Nữ phụ mang thai những năm 70 không chạy nữa - Chương 44
Cập nhật lúc: 2026-02-03 09:27:34
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Người đến ai khác, chính là Đoàn trưởng Tề cùng vợ là Phương Cầm.
Phương Cầm tới nắm lấy tay Khương Tuyết Di: "Chị em sinh con trai từ sớm , vẫn luôn đến thăm em, nhưng sợ phiền em nghỉ ngơi, đây , tính toán thời gian thấy em cũng sắp hết cữ nên mới tới."
Khương Tuyết Di : "Chị dâu đến thăm em, tấm lòng đáng quý dường nào, thể là phiền ạ."
Đoàn trưởng Tề đặt giỏ trái cây trong tay lên tủ đầu giường: "Chút lòng thành."
Hạ Thừa Trạch: "Thế thật khách sáo quá."
Trong giỏ trái cây chỉ chuối, táo, lê và các loại trái cây khác, mà còn hai hộp sữa mạch nha, dùng dải băng đỏ thắt thành hình nơ bướm, trông tinh tế sang trọng.
Sợ Hạ Thừa Trạch và Khương Tuyết Di từ chối, Đoàn trưởng Tề tặng quà xong liền dắt Phương Cầm vội vã rời , ngay cả một hớp nước cũng uống.
Ông và Phương Cầm cũng là những duy nhất đến tặng quà, những ngày tiếp theo, đến thăm Khương Tuyết Di nườm nượp ngớt.
Quà cáp mang đến cũng đủ loại phong phú.
Người tặng vải vóc, tặng trái cây, tặng trứng gà và đường đỏ, tặng tinh chất hoa cúc, sữa ong chúa, thậm chí trực tiếp đưa phong bì.
Tủ đầu giường và cả đất của Khương Tuyết Di đều chất đầy.
Cô còn đang nghĩ xem nên bảo Hạ Thừa Trạch mang một phần về nhà để .
Hạ Thừa Trạch : "Không , phần lớn đồ họ tặng đều là đồ ăn, cái gì ăn thì chúng nhất quyết mang ."
Khương Tuyết Di liếc về phía cửa, lúc chính là lúc bác sĩ và y tá giao ca, mấy qua: "Em cứ cảm thấy hình như đến thăm em nhiều quá, cứ thấy gì đó đúng lắm."
Mấy ngày nay, đến thăm cô cấp của Hạ Thừa Trạch, còn cả đồng cấp của .
Đến một hai đồng cấp thì Khương Tuyết Di thấy lạ, nhưng tất cả đồng cấp của Hạ Thừa Trạch đều đến, điều thật sự kỳ quặc.
Cho dù nhân duyên của Hạ Thừa Trạch đến mấy thì đều là Đoàn trưởng cả, cũng chẳng cần nịnh bợ , cùng lắm là để vợ đến thăm một chuyến, một cái ân huệ thuận tay là , hà tất đích đến tận nơi.
Trong mắt Hạ Thừa Trạch thoáng qua một tia : "Người thường sinh con xong sẽ ngốc ba năm, thấy em m.a.n.g t.h.a.i sinh con xong càng thông minh hơn thì ."
Trong đầu Khương Tuyết Di lóe lên ý nghĩ gì đó, vội vàng hỏi: "Nói thế nào cơ?"
Hạ Thừa Trạch nhếch môi, hạ thấp giọng : "Trên chỉ thị , sắp thăng chức, Phó Lữ trưởng."
"Phó Lữ trưởng?!" Khương Tuyết Di trợn to mắt, vui mừng đẩy Hạ Thừa Trạch một cái: "Sao sớm cho em ."
Hạ Thừa Trạch : "Vẫn phát công văn chính thức mà."
chuyện cũng chắc chắn chín mươi phần trăm , cấp họp và nhất trí thông qua.
Hơn nữa, Phó Lữ trưởng thì chức Chính Lữ trưởng cũng còn xa nữa.
Ánh mắt Khương Tuyết Di sáng rực lên hỏi: "Thăng chức , lương và trợ cấp chắc cũng tăng thêm một chút chứ?"
Hạ Thừa Trạch đáp: "Chắc tăng thêm mười đến hai mươi đồng gì đó, cụ thể thế nào hỏi kỹ, nhưng sẽ sớm thôi."
Anh véo mũi Khương Tuyết Di: "Nhìn cái điệu bộ ham tiền của em kìa."
Khương Tuyết Di chống nạnh, lý lẽ hùng hồn: "Nhà bây giờ thêm một miệng ăn , em thể tính toán chi ly ."
Nuôi con chỉ tốn thời gian, tâm sức mà còn tốn tiền.
Cô thậm chí còn tìm một công việc... tuy nhiên chuyện cũng đợi hết cữ mới tính tiếp .
Hai đang chuyện thì đến thăm.
Khương Tuyết Di hiệu bằng mắt cho Hạ Thừa Trạch, ý là lát nữa hãy tiếp.
Cô liền nở nụ , bắt đầu tiếp khách.
Mấy ngày nay trôi qua, cô quen tay việc .
Có đôi khi cô còn cảm thấy giống như con mèo chiêu tài đặt quầy hàng, mỉm vẫy tay là đến tặng đồ.
Điền Hủy lấy m.á.u cho bệnh nhân xong, liền thấy hai y tá thường ngày chơi với đang ở hành lang thì thầm to nhỏ chuyện gì đó.
Cô tiến lên vỗ vai một : "Mọi đang bàn tán chuyện gì thế?"
Y tá tóc ngắn giật , đầu thấy là Điền Hủy, liền thở phào một : "Người dọa , dọa c.h.ế.t cô hả."
Điền Hủy bĩu môi: "Đang giờ việc đấy, các cô chăm sóc bệnh nhân mà đây tám chuyện ?"
Y tá tóc dài: "Đi, ngay đây, dạo cô uống nhầm t.h.u.ố.c gì thế, chăm chỉ quá cơ, còn quản cả bọn nữa, nào, Y tá trưởng ?"
Điền Hủy chăm chỉ là vì khi Hạ Thừa Trạch và Khương Tuyết Di dạy bảo , cô nghĩ thà rằng cố gắng một phen để coi thường, dù cũng chuyên môn của để khiến Hạ Thừa Trạch bằng con mắt khác.
Cô chuyển chủ đề: "Đừng lảng chuyện, các cô đang gì thế?"
Y tá tóc ngắn chỉ về hướng một phòng bệnh xa, vẻ bí hiểm : "Cô , phòng 105 ở đấy."
"105?" Điền Hủy cau mày.
Phòng bệnh 105 là một trong ít những phòng đơn trong bệnh viện quân y, bên trong nhà vệ sinh riêng, tủ đựng đồ, bàn nhỏ và các cơ sở hạ tầng cơ bản khác, thậm chí còn chuẩn thêm một chiếc giường nhỏ cho nhà đến chăm sóc, cung cấp môi trường y tế và điều dưỡng khá .
Chi phí tự nhiên thấp, ở một ngày mất hai đồng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-mang-thai-nhung-nam-70-khong-chay-nua/chuong-44.html.]
Hơn nữa còn cần đơn xin đặc biệt mới ở, thể bệnh nhân ở phòng đơn đó giàu sang thì cũng là quyền thế.
" ." Y tá tóc ngắn : "Nghe ở trong đó là vợ của một lãnh đạo lớn đấy."
Điền Hủy lấy lạ: "Làm cô ở trong chắc chắn là vợ lãnh đạo lớn, khi chỉ đơn thuần là tiền thôi thì ."
Y tá tóc dài trợn trắng mắt: "Cô thấy mấy ngày nay nườm nượp đến thăm , mà ai cũng bình thường, tay còn xách túi lớn túi nhỏ, nào là trái cây, thực phẩm bổ dưỡng, sữa bột, những thứ đó bình thường mua nổi chắc?"
Y tá tóc ngắn: " thế, ở phòng 105 hạng xoàng , ở một ngày tốn hai đồng, đúng là đốt tiền mà."
Những y tá ở bệnh viện quân y lâu cũng rèn luyện một đôi mắt tinh tường.
Muốn như thì chỉ tiền thôi là đủ, còn quyền nữa.
Điền Hủy: "Thế thì cũng chắc là vợ, là của lãnh đạo thì ."
Y tá tóc ngắn chỉ chỉ đôi mắt : "Sao thể là lãnh đạo , tận mắt thấy , phụ nữ ở bên trong trẻ lắm, còn cực kỳ xinh , so với minh tinh phim cũng chẳng kém cạnh gì ."
Y tá tóc dài càng chuyện để : "Các cô cũng đừng đoán mò nữa, hỏi , phụ nữ ở phòng 105 đó sinh xong lâu dọn ở đấy."
Y tá tóc ngắn đầy vẻ ngưỡng mộ : "Vị lãnh đạo lớn đối xử với vợ thật đấy, đó là phòng đơn đấy nhé, chỉ tốn tiền mà còn dựa quan hệ nữa, chậc chậc, nếu sinh con mà cũng ở phòng đơn thì mấy, cần chen chúc với các sản phụ khác trong một phòng, ồn ào nhức đầu c.h.ế.t ."
"Thảo nào lãnh đạo." Y tá tóc dài tiếp lời: "Các cụ cấm sai, kẻ bạc đãi vợ thì tài lộc ."
Y tá tóc ngắn: "Kẻ thương vợ thì sự nghiệp lên như diều gặp gió."
Điền Hủy hai họ , cũng nhịn mà nảy sinh tò mò với ở trong phòng 105.
Mặc dù cô một lòng bám lấy Hạ Thừa Trạch, nhưng cũng thể treo cổ một cái cây .
Vừa nãy y tá tóc dài chẳng , đến phòng 105 thăm bệnh ai nấy đều khí chất bất phàm, như cán bộ , ... trong đó nhân duyên chính thức của cô thì ?
Không , xem thử mới .
Cô một bước, hai y tá tóc ngắn tóc dài vẫn còn đang tám chuyện.
Y tá tóc dài: "Nhiều đồ bổ thế , ăn hết nhỉ?"
Y tá tóc ngắn: "Ăn hết cũng đến lượt để cho cô ."
Hai chuyện, phát hiện một đàn bà đen nhẻm, gầy gò đang lưng họ, từ lâu .
Bà đột nhiên lên tiếng: "Mấy cô thật , ở phòng 105 là vợ của lãnh đạo lớn ?"
Y tá tóc ngắn dọa cho giật b.ắ.n , vỗ vỗ n.g.ự.c : "Này, mấy các cô từng một, cứ thích dọa từ phía thế hả."
Cô nhận đàn bà đen gầy lên tiếng là bệnh nhân ở phòng 405, cũng là một sản phụ mới sinh xong.
Sự khác biệt giữa phòng 405 và phòng 105 ở chỗ, phòng 405 là phòng tám , căn phòng rộng một trăm mét vuông kê tám chiếc giường, còn tính đồ dùng cá nhân của sản phụ, nhà đến chăm sóc thậm chí chỗ mà chân.
Hơn nữa phòng 405 ở tầng 4, tầng cao, cũng thuận tiện.
Cách đây lâu, phòng 405 còn xảy tranh cãi vì chuyện ai lấy nước nóng .
Một trong những tranh cãi chính là đàn bà đen gầy , y tá tóc ngắn còn can ngăn nên ấn tượng sâu sắc về bà .
Cô nhớ đàn bà tên là... gọi là... đúng , gọi là Lý Xuân Hà!
Lý Xuân Hà thấy y tá tóc ngắn nửa ngày đáp lời , liền thúc giục: " đang hỏi cô đấy."
Y tá tóc ngắn liếc bà một cái: "Phải đấy, vợ lãnh đạo lớn thì ở phòng đơn, ai mà gửi nhiều quà cáp cho bà thế chứ."
Y tá tóc dài: "Nghe còn sinh con trai nữa, thằng bé đúng là khéo đầu thai, chắc chắn là hưởng phúc."
Lý Xuân Hà gật đầu, giống như lúc đến, bà lặng lẽ rời .
Bên , Điền Hủy lén lút mò tới phòng bệnh 105.
Vừa vặn đẩy cửa , đó thấy Hạ Thừa Trạch liền niềm nở : "Hạ Lữ trưởng, đến thăm chị dâu đây."
Hạ Thừa Trạch từ Đoàn trưởng thăng lên Phó Lữ trưởng, nhưng trong giới quan trường để chuyện cho lọt tai đều sẽ bỏ bớt chữ "Phó" , khác cũng thấy thuận tai hơn.
Hạ Thừa Trạch nhận đến thăm là một Trưởng phòng phụ trách hậu cần trong quân đội, họ Thương, là một giỏi luồn cúi.
Cái sự luồn cúi cũng mang nghĩa tiêu cực, cái bản lĩnh gặp tiếng , gặp ma tiếng ma ai cũng .
Có đôi khi những như mới dễ ăn.
Hạ Thừa Trạch vội vàng dậy, khách sáo : "Mọi chuyện vẫn còn mà."
Thương Trưởng phòng , tiếp lời.
Một chữ Phó thôi cũng đủ đè c.h.ế.t , nhiều cả đời cũng chỉ là chức phó, thể lên chính .
... Hạ Thừa Trạch, ông liếc Hạ Thừa Trạch một cái.
Cậu thanh niên trẻ tuổi, gia thế , dám nghĩ dám , một vị trí Phó Lữ trưởng giới hạn , sớm muộn gì cũng còn thăng tiến nữa.
Nghĩ đến đây, nụ mặt Thương Trưởng phòng càng thêm rạng rỡ.
Ông về phía Khương Tuyết Di: "Đây chắc hẳn là chị dâu , trông sắc mặt thật quá."