Theo bọn họ càng về phía , cảnh sắc thấy càng chấn động.
Hoa dại đỏ trắng hồng, hoa sen cạn màu cam đỏ, cùng với hoa hồng và nguyệt quý đang nở rộ lúc .
Trong bụi hoa, còn ít bướm đang bay lượn. Người của quân bộ thấy những con bướm ngũ sắc , theo bản năng liền tay. Đợi nhớ tới lời lúc , bọn họ khỏi buông tay xuống.
Mà những con bướm đó đối với sự đến của bọn họ cũng hứng thú, nên gì vẫn cái đó.
Hoa tươi , phối hợp với những con bướm bay lượn , thành một bức tranh tuyệt . Mọi nhớ tới lời Tô Thiển Vân đó, trong lòng đều bất giác cảm thấy cô vài phần đạo lý.
Tô Thiển Vân tóc đen da tuyết, ôm mèo đợi bọn họ ở cách đó xa.
"Tô tiểu thư, xin chào," một ông lão tóc bạc trắng, bộ dạng trạc tuổi Tô Thanh Ngô tới, " là Viện trưởng Khoa Nghiên Viện, họ Lý."
"Xin chào, Viện trưởng Lý," Tô Thiển Vân tuy nghĩ tới sẽ đến, ngờ đến là Viện trưởng Khoa Nghiên Viện.
Hồ An Bang chen qua Viện trưởng, mặt tràn đầy biểu cảm kích động.
"Chủ phòng, là Hồ An Bang, cô còn nhớ ."
Tô Thiển Vân : "Đương nhiên nhớ, ông là Giáo sư Hồ nghiên cứu lịch sử cổ đại."
"Giáo sư dám nhận," Hồ An Bang bốn năm mươi tuổi , mặt cô gái nhỏ hai mươi tuổi như Tô Thiển Vân còn chút ngại ngùng. " so với cô, chủ phòng nếu nguyện ý, bái cô thầy."
Chuyến , Viện trưởng Lý vốn chỉ định đưa nhóm Dương Văn Vũ qua, là Hồ An Bang mặt dày mày dạn nhất quyết đòi theo.
Mấy vị giáo sư , tính tình thối lắm, còn nhận c.h.ế.t lý lẽ. Hồ An Bang càng tàn nhẫn hơn, giở trò một hai nháo ba thắt cổ, Viện trưởng Lý đau đầu c.h.ế.t , chỉ đành mang ông theo.
Khá lắm, đến bái sư, Viện trưởng Lý đều tinh thần hổ của ông cho chấn kinh.
Dương Văn Vũ cũng vẻ mặt kinh ngạc ông .
" thể thầy của ông," Tô Thiển Vân vội vàng đưa sân, "Đi đường xa tới đây, vất vả . chuẩn chút bánh, vặn nếm thử."
Không bái sư thành công, đáy mắt Hồ An Bang xẹt qua một tia thất vọng. Nghĩ đến ba ngày tiếp theo, ông luôn thể tìm cơ hội bái sư tiếp.
Nói là bánh, thực chính là mấy quả cam Tô Thiển Vân hái, còn năm sáu quả dưa chuột.
Dù là những thứ như , cũng khiến đoàn vui mừng thôi.
Giá trị của cải thảo và dưa chuột thể hiện , Tinh tế bỏ vốn gốc cầu mua. Một lá cải thảo, đều đẩy lên cái giá cao ngất ngưởng năm vạn Tinh tệ.
Tô Thanh Ngô uống một ngụm nước, ngờ mùi vị của nước thanh nhuận ngọt ngào như .
"Thiển Vân, hai vị là quân bộ phái xuống," Tô Thanh Ngô tiếp tục mở miệng : "Cũng là phó quan của Dực Hổ Quân Đoàn, từ nay về do bọn họ phụ trách an của tinh cầu."
Dực Hổ Quân Đoàn chính là quân đội lợi hại nhất danh nghĩa Lộ gia, cũng là quân chủ lực chống Trùng tộc. Nó chính là tâm can bảo bối của Lộ gia, mà dùng để bảo vệ cô, e là đại tài tiểu dụng.
Phần ân tình nợ lớn , Tô Thiển Vân trong lòng cảm động, quyết tâm cơ hội nhất định báo đáp bọn họ thật .
Thực cô , Lộ lão gia t.ử phái là một quân đội khác. Phó quan Dực Hổ Quân Đoàn gửi đồ cho lão gia t.ử, liền biến thành như .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-dua-vao-rut-the-xay-dung-hoang-tinh/chuong-24.html.]
Tô Thiển Vân vuốt ve lông mao mượt mà của mèo con trong lòng, vô cùng cảm kích : "Cảm ơn, vất vả cho các ."
"Không vất vả, là việc nên ."
Nụ mặt phó quan bao nhiêu nhiệt tình thì bấy nhiêu nhiệt tình, đặc biệt khi thấy mèo con trong lòng cô, hận thể thành một đóa hoa cúc.
Anh lão đại đang yên đang lành bảo chằm chằm một Hoang Tinh, hóa là đang ở trong lòng giả mèo con đây .
Lớn tuổi , còn lừa gạt cô gái nhỏ chơi.
Đồ hổ!
Dương Văn Kỳ từ khi cháu trai lớn nhét cho một cây cải thảo, cũng mỗi ngày đều theo dõi livestream của Tô Thiển Vân. Chỉ là gần đây bận việc, vẫn luôn ở trong phòng nghiên cứu. Ông liếc mắt một cái liền quả cầu màu cam đỏ hấp dẫn: "Chủ phòng, đây là cái gì?"
" , ," Dương Kỳ vội mở miệng : "Đây là quả của cây cam kết , cũng thể gọi nó là cam. Chủ phòng, đúng ?"
Tô Thiển Vân gật đầu: "Không sai."
Dương Kỳ kích động một cái, đầu liền mọc hai cái tai to màu trắng. Cậu gãi gãi đầu, vô cùng ngượng ngùng.
Mèo con chằm chằm , đồng t.ử mèo màu vàng từ từ thu hẹp. Hai mắt chằm chằm Dương Kỳ, móng vuốt trong đệm thịt rục rịch.
Người đang , chút nào phát giác nguy hiểm ập đến.
Trước mặt Tô Thiển Vân, là dưa chuột rửa sạch thái thành từng lát.
"Chủ phòng, tại cô thái nó thành từng lát?" Dương Kỳ cầm dưa chuột gặm trực tiếp, trong miệng còn thỉnh thoảng lộ hai cái răng nanh lớn.
"Đương nhiên là vì," Tô Thiển Vân cầm một lát dưa chuột, đưa đến bên miệng mèo con, "Đương nhiên là để thuận tiện cho mèo nhà ăn ."
Mèo con ưỡn n.g.ự.c, dùng khí thế bễ nghễ thiên hạ Dương Kỳ.
Nghe thấy , nó là của nhà cô !
Dương Kỳ đột nhiên cảm thấy dưa chuột trong tay thơm nữa, ngơ ngác : "Chủ phòng, cô đối với con mèo thật , nếu cũng thể gặp như chủ phòng thì ."
Vừa vuốt lông, đút đồ ngon, bao giờ mới thể sống những ngày tháng như .
Mèo con nheo mắt, suýt chút nữa nhảy lên cào hoa mặt Dương Kỳ.
Khiêu khích, đây tuyệt đối là khiêu khích!
"Chủ phòng, chúng thể xem cái cây ?" Cam tay Dương Văn Vũ, ông một chút cũng nỡ động . Hận thể ngửi hương cam, đến địa lão thiên hoang.
Đây chính là thực vật quý giá nhất thời kỳ Thủy Lam Tinh a.
Tô Thiển Vân gật đầu: "Đương nhiên thể."
Dưới sự nỗ lực của Tô Thiển Vân, Hoang Tinh còn là một mảnh hoang vu . Lấy căn nhà nhỏ cô ở tạm trung tâm, màu xanh dần dần lan tỏa bên ngoài.