Bên Tô Thiển Vân cũng cây gì khác, lớn lên cũng chỉ mấy cây bạch dương đó.
Cây bạch dương mọc cao lớn thẳng tắp, ngẩng đầu lên ước chừng to đến năm sáu mét. Một cái cây lớn như , một cái thùng dư sức.
Mấy cây bạch dương đều mọc , Tô Thiển Vân tùy tiện chọn một cây, “Chính là nó.”
Dương Kỳ phía lập tức lấy đồ nghề , cưa đứt cái cây lớn .
[Tại c.h.ặ.t cây, cây cao lớn như , giữ .]
[Cây lớn như dễ dàng gì, chủ phòng phụ nữ nhẫn tâm .]
[Chủ phòng dùng nó để gì?]
Cây lớn đổ xuống đất, bụi bay mù mịt.
Tô Thiển Vân nghiêng đầu ho vài tiếng, cầm một cây b.út vẽ mấy đường lên cây.
“Con cứ cưa đứt theo đường vẽ là ,” Tô Thiển Vân nghĩ nghĩ, tiếp tục lên tiếng: “ , nhớ gọt bớt cành cây nhé.”
Dương Kỳ đầu cũng ngẩng lên tiếng: “Yên tâm sư phụ.”
[Đinh đoong! Chúc mừng ký chủ thu hoạch loại gỗ đầu tiên, nhận cây giống Kim Tơ Nam X10, cây giống Tiểu Diệp T.ử Đàn X10, cây giống Hoàng Dương X10, thưởng rút thẻ X3 !]
Chà, phần thưởng là các loại cây quý hiếm.
Nếu cô kiềm chế một chút, e là vui sướng nhảy cẫng lên ngay tại chỗ .
Tô Thiển Vân cực lực nhịn biểu cảm mặt, trông vô cùng kỳ lạ.
“Dương Kỳ, về lấy đồ, ngay.”
Dương Kỳ cảm thấy giọng của sư phụ đúng, lúc ngẩng đầu lên định gì đó, chỉ thể thấy bóng lưng của Tô Thiển Vân.
Cô nhanh, giống như phía ch.ó đuổi .
[Chủ phòng , đột nhiên ?]
[Tui thấy vẻ mặt của chủ phòng hình như đúng, cô thấy khỏe trong .]
[Chủ phòng ngày nào cũng việc, nếu mệt thì nghỉ ngơi một hai ngày cũng .]
[Chuẩn luôn.]
[Chủ phòng lợi hại quá, từ lúc tui chầu chực trong phòng livestream, từng thấy chủ phòng ngày nghỉ nào.]...
Mà Tô Thiển Vân đang họ bàn tán, cảm thấy cả dường như bay lên mây. Chà, hôm nay là ngày trọng đại gì , hệ thống keo kiệt mà một lúc cho ba loại gỗ quý hiếm.
Gắt!
Khu vườn trong mơ của cô, xem là hy vọng .
Tô Thiển Vân mang theo tâm trạng kích động, lấy ba mươi cây giống , về phía khu rừng.
Vẻ mặt cô kích động, đối xử với mấy cây giống trong tay dường như đang đối xử với kỳ trân dị bảo gì đó .
đối với Tô Thiển Vân mà , đây thể là kỳ trân dị bảo .
Tô Thiển Vân cẩn thận dựa theo thói quen của ba loại cây , vạch ba khu vực cực kỳ thích hợp. Cô lượt trồng từng cây xuống, còn đổ thêm chút dịch sinh trưởng thực vật cao cấp lên mỗi cây.
Sự đổi của cây giống lớn, nhưng những chiếc lá cùng non nớt hơn nhiều.
“Ngoan bảo, các con mau lớn lên nhé, ở chỗ nào, đều trông cậy các con đấy.”
[Tui coi như hiểu , chủ phòng đối với thứ gì cũng thể gọi là ngoan bảo.]
[Mèo: Khóc m.á.u.]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-dua-vao-rut-the-xay-dung-hoang-tinh/chuong-82.html.]
[Tui nó to quá~]
[Hóa con mèo rách là duy nhất, ha ha ha ha ha ha ha ha, xem con mèo rách đó còn đắc ý thế nào!]
Sau khi Tô Thiển Vân trồng bộ cây giống xuống, Dương Kỳ cũng sớm xử lý xong cái cây theo đường cô vẽ.
Nhìn những khúc gỗ mặt đất, Tô Thiển Vân lấy con d.a.o trong n.g.ự.c , bóc vỏ cây xuống. Dương Kỳ bước tới giúp đỡ, ném vỏ cây bóc sang một bên.
“Đừng ném,” Tô Thiển Vân nhặt vỏ cây về, “Vỏ cây tác dụng lớn lắm, xử lý một chút còn thể giấy.”
Dương Kỳ dường như dám tin, “Làm giấy? Chỉ dùng vỏ cây?”
[Cái gì, giấy? Là giấy mà tui tưởng tượng ?]
[Chủ phòng nếu thực sự thể giấy, thì cô đỉnh ch.óp .]
[A... chủ phòng phụ nữ đáng ghét , rốt cuộc còn bao nhiêu điều tui khám phá nữa.]
[Các chuyên gia của Khoa Nghiên Viện nghiên cứu bao lâu nay, đều phục dựng giấy, chủ phòng thể giấy, đừng vì thu hút sự chú ý của mà khoác! Đến lúc đó lật xe, thì .]
[Lầu phát ngôn nguy hiểm!]
[Cảnh báo vả mặt.]
Thực đó cũng sai, Dương Kỳ từ nhỏ theo bên cạnh Dương Văn Vũ. Khoa Nghiên Viện năm phục dựng giấy của thời kỳ Thủy Lam Tinh, nhưng thử hết vật liệu, đều thành công.
Nay Tô Thiển Vân cô mà giấy, thể khiến kinh ngạc.
“Mọi đừng tin,” Tô Thiển Vân tiếp tục lên tiếng: “Giấy thực khá dễ , nhưng nó cần dùng đến thực vật. Giống như vỏ cây, trúc các loại, chúng đều thể giấy. Trước đây tinh tế thực vật, chuyên gia dùng cũng hết cách.”
[Chủ phòng chuẩn luôn.]
[ , ai thể ngờ vỏ cây là nguyên liệu giấy.]
[Tinh tế đây chỉ cỏ chăn nuôi, còn khó ăn như ... nhớ mùi vị đó... ọe!]
[Lầu là một kẻ tàn nhẫn, mà ăn cỏ chăn nuôi.]
[Đỉnh ch.óp!]
“Thu dọn , đợi khi nào rảnh sẽ cho xem.” Tô Thiển Vân quên việc chính, nhiệm vụ hàng đầu của cô bây giờ là cái thùng dùng để đựng nước tương.
Tô Thiển Vân và Dương Kỳ hai kéo những khúc gỗ về.
Nghe Tô Thiển Vân những vỏ cây thể giấy, Dương Kỳ liền thu thập bộ chúng , ngay cả những cành cây to bằng ngón tay cũng bỏ qua.
Về đến sân, Tô Thiển Vân liền bắt đầu hành động.
“Dương Kỳ, lấy dây thép mua đây.”
Mà Tô Thiển Vân cũng rảnh rỗi, cô xẻ gỗ thành những tấm dày một centimet.
Thực thùng gỗ, gỗ sồi mới là loại gỗ nhất.
Cô mài nhẵn gỗ để gọn gàng, Dương Kỳ cũng lấy dây thép tới.
“Sư phụ, cho .”
“Được,” Tô Thiển Vân ước chừng kích thước đại khái, đưa tay liền cầm mấy sợi dây thép cuộn thành vòng.
[Chủ phòng đỉnh ch.óp, vẻ lợi hại quá.]
[Trời đất ơi, chủ phòng cũng quá lợi hại , cảm giác cô cái gì cũng .]