Nữ Phụ Dựa Vào Rút Thẻ Xây Dựng Hoang Tinh - Chương 203

Cập nhật lúc: 2026-03-05 16:31:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/BOpQGl9nF

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hôm qua, Tô Thiển Vân liền bảo Dương Kỳ tìm Chúc Nham, thiết kế chiếc bàn ủi Tinh tế .

Tô Thiển Vân đổ nước trong, bật công tắc nóng, mặt đế trong nháy mắt liền nóng lên. Cô đưa tay qua cảm nhận một chút, cảm giác sai biệt lắm, liền bắt đầu dùng nó Quy Bạt.

[Chủ phòng đây là đang gì, tui xem hiểu .]

[Tui cũng xem hiểu, chủ phòng kỳ lạ quá a.]

[Mọi xem, cái thứ chạm vải, những chỗ vải đó liền trở nên phẳng phiu.]

[ ha, tui còn tưởng tui nhầm.]

“Đây là Quy Bạt bắt buộc dùng đến,” Tô Thiển Vân tiếp tục mở miệng : “Chính là thông qua nhiệt lượng xử lý biến hình kéo giãn và co rút quần áo, để nó thể ôm sát cơ thể hơn.”

Phương pháp cắt rập phương Tây, bình thường là cắt chiết ly (ben áo).

Dương Kỳ bên cạnh Tô Thiển Vân nửa ngày, đều xem hiểu động tác của cô, “Sư phụ, cái gì Quy Bạt , phức tạp quá.”

“Nếu học quần áo, dạy thì phức tạp nữa.”

Tô Thiển Vân ngẩng đầu một cái, động tác tay ngừng.

[Phức tạp quá, tui hiểu.]

[Sao cái áo cũng phức tạp như , chủ phòng tui đều hiểu.]

[Lầu một .]

[Tui cảm thấy phức tạp cũng cái lợi của phức tạp, cách của chủ phòng và cách , giống .]

[ , tui đều xem hiểu.]

[Là đều xem hiểu, cũng chỉ chủ phòng cái gì cũng . Tui vãi cả đều sợ hãi, chủ phòng thật sự là quá lợi hại.]

Sau khi Tô Thiển Vân ủi xong, liền một cái hình dáng sườn xám đại khái.

Chỗ xử lý qua, phẳng phiu hơn chỗ Quy Bạt. Tô Thiển Vân gấp nó nữa, bên tay đặt chính là một tờ giấy đầy liệu.

Cô tuy rằng thật sự gặp thật, nhưng khi sườn xám Tô Thiển Vân tìm mười chuyện một chút. Đối với đặc điểm hình thể của mười đều nhận thức, càng đừng nhắc tới cô còn đo cơ thể tường tận của đối phương.

Dương Kỳ lời Tô Thiển Vân , dọa rùng một cái.

“Một cái nhuộm thực vật cũng đủ học ,” Dương Kỳ cảm thấy nếu cùng Tô Thiển Vân học quần áo, chỉ sợ xẻ hai nửa mới đủ dùng.

[Khá lắm, đều đưa tới bên miệng , còn ăn.]

[ , ăn tui ăn a.]

[Chủ phòng, tui bái cô sư phụ , tui cùng chủ phòng học quần áo.]

[Tui cũng , chủ phòng đó thu đồ , khi nào bắt đầu? Tui thể chờ đợi đóng gói đồ đạc Hoang Tinh , cầu chủ phòng thu tui!]

[ đúng , tui bái chủ phòng sư phụ, ai cũng cản tui.]

Động tác tay Tô Thiển Vân cực nhanh, Quy Bạt xong cả . Liền đặt nó sang một bên, cầm lấy b.út ký hiệu bên cạnh, đ.á.n.h một dấu tích lên tờ giấy , từ bên rút một tờ giấy khác lên.

Mỗi tờ giấy đều đại diện cho một .

Tô Thiển Vân đ.á.n.h dấu kiểu dáng sườn xám, màu sắc tơ lụa còn hoa văn thêu, tất cả đều ở một tờ giấy.

Dù một lúc mười chiếc sườn xám, Tô Thiển Vân cũng thể bận mà loạn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-dua-vao-rut-the-xay-dung-hoang-tinh/chuong-203.html.]

“Đồ , giúp mang mấy hạt châu của qua đây,” Lần xong sườn xám, Tô Thiển Vân liền lên Tinh võng thu thập ít đồ lấp lánh, định dùng nó đồ trang trí trang phục.

Dương Kỳ đáp một tiếng, xoay liền căn phòng nhỏ để đồ lặt vặt của Tô Thiển Vân tìm.

“Sư phụ, cái hộp ?” Dương Kỳ nhanh tìm một cái hộp, mở nắp thoáng qua, bên trong đựng nhiều trân châu, màu sắc đồng nhất.

Cậu phát hiện sư phụ thật sự vô cùng thích trân châu.

Tô Thiển Vân Quy Bạt xong chiếc áo cuối cùng, cầm chúng xếp chồng lên .

Sườn xám hiện tại còn thành hình, vô cùng kỳ quái.

[Khá lắm, thế là xong ?]

[Chắc là xong nhỉ?]

[Sao kém xa sườn xám , tay áo ? Cái cổ áo xinh .]

[ a, giống lắm với ?]

[Cái gì giống lắm, là kém quá nhiều so với .]

[Mấy đang ầm ĩ bây giờ bệnh gì , sáng suốt đều thể , chủ phòng đây còn xong .]

[... , ngoan ngoãn xem livestream, ồn ào cái gì mà ồn ào.]

Tô Thiển Vân nghĩ nghĩ, cầm một chiếc sườn xám màu trắng, lấy kim ghim cố định nó . Lại tiếp tục lấy vải cùng tông màu, chuẩn cổ áo.

Sườn xám cô cắt may hôm nay bộ là vạt chéo, ngoại trừ màu sắc vải và hình thêu bên giống , những cái khác đều sai biệt lắm.

Vải màu trắng, Tô Thiển Vân dùng viền bao màu đen.

Đợi may cổ áo lên, bốn phía thu xong viền bao, hình dáng sườn xám cũng hiện . Tô Thiển Vân vẫn dùng trân châu nút tàu, nhưng kiểu dáng nút tàu thành hình chiếc lá.

“Đẹp quá a,” Dương Kỳ chiếc sườn xám dần dần thành hình , nhịn khen một câu.

Đen và trắng là màu cơ bản, hiện tại dáng vẻ đơn điệu, nhưng so với quần áo Tinh tế mà , vô cùng xinh .

[Sườn xám thật , thật sự là quá .]

[Chủ phòng thật , đáng tiếc tui mười phú bà .]

[Muốn , mà bỏ lỡ cơ hội , đáng ghét!]

[Hả? Chủ phòng may quần áo ? Là định bắt đầu thêu thùa?]

[Đó là chắc chắn, mười bộ quần áo chủ phòng chỉ một đôi tay, thể thêu hết .]

[Cái cũng đúng.]

Tô Thiển Vân xử lý xong sườn xám màu trắng, vẫn mở nó . Cầm khung thêu của lên, chọn chút tơ lụa màu đen liền bắt đầu thêu.

[Tui còn tưởng thêu thùa, hóa chủ phòng để nó ở cuối cùng nha.]

[Mười chị em lời to , cái vãi cả chỉ là tơ lụa, còn hình thêu chủ phòng tự tay thêu. Cái vãi cả nếu mặc ngoài, sợ sẽ cướp .]

[Lầu ngốc a, sườn xám tuồn chỉ mười cái. Cái nào cũng tên họ, bác cướp kiểu gì?]

 

 

Loading...