Nữ Phụ Dựa Vào Rút Thẻ Xây Dựng Hoang Tinh - Chương 93

Cập nhật lúc: 2026-03-05 07:14:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/900Chcq53I

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ong mật khác với ong vò vẽ, tính tình chúng nó ôn hòa hơn nhiều. Cho dù lấy tổ của chúng nó , chúng nó cũng chỉ vây quanh Tô Thiển Vân.

Tuy là như , nhưng từ xa đủ k.h.ủ.n.g b.ố .

Trên một , dính đầy ong mật rậm rạp chằng chịt, chẳng lẽ còn đáng sợ , ít nhất Chúc Nham là thật sự suýt chút nữa động thủ.

Những tổ ong đều lớn, Tô Thiển Vân một thể xách lên. Ong mật dốc bộ lực lượng, khắp trời gần như đều là bóng dáng của chúng nó.

Tô Thiển Vân hiệu tay với Chúc Nham, hai liền lui ngoài.

[Vãi! Người của chủ phòng đều thấy nữa , thật sự chứ?]

[Quá đáng sợ, cảm giác còn đáng sợ hơn cả con ong vò vẽ đó.]

[Không sai, tui cảm giác da gà của tui đều dựng lên .]

[Hu hu hu hu, cái mịa nó cũng quá đáng sợ .]

Tiểu miêu mi xổm cách đó xa, hai ' ong' . Mắt vàng co rụt , móng vuốt sắc bén trong đệm thịt liền bật .

Tô Thiển Vân cùng Chúc Nham hai vất vả lắm mới khỏi bụi hoa, ong mật dính cũng càng ngày càng ít. Tô Thiển Vân xách tổ ong, đuổi ong bên trong , thuận tay bôi mật ong dính găng tay lên thùng ong.

Cô đặt tổ ong tay sang một bên, tách mật ong và các phần khác . Còn về ong chúa trong đó, liền thả nó trong thùng ong, cùng với ong non trong tổ ong cũng cùng thả .

Ong mật Tô Thiển Vân lập tức hơn nửa, nhiều ong mật đều thùng ong.

Đợi khi Tô Thiển Vân tách đến tổ ong cuối cùng, ong mật sớm còn.

[Tui rốt cuộc là bước nào thấy, tại ong mật chủ phòng còn nữa?]

[Tui mịa nó trực tiếp khiếp sợ cả nhà tui.]

[Không sai, tui cũng cảm thấy hình như sót bước nào đó. Quá kỳ lạ, tại những con ong mật biến mất.]

[, còn mấy thứ vàng óng ánh chủ phòng cầm tay là cái gì?]

Trên Tô Thiển Vân sớm còn ong mật, cô xách bốn cái tổ mật lên, liền mở miệng với Chúc Nham: "Chúng vẫn là về thôi, ."

Tiểu miêu mi tò mò bốn thứ vàng óng ánh trong tay Tô Thiển Vân... Có chút giống màu mắt của nó.

Tiểu miêu mi hít hít mũi, chỉ ngửi thấy một mùi hoa. Nó tò mò vươn móng vuốt, Tô Thiển Vân ngăn .

"Không thể chạm nha, nếu em sẽ điểm tâm ngon để ăn ?"

"Meo ~"

Điểm tâm, thứ gì ?

Đôi mắt vàng của tiểu miêu mi tràn đầy nghi hoặc, Tô Thiển Vân thần bí, cũng giải đáp cho nó.

[Đột nhiên phát hiện màu sắc của nó còn .]

[Tui sớm phát hiện .]

[Tui cũng thích màu , quá. Có chút giống màu vàng chủ phòng nhuộm ~]

[Hả? Nói như , hình như còn thật sự chút giống.]

Hai một mèo trở căn cứ, Tô Thiển Vân lúc mới rốt cuộc thể tháo mũ đầu xuống. Bên ngoài thời tiết oi bức, Tô Thiển Vân bịt kín trong đồ bảo hộ, đều toát mồ hôi.

"Sư phụ, con sai ."

Khi Tô Thiển Vân trở về, Dương Kỳ cũng thành trị liệu. Các khối sưng đều tiêu xuống, là bộ dạng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-dua-vao-rut-the-xay-dung-hoang-tinh/chuong-93.html.]

Lúc ủ rũ cụp đuôi nhận sai, đôi tai thỏ trắng mọc đỉnh đầu cũng cụp xuống.

"Thân thể thế nào ?" Tô Thiển Vân thở dài một .

"Đã khỏi hẳn ," Dương Kỳ gãi gãi đầu, chút ngượng ngùng mở miệng : "Sư phụ, con nhất định ngoan ngoãn lời, tuyệt đối sẽ tìm đường c.h.ế.t nữa."

Tô Thiển Vân sâu một cái, trải qua Dương Kỳ e là bao giờ dám coi thường đồ vật trong ruộng nữa, việc cũng thể cẩn thận hơn một chút.

"Biết là , tái phạm chỗ của sẽ giữ con nữa."

Dương Kỳ sợ tới mức mặt đều trắng bệch, vội vàng liên tục cam đoan, "Sư phụ yên tâm, con nhất định lời. Người bảo con hướng đông, con sẽ... Hề hề."

Nhớ tới câu cách đây lâu, Dương Kỳ chút ngượng ngùng .

[Nhìn xem, hai thầy trò bao, cần các ở đây lải nhải vớ vẩn.]

[Không sai, những đó thật sự e là bệnh nặng gì đó.]

[Dương Kỳ nếu nhận sai , chủ phòng cứ tạm thời tha thứ cho .]

[Không sai, dù thiếu một cu li, chủ phòng nhiều việc .]

[Chậc chậc chậc, lầu đây mới là mục đích của bạn .]

[Hừ! Thế mà bạn phát hiện .]

Tô Thiển Vân thấy bây giờ khỏe mạnh vô cùng, . Liền lên, "Hôm nay cảm ơn Chúc phó quan, chúng về đây, hôm khác đến cảm ơn."

"Chức trách của chúng chính là bảo vệ cô và Hoang Tinh, tính là gì."

Chúc Nham liên tục xua tay, dám tranh công a.

Dương Kỳ cũng ân nhân cứu mạng của là ai, ánh mắt Chúc Nham đều thiết hơn ít, "Cần chứ cần chứ, nếu để cảm ơn t.ử tế, cũng dám gặp nữa."

"Đâu nghiêm trọng như ..."

Tô Thiển Vân dịu dàng, "Anh cũng đừng khiêm tốn nữa."

" đấy," Dương Kỳ cũng mở miệng : "Anh Chúc, chẳng lẽ cứu khiến mất mặt như ."

Chúc Nham thở dài một , thôi...

Hai một mèo lắc lư trở nhà nhỏ, Dương Kỳ lúc mới sống sót t.a.i n.ạ.n thở phào nhẹ nhõm, rót mạnh một cốc nước lớn miệng.

Tô Thiển Vân đặt tổ ong tay xuống, lạnh lùng : "Bây giờ sợ ?"

"Sư phụ ~"

Dương Kỳ nhăn mặt, trong mắt còn mang theo vài phần sợ hãi.

"Đừng tưởng rằng Hoang Tinh nguy hiểm," Tô Thiển Vân cảm thấy vẫn một chút, "Có đôi khi, Hoang Tinh còn nguy hiểm hơn những nơi khác nhiều."

Dương Kỳ khổ sở mặt mày, "Sư phụ, con sai , bao giờ dám chạm thứ nữa."

"Còn nhớ thứ độc ?" Tô Thiển Vân dừng một chút, tiếp tục mở miệng : "Trong đó còn một loại cây độc tiễn mộc, kiến huyết phong hầu."

"Kiến huyết phong hầu?!"

[Vãi, độc thế á.]

[Mẹ ơi, ngay cả thực vật cũng đáng sợ như .]

 

 

Loading...