Lê Diệu Vĩ sẽ đến giúp, đến một với vẻ mặt mấy vui vẻ, nhưng tay xách theo khá nhiều đồ: nào là rượu dương mai, cá ngâm bỗng, cả mắm ruốc, cua ngâm rượu và nộm sứa — là những món nguội ngâm sống mà nhà vợ sẵn.
"Chị dâu các hôm nay việc bận nên qua ." Lê Diệu Vĩ mím môi. Anh khuyên vợ là Lưu Tiểu Vân qua một chuyến nhưng cô chịu, hai thậm chí còn cãi một trận to.
Bảo cô về quê thì cô đồng ý ngay, nhưng bảo đến gặp em đồng hương và em dâu đảo thì cô nhất quyết , thật chẳng hiểu nổi tâm lý phụ nữ.
Anh trong lòng Lưu Tiểu Vân đang đầy rẫy sự do dự, rụt rè và tự ti. Tuy bây giờ công việc giáo viên ở một thành phố như Minh Châu, nhưng cô vẫn luôn nhớ vốn là con gái nhà chài, gia cảnh chẳng mấy giàu sang, lúc nào cũng như vương mùi tanh của biển.
Về quê chồng ở nông thôn cô chẳng sợ, chỉ sợ đối mặt với phụ nữ đến từ Thượng Hải. Nghe bố đều là công nhân nhà máy quốc doanh thể diện, từ nhỏ lớn lên ở thành phố lớn, cô thật sự sợ thành phố sẽ xem thường , hoặc bằng ánh mắt khác lạ.
Lưu Tiểu Vân dạy ở một trường tiểu học tại Minh Châu, đồng nghiệp của cô ít gia đình khá giả, cách ăn diện, tài lẻ, thỉnh thoảng lưng vẫn nhạo cô ăn mặc quê mùa, chuyện còn vương giọng địa phương đặc sệt.
Có mấy giáo viên từ tỉnh khác đến thể chấp nhận những món ngâm sống như mắm ruốc, cứ thấy cô ăn là bằng ánh mắt kỳ quặc, như thể kinh ngạc cô ăn thứ đó, cứ như nguyên thủy ăn lông ở lỗ .
Trong lòng Lưu Tiểu Vân luôn một nỗi tự ti thể che giấu, cô cũng chẳng giao du với ai. Tìm một sĩ quan chồng, cô cảm thấy chất phác, lo toan cuộc sống.
đôi khi cô cũng thầm ghen tị với các giáo viên khác ăn mặc lộng lẫy, hát múa. Phụ nữ mà, ai chẳng chưng diện. Khó khăn lắm mới sắm bộ quần áo mới đôi giày da , nhạo là quê mùa, mỗi đôi giày mà cứ mãi.
Mà chồng cô thì chẳng cảm thông, lúc nào cũng bảo đừng lãng phí tiền quần áo. Anh mấy bộ quân phục mặc từ đầu đến cuối, áo lót bên trong dù vá chằng vá đắp thì ngoài cũng chẳng thấy, việc gì để ý.
Trẻ con ở quê quần áo cứ cả mặc xong đến hai, ba đến tư... đồ mặc là , còn kén chọn gì nữa.
Đàn ông sĩ quan lương bổng tệ, lương giáo viên của cô cũng tạm , gia đình gánh nặng gì, bố là ngư dân thường xuyên gửi hải sản khô lên, lương hai cộng trừ chi tiêu hàng ngày vẫn còn dư dả. Rõ ràng hai vợ chồng khả năng sống hơn, nhưng họ vẫn cứ sống một cách gò bó.
Cô thừa khả năng mua vài bộ quần áo , nhưng mua về sợ đồng nghiệp nhạo, chồng thì cằn nhằn bảo mua đồ linh tinh.
"Anh Lê? Anh đến ạ?"
Tần Tưởng Tưởng thấy Lê Diệu Vĩ — " chuyên tiếp tế đồ ăn" quả nhiên mang đến một đống đồ ngon. Ôi chao, rượu dương mai trông màu quá, quả dương mai to thật đấy! Ăn chắc chắn là ngon lắm đây!
Rượu dương mai đảo còn coi là một bài t.h.u.ố.c dân gian. Dương mai ngâm rượu ăn thể chữa tiêu chảy, còn giải nhiệt .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-lam-tinh-van-nien-dai-cu-khong-chiu-thuc-tinh/chuong-102.html.]
Trẻ con thiếu đồ ăn vặt cũng lén ăn vài quả dương mai ngâm rượu .
Những món khác như mắm ruốc cua ngâm rượu thì Tần Tưởng Tưởng chịu nổi, nhưng cá ngâm bỗng thì cô thích, hấp lên ăn cực ngon, nộm sứa cũng là một món tuyệt phẩm.
Tần Tưởng Tưởng hài lòng, thầm gật đầu: "Anh , chị dâu đến thật là tiếc quá. Em chuẩn vài món quà nhỏ cho chị , chị đến thì mang về tặng chị giúp em nhé."
Trong ấn tượng của Tần Tưởng Tưởng, chị dâu cũng là chất phác. Để chồng mang bao nhiêu đồ sang thế , dù cũng ăn của , cô bèn giúp Tiểu Mạch thêm mấy cái cổ áo giả, tiện thể luôn cho chị dâu vài cái.
Làm loại "cổ áo giả" đối với Tần Tưởng Tưởng dễ như trở bàn tay.
Bởi vì nếu vá một miếng vá quá , đến mức thể mặc ngoài , cô nàng đỏng đảnh như cô tuyệt đối chấp nhận nổi. nếu vứt quần áo thì điều kiện cho phép, Tần Tưởng Tưởng từ nhỏ lớn lên trong nhà máy dệt nên đành tự vận động, rèn luyện kỹ năng "sửa quần áo" đến mức điêu luyện.
Nếu cô là tiểu thư nhà giàu, mặc rách là vứt thì cô tuyệt đối chẳng bao giờ động tay việc . vì điều kiện eo hẹp mà vẫn tươm tất, cô chỉ còn cách lén lút bỏ chút công sức thôi.
vấn đề nảy sinh: vá quần áo cho chẳng mang cảm giác thành tựu gì cả. Tần Tưởng Tưởng vốn xinh , quần áo dù rách cũng đến mức quá thê t.h.ả.m.
Thế nên, cái sở thích thầm kín tiện của cô chính là vá đũng quần, đặc biệt là những cái đũng quần rách nát, vá xong cảm thấy nhẹ nhõm, giải tỏa.
Cậu bé béo ú mang cho ruột niềm vui duy nhất, lẽ chính là việc vá đũng quần.
Sau khi theo quân lên đảo, quần áo cũ trong ký túc xá của Lê Kiếm Tri đều chuyển về nhà. Tần Tưởng Tưởng lén lút tìm quần rách đũng, và quả nhiên cô phát hiện ! Nghĩ đến cảnh đàn ông mang gương mặt lạnh lùng nghiêm nghị mà mặc chiếc quần quân đội rách đũng ngoài, cô thấy buồn chịu nổi.
Hơn nữa vá , Tần Tưởng Tưởng tháo hết để vá cho .
Sau khi lên đảo, ở xưởng, Tần Tưởng Tưởng nhiều thời gian rảnh rỗi hơn, cô còn móc ít hoa ren thủ công. Cô vốn khéo tay, thường xuyên chơi piano nên móc ren nhanh. Móc viền ren là kỹ năng mà ba thế hệ bà cháu nhà cô đều tinh thông, bà ngoại truyền cho , truyền cho cô.
Mẹ cô, bà Chu Ngạo Đông, học nghề giỏi, bà ngoại mắng vì tính ẩu cho nhanh nên chất lượng . Tần Tưởng Tưởng thì khác, trừ khi quá quen tay, còn đối mặt với những hoa văn phức tạp, cô thà chậm mà chắc, mệt thì nghỉ chứ quyết ép chạy theo tốc độ, cũng bản việc quá sức.