Viện trưởng Lý sờ sờ chiếc áo kẹp , Nói còn cảm ơn chủ phòng t.ử tế , chiếc áo thật sự quá , đặc biệt giữ ấm.
Chủ yếu là chiếc áo do Tô Thiển Vân chế tác, nhiều đều thèm vô cùng.
Vậy thì yên tâm , Tô Thiển Vân tiếp tục mở miệng : Hôm nay tuyết rơi, là một thời tiết . Hay là đến ăn cơm cùng , vặn định một món mới lạ, nhất định sẽ thích.
Viện trưởng Lý , nếp nhăn mặt đều giãn ít.
Vậy thì quá, nhưng phiền chủ phòng .
Cái gì phiền phức, Tô Thiển Vân suy nghĩ một chút, đó tiếp tục mở miệng : Chúng vẫn là đến bên tiểu thành , hoa mai trồng ở đó chắc là nở . Chúng ngắm tuyết ngắm mai, ăn mới thú vị.
, gọi cả Chúc Nham Chúc Ưng bọn họ cùng .
[Chủ phòng! Chúng cũng .]
[Chị cho chúng , chúng sẽ quậy đấy!]
[, sẽ quậy đấy!]
[Đáng ghét, chỉ chủ phòng như , thể tưởng tượng hình ảnh thế nào QAQ~]
[Mùa xuân khi nào tới, Hoang Tinh check-in!]
[Thêm một vé, cũng xem!]
[Hoa mai? Chủ phòng đó về hoa mai, nó mọc ? Có như mẫu đơn, hoa sen ?]
[Lát nữa thể xem , ông tự từ từ so sánh .]
Quả nhiên, lời chỉ hai mắt Viện trưởng Lý sáng lên, ngay cả Dương Văn Vũ và Hồ An Bang bên cạnh ý mặt cũng nhiều hơn.
Chủ phòng cần chuẩn cái gì, cứ việc tìm chúng giúp đỡ.
, sai.
Còn thật sự chút việc.
Bên vẫn ở, qua đó ăn lẩu thì nhất định mang cả nồi niêu xoong chảo qua đó. Còn canh Tô Thiển Vân đang hầm trong lò, còn một nguyên liệu nấu ăn cần thiết.
Bên đó cái gì cũng , chỉ thể chuẩn ở đây , đến lúc đó trực tiếp dùng xe bay đưa qua.
Tô Thiển Vân nghĩ đến những thứ cần chuẩn , thật sự khách khí với bọn họ. Chúng ruộng xem rau gì nhé, nhổ nhiều chút, nhiều thế sợ đủ ăn.
Chủ phòng yên tâm , chúng hiểu.
[Nghe chủ phòng nhắc đến ăn, đặc biệt trực tiếp nước mắt chảy từ khóe miệng.]
[Đáng ghét! Tốc độ của Khoa Nghiên Viện cũng quá chậm , như thì khi nào chúng mới thể cùng chủ phòng ăn đồ giống !]
[ , chịu khó nghiên cứu. Về phương diện ăn uống là hạng nhất, các xứng đáng với nhân dân Tinh tế chúng ?]
[Chậc chậc chậc, bộ mặt ghen tị của hai lầu kìa.]
[Hừ! tin, ông ghen tị?]
[... đương nhiên chắc chắn, cũng là ghen tị...]
[Chủ phòng! Fan của chị sắp c.h.ế.t đói , gõ bát. jpg]
Nông trại hiện nay, rau trồng cũng nhiều. Đa đất đai đều tuyết bao phủ, chỉ nơi trồng rau mới thể thấy những mảng xanh nhỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-dua-vao-rut-the-xay-dung-hoang-tinh/chuong-245.html.]
Dương Văn Vũ thấy cũng cảm thấy kỳ lạ, dù những thứ Tô Thiển Vân đều giới thiệu cho ông, hiện tại cũng là đối tượng nghiên cứu của ông.
Rau hái ít, rửa sạch sẽ mang qua. Còn các loại chế phẩm từ đậu mà cô chuẩn từ sớm, cũng cùng chất lên.
Tô Thiển Vân suy nghĩ một chút, vẫn là từ bệ cửa sổ vặt một nắm ớt tươi.
[Hahahaha, học theo dáng vẻ của chủ phòng cũng trồng chút rau ở khắp nơi trong phòng. Rau muống mọc nhất, hôm qua ăn một bữa [Hình ảnh]]
[Woa, ghen tị.]
[Rau muống thế thật sự là tự trồng?]
[Ông cũng quá giỏi , mau cho chúng trồng thế nào, truyền thụ chút kinh nghiệm. Mọi xem rau muống trồng , già khô, cũng chuyện gì xảy . [Hình ảnh][Hình ảnh][Hình ảnh]]
[Rau muống xào lên vẻ cũng ngon mà...]
[Xanh mướt, đều đổi màu. chuyện gì xảy , rau muống xào lên đổi màu thì là xào đen thui. [Hình ảnh][Hình ảnh]]
[Lầu , ông xem xem lúc xào lửa lớn quá ? Còn nữa, ông đổi màu là vì lúc xào rau đậy nắp vung .]
[Xào rau muống còn nhiều chú ý như ?]
[Hả? Rau muống của các đều là xào, lẽ nào chỉ dùng để luộc?]
[Huhu, đó lúc chủ phòng livestream dạy trồng rau chê phiền phức, động tay. Bây giờ chính là hối hận, hối hận lắm .]
Từ khi Hoang Tinh bắt đầu trở lạnh, Tô Thiển Vân liền dọn sạch hai gian nhà nhỏ nuôi tằm đó. Lấy cái thùng chất liệu gì, khoan lỗ đáy.
Như nước tưới thể chảy xuống, cũng cần lo lắng bí hỏng thối rễ.
Lần , Tô Thiển Vân chuyên môn mở một buổi livestream, giảng giải các loại chú ý trong đó.
Tô Thiển Vân trồng ít rau, lớn đến đậu nành nhỏ đến rau muống, cái gì cần đều .
Kéo theo Tinh tế đó cũng dấy lên một làn sóng trồng rau.
Ớt Tô Thiển Vân hái là ớt chỉ thiên cay nhất, mọc dài bằng ngón tay, nhưng độ cay là cay nhất trong những loại ớt . Cô sợ đến lúc đó chấm gia vị ăn cay, bột ớt đủ cay.
Thêm chút ớt tươi, mùi vị sẽ ngon hơn.
Chủ phòng, còn mang theo cái gì ?
Không cần , đồ đạc đều chất lên hết ? Tô Thiển Vân suy nghĩ một chút, đó tiếp tục mở miệng : , bộ điều chỉnh nhiệt độ mang theo ?
Tô Thiển Vân ăn đồ ở ngoài trời, bên ngoài còn đang tuyết rơi thì nhất định mang theo bảo bối . Dù nhiệt độ bên ngoài thấp thế nào, chỉ cần mở lên cũng thể trở nên ấm áp như mùa xuân. Chỉ tiếc phạm vi chỉ lớn bằng một gian nhà nhỏ.
Vượt quá phạm vi, sẽ còn hiệu quả.
Tuy là như , nhưng cũng hơn nhiều so với nhiệt kế tự kèm quần áo. Ở nơi băng thiên tuyết địa , căn bản tác dụng gì.
[Ghen tị đến mức nước mắt chảy từ khóe miệng, huhu.]
[Đáng ghét, chủ phòng ăn ngon rủ chúng , quá đáng!]
[Chủ phòng, cho chị thêm một cơ hội tổ chức ngôn ngữ, rủ chúng ?]
[Đây rốt cuộc là chủ phòng lòng sắt đá gì , fan của chị thật sự quá khó khăn.]