả suy nghĩ cũng trở nên ngốc nghếch, mơ hồ chỉ nhớ hình như từng xem một đoạn phim truyền hình nào đó…
Sau đó đưa tay nâng gáy Nam Yên, đồng thời chầm chậm trượt bờ môi đang nhắm c.h.ặ.t của cô, bắt đầu cẩn thận hôn cô.
“Em… đừng .”
Hắn hôn sâu, cho tới khi thở nổi, mới lùi một chút, cẩn thận hôn khóe miệng cô, giống như một chú cún sợ bỏ rơi, kiên nhẫn an ủi cô chủ đang nổi giận.
Mà Nam Yên đơn giản là từ bỏ giãy giụa.
Mặc kệ hôn cho tới khi gục ngã vai cô, đôi mắt nửa mở nửa khép mơ màng cũng đang cái gì.
Đến mức , đôi tay vẫn chút ý định buông cô , sợ rằng buông , cô sẽ biến mất thấy .
Cuối cùng, Nam Yên từ miệng địa chỉ hiện tại của , trực tiếp gọi một chiếc taxi, nhờ tài xế giúp cô đưa về nhà.
…
Say rượu cả đêm, ngày đầu tiên Phó Thanh Châu tỉnh , cả đều thoải mái, đặc biệt là đau đầu dữ dội, nhớ rõ tối qua rốt cuộc xảy chuyện gì.
Khoảnh khắc ý thức thanh tỉnh, còn tưởng rằng đang mơ, chờ thấy tiếng động truyền đến từ phòng khách, lúc mới tỉnh táo .
Suy nghĩ từ từ về, Phó Thanh Châu mơ hồ nhớ , tối qua hình như thấy Uyển Nhu?
Là Uyển Nhu đưa về ?
Hắn ngẩng đầu thoáng qua xung quanh dọn dẹp, lập tức vén chăn mở cửa phòng, chờ thấy bóng đang bận rộn trong bếp, quen thuộc tiến lên, ôm lòng.
“Uyển Nhu, là em thật ?”
Phó Thanh Châu ôm càng lúc càng c.h.ặ.t, giống như sắp c.h.ế.t đuối nắm lấy cọng rơm cứu mạng cuối cùng của chịu buông tay.
Điều quả thực khiến Nam Yên vô cùng cạn lời, ghét bỏ cứ lặp lặp , nhận nhầm thích,
Cô , dùng sức đẩy khỏi , lúc mới : “Phó Thanh Châu, say rượu xong vứt cả đầu óc ? Anh tự rõ xem rốt cuộc là ai?”
Phó Thanh Châu lúc mới phản ứng , đặc biệt là khi rõ mặt là ai, vội vàng đẩy Nam Yên , trong mắt hiện lên một tia kinh ngạc.
“Sao là cô, Uyển Nhu ?” Trong giọng mang theo sự chất vấn ghét bỏ quá rõ ràng.
Nam Yên mím môi một cái, “Trừ còn thể là ai, Uyển Nhu cô , cô bảo đến chăm sóc .”
Ánh mắt Phó Thanh Châu khựng , thấy hành động mím môi của cô, môi cũng vô thức theo.
Sau đó Phó Thanh Châu liền cảm thấy môi một cơn đau nhỏ, nhíu mày, mơ hồ trong đầu dường như một vài hình ảnh từ từ hiện lên.
Điều cũng đổi sắc mặt.