Nữ Phụ Muốn Hòa Ly Với Nhiếp Chính Vương - Chương 14
Cập nhật lúc: 2026-01-25 07:20:08
Lượt xem: 131
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
14.
Hai ngày cốc vũ là hôn lễ của và Bùi Triều Thanh. Hôn lễ ở Hoa triều thông thường sẽ tổ chức buổi chiều.
Hôm nay thời tiết , trong kinh kéo hai bên đường xem đoàn đón dâu vinh quy bái tổ. Bùi Triều Thanh đích cưỡi ngựa đến đón . Hắn mặc một bộ hỷ phục màu đỏ rực diễm lệ, nụ của lang quân cũng càng thêm phần tuấn.
Đoàn xem đến , tiếng chúc phúc vang trời cũng đến đó. Một hôn lễ quá đổi xa hoa.
Ta trong kiệu thấy những lời khen của đám đông, trong lòng nghĩ một năm và Nhiếp chính vương hoà ly thì bọn họ sẽ bàn tán điều gì về hôn lễ long trọng . Nỗi buồn lặng lẽ lan rộng .
Sau khi vương phủ thực hiện lễ nghi lâu. Ta cầm quạt che mặt bái thiên địa với Bùi Triều Thanh xong thì đưa hỷ phòng. Ta giường hỷ, Tiểu Thuý nhẹ nhàng hỏi ăn gì .
“Đêm đại hỷ e là vương gia cũng uống nhiều, lẽ nửa đêm mới đên. Tiểu thư…Vương phi ăn một chút lót cũng .”
Hai tiếng “vương phi” mặt đỏ lên. Nhận bản gả vương phủ, là thê t.ử danh nghĩa của Bùi Triều Thanh , đồng sàng cộng chẩm với . Chuyện …chắc sẽ ép buộc nhỉ?
Đang chuyện thì từ bên ngoài , là Bùi Triều Thanh. Ta dám thẳng , vội lấy quạt che mặt chào: “Vương gia.”
Hắn lẽ uống rượu , mùi đàn hương cùng với mùi rượu nhàn nhạt toả cũng khá dễ ngửi. Lang quân nghiêng qua đây, khuôn mặt trắng ngần xuất hiện hai đám mây ửng hồng, ánh mắt lấp lánh ánh nước trông khác với vẻ lạnh nhạt ngày thường. Cũng khá đáng yêu đó.
“Đã là gọi T.ử Kính mà.”
Hắn nở nụ , đưa tay lấy quạt tròn , : “Ấu Nương hôm nay xinh , đương nhiên là ngày động lòng .”
Những lời từ miệng quả thực hiếm, sững sờ tại chỗ. Nha xung quanh đều đỏ mặt trộm .
Bên cạnh Bùi Triều Thanh còn một vị ma ma, bưng một bát sủi cảo đến cho ăn. Ta nghi ngờ gì khi ở đây, gắp lên c.ắ.n một cái…Vậy mà vẫn còn sống!
Ma ma hiền lành : “Có sống ?”
“Sống.” Ta thành thật trả lời, “Còn sống đó.”
Những trong phòng bật , ngay cả Bùi Triều Thanh cũng nhịn . Ta bây giờ mới phản ứng , vội trả bát cho ma ma dùng quạt che mặt . Ma ma vui vẻ : “Thái hoàng thái hậu mong cháu, vương phi sinh thì giữ c.h.ặ.t đó!”
Những trong phòng vui , hại ngại c.h.ế.t. Bùi Triều Thanh ngay lập tức ban thưởng, bọn họ cũng thêm nhiều lời chúc phúc khác. Bùi Triều Thanh trâm cài đầu nặng, lễ phục cũng thoải mái nên cho đưa tắm.
Hắn đang thì bên ngoài một nhóm nha mang thức ăn , dọn sẵn một bàn cơm.
“Tiệc vẫn còn kết thúc, lát nữa sẽ .”
Bùi Triều Thanh kẽ chạm tay cầm quạt của . Có lẽ từng ngóng sở thích của nên những món bàn đều là món thích. Ta ăn một chốc tắm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-muon-hoa-ly-voi-nhiep-chinh-vuong/chuong-14.html.]
Lúc Bùi Triều Thanh đang mặc đồ ngủ. Nhìn thấy vội vén chăn lên chui gói bản c.h.ặ.t c.h.ặ.t chẽ chẽ. Mặc dù thời tiết ấm hơn nhưng vẫn còn lạnh. Không hiểu mà vương phủ lớn như đến đồ sưởi ấm tay chân cũng . Ta cuộn tròn tay chân bên trong.
Không qua bao lâu, chăn bông đột nhiên chùn xuống, Bùi Triều Thanh lên . Hắn tắm xong, mùi rượu nhạt chỉ còn mùi đàn hương thoang thoảng.
Thơm ghê. Sao giờ từng thấy thơm đến ? Thơm đến mức đỏ mặt tim đập, ngại đến mức dùng chăn che kín mặt dám cử động. Những hầu hạ trong phòng lui từ khi nào, nến long phụng trong phòng chập chờn, an tĩnh.
Đột nhiên Bùi Triều Thanh đầu đuôi hỏi: “Không cấn ?”
Lời còn mang theo ý nữa.
Cấn?
Ta ngây một lát mới nhận giường rải đầy chà là, nhãn và các thứ khác. Không nhắc đến thì thông, nhắc đến liền cảm thấy chăn cấn cấn thoải mái. Vậy nên bọn đành lên phủi hết những thứ giường xuống đất mới xuống .
Từ đầu đến cuối đều dám , cố gắng nhích về một phía nhưng bên trong lạnh quá thôi.
“Ấu Nương, nàng thấy còn chăn ?”
Giọng bất lực của Bùi Triều Thanh từ phía truyền đến. Ta thì thấy chỉ nghĩ cho bản thôi, chăn cũng cuốn mất . Vậy nên liền vội lấy góc chăn đắp lên nở nụ ngại ngùng.
Ai ngờ giữ c.h.ặ.t lấy tay cầm chăn của , chờ hồi thần thì cả đều Bùi Triều Thanh . Hắn thơm quá, ấm áp quá. Ta vô thức hít hít, đó vội bò dậy chạy.
“Được , đùa nàng nữa.”
Bùi Triều Thanh trấn an : “Ta chính sự với nàng. Nếu Ấu Nương gả qua đây thì từ hôm nay nàng sẽ phụ trách sự vụ trong phủ.”
Nói xong dậy, lấy một cái hộp gỗ hình vuông tầm mười, hai mươi tấc từ trong tủ hoa lê đặt lên giường. Mở hộp gỗ , bên trong đều là giấy tờ nhà đất và các tài sản khác.
Ta ngân phiếu đếm xuể đó, tự nhủ trong lòng quả nhiên là nhà giàu.
“Đây là một gia sản trong kinh thành, bây giờ đều giao cho Ấu Nương. Còn những vật khác, khi đếm rõ ràng cũng sẽ giao cho vương phi.”
Ta cũng xem như là tiểu phú bà , nhưng tiền của so với Bùi Triều Thanh cũng chỉ như cát trong sa mạc thôi, chả là gì cả. Cái chuyện giữ tiền của là chuyện thích nhất nên cũng chẳng gì trốn tránh cả. Dù gì cũng lên vị trí vương phi , chút chuyện gì đó.
Chuyện nhà xong, hai bọn rơi trầm mặc. Bùi Triều Thanh hình như ngủ mất , vì chăn lạnh mà thế nào vẫn ngủ . Hương thơm vẫn còn vòng quanh ch.óp mũi.
Ta nhớ đến cái ôm nãy, Bùi Triều Thanh ấm áp, thậm chí chút dụ . Vậy nên chầm chầm nhích qua đó một chút nhích qua bên đó một chút. Đến lúc cách 1 cánh tay thì cảm giác càng ấm áp hơn, dần chìm giấc ngủ.
Ta mơ thấy nhiều đồ ấm tay, chúng cứ vây quanh nóng. Ta vô thức đẩy bọn chúng mà thấy một tiếng hừ. Trong lòng còn nghĩ, giấc mơ kì quái thật đấy, ngay cả đồ ấm tay cũng tiếng .