Dương Kỳ , vẻ mặt cũng nghiêm túc thêm vài phần.
“Sư phụ yên tâm , con nên thế nào .”
[Nhìn bộ dạng của chủ phòng, Lam thảo hình như dễ a.]
[Chắc là mới dễ nắm bắt , cũng Lam thảo huyền cơ gì.]
[Cũng tiểu đồ thể nhuộm màu xanh lam .]
[Chắc là thể , vẫn xem màu xanh lam chủ phòng bọn họ nhuộm là bộ dạng gì. Không như hai màu đó .]
[Nói tồi, tui cũng mong chờ.]
Chuẩn xong bộ đồ đạc, Tô Thiển Vân lập tức bắt đầu . Mà từ trong căn nhà nhỏ lấy một túi đồ gọt thành hình giống như những cây gậy nhỏ, mang màu cam.
“Cho ,” Tô Thiển Vân đưa túi đồ cho Dương Kỳ, tiếp tục mở miệng : “Đi lấy một nồi nước, đem nó đun lên giống như đun lá tre .”
Dương Kỳ nhận lấy đồ, tay vô thức nắn nắn. Cảm giác truyền đến bên trong, cho quả thực là gỗ.
Cậu cũng hỏi nhiều, gật đầu theo chỉ thị của Tô Thiển Vân.
Dương Kỳ hỏi, nghĩa là khác hỏi.
“Chủ phòng, nãy những thứ đó là gì?” Hồ An Bang tò mò ghé qua, lúc Dương Kỳ mở túi . Còn lấy một thanh từ bên trong, đặt mũi ngửi ngửi.
[ a, tui cũng tò mò, đây là thứ gì?]
[Có là v.ũ k.h.í bí mật của chủ phòng ?]
[Không , nhưng tui cảm thấy nó chắc chắn cũng thể nhuộm màu.]
[Nhìn bề ngoài của nó, lẽ nào là màu cam?]
[Tui cảm thấy màu cam cũng khá , chỉ là như chủ phòng nhuộm .]
“Nó gọi là Tô mộc,” Tô Thiển Vân cần suy nghĩ liền tiếp tục mở miệng, “Trồng ở bên rừng cây , là một loại cây lớn thể mọc cao ba mét. , chắc chắn cũng , nó quả thực thể nhuộm màu.”
Viện trưởng Lý cầm Tô mộc trong tay, tỉ mỉ quan sát.
“Tô mộc? Tên còn khá .”
[Viện trưởng nghĩ giống tui , tui cũng cảm thấy cái tên Tô mộc khá .]
[Con trai tui sẽ gọi tên , giải thích nguồn gốc cái tên một chút, thật văn hóa.]
Hồ An Bang trái đều thứ gì, đầu trực tiếp hướng về phía Tô Thiển Vân mở miệng hỏi: “Chủ phòng, nó thể nhuộm thành màu gì.”
“Rất , màu đỏ chuẩn.”
Dương Văn Vũ suy nghĩ một chút, “Màu đỏ? Lần chủ phòng hình như cũng nhuộm màu đỏ.”
“Vào thời cổ đại chủ yếu dùng t.h.u.ố.c nhuộm màu đỏ, ngoài hoa hồng,” Tô Thiển Vân ngừng một chút, tiếp tục : “Còn Tô mộc và Thiến thảo.”
Dương Văn Vũ gật đầu, “Thì là .”
Tô mộc đun một lát mới lên màu, mấy liền bắt đầu xử lý Lam thảo .
Bước đầu tiên, cũng là đem Lam thảo thêm nước xay thành nước cốt. Sau khi lọc bỏ tạp chất bên trong, mới thể bắt đầu nhuộm vải.
“Tốc độ oxy hóa của nước cốt Lam thảo vô cùng nhanh, tốc độ tay của cũng nhanh.” Tô Thiển Vân Dương Kỳ, trong lòng hiếm khi sinh một tia căng thẳng.
Dương Kỳ mím c.h.ặ.t môi, trong thần sắc lộ chút căng thẳng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-dua-vao-rut-the-xay-dung-hoang-tinh/chuong-195.html.]
Ba Viện trưởng Lý cũng tò mò Tô mộc nữa, lời của Tô Thiển Vân, nhao nhao vây quanh .
Vải bỏ xuống, liền hiện một màu xanh lục đậm cực kỳ xinh , phảng phất như bộ dạng của nước cốt lá tre xay nát đó.
[Màu quá a.]
[Hôm nay thật vãi cả là d.a.o nhỏ rạch m.ô.n.g —— mở mang tầm mắt .]
[Mặc dù màu xanh lam, nhưng sắc xanh lục cũng quá a, may thành quần áo mặc là bộ dạng gì.]
[Tui bắt đầu say sưa .]
[A! Tui thích sắc xanh lục , chủ phòng tui !]
Dương Kỳ lấy tấm vải từ trong chậu lên.
Kỳ diệu là, tấm vải trong khí mà từ từ đổi màu. Từ màu xanh lục đó, chuyển hóa thành màu xanh lam thuần túy. Mọi trong lòng kinh hãi, đó liền nghĩ đến thuyết oxy hóa của Tô Thiển Vân.
Cùng với thời gian tiếp xúc ngày càng lâu, màu của nó cũng đang dần dần đổi, từ màu xanh lam chuyển hóa thành màu xanh lam đậm.
Tận mắt thấy cảnh , ngoài Tô Thiển Vân, bất kể là bốn Viện trưởng Lý và Dương Kỳ là cư dân mạng trong phòng livestream, vãi cả kinh ngạc đến ngây .
[Đù! Tui vãi cả mà đầu tiên thấy chuyện còn oxy hóa đổi màu.]
[Chứ nữa, trời ơi.]
[ tui vẫn thích sắc xanh lục đó, quá ồ.]
Tô Thiển Vân ngẩng đầu phòng livestream một cái, thuận thế giải thích một câu, “Màu xanh lục nãy gọi là xanh lục, nó là màu thanh (xanh lơ).”
[Màu thanh?]
[Trời ơi, màu thanh mà như ? Yêu yêu .]
[Tui cũng thích a, chủ phòng thể nhuộm nó ?]
[Không sai sai, chủ phòng nhuộm nó . Quá , quả thực chính là màu ánh trăng sáng trong lòng tui.]
“Mọi đừng vội, sẽ nhuộm.”
Một Dương Kỳ luống cuống tay chân, hơn nữa loại nước cốt ép từ rễ bản lam , cũng sẽ phai màu từ từ theo thời gian. Phía chính là nhuộm, cũng nhuộm lên màu nữa.
Vì thế, Tô Thiển Vân cũng phụ một tay.
Hai thầy trò phân công hợp tác, tốc độ cũng nhanh hơn nhiều. Chậu nước cốt Lam thảo , cuối cùng nhuộm tám màu sắc.
Từ đậm đến nhạt phơi mái che, liếc mắt qua vô cùng tráng lệ.
Mà màu xanh cỏ và Địa Lại treo lúc khô , Tô Thiển Vân trực tiếp thu chúng xuống.
“Màu quá a,” Ba Viện trưởng Lý cộng hơn hai trăm năm mươi tuổi, vây quanh hai tấm vải , tò mò chớp mắt.
Dương Văn Vũ đầu tiên vươn tay sờ lụa, lập tức cảm giác mềm mại mượt mà của nó cho kinh ngạc.
Trong mắt ông mang theo một tia kích động, “Đây chính là lụa ?”
[Trời ơi, ngờ lụa khi khô màu sắc càng thêm xinh .]
[Nói tồi, quả thực là , cảm giác quá a. Đáng tiếc chủ phòng bán lụa, nếu tui cho dù liều cái mạng già , cũng giành một tấm.]
[Thật ghen tị với mười chị em chủ phòng may sườn xám cho a.]