Nữ Phụ Dựa Vào Rút Thẻ Xây Dựng Hoang Tinh - Chương 178

Cập nhật lúc: 2026-03-05 16:31:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9fFvaX3z0h

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

[ mà... chính là thèm ăn, ăn chè đậu xanh đá bây giờ QAQ~]

“Ăn ít thôi,” Là đều sẽ lúc nhịn đồ ăn, Tô Thiển Vân cũng như . “Một tháng ăn một , một ăn nửa bát nhỏ, chắc là vấn đề gì lớn.”

“Chủ phòng, cái gì ăn ít thôi a.”

Tô Thiển Vân đầu , hóa là tổ bốn nghịch nước về.

“Chè đậu xanh đá a,” May mà quần áo Tinh tế chống nước, nếu còn bốn sẽ chật vật thành cái dạng gì. “Mọi về , uống chè đậu xanh ?”

[Hu hu, chè đậu xanh của tui, sắp miệng mấy .]

[Chủ phòng, khi nào cô thể bán chè đậu xanh a?]

[Không sai, mấy đứa nhỏ sắp chủ phòng cho thèm đến ngốc .]

[Tui cũng thích uống chè đậu xanh, chủ phòng nấu nhiều chút.]

[Nhìn thấy mấy cái thùng cơm trở về, liền vãi cả cảm thấy đại sự .]

Chè đậu xanh nguội ít, miệng chỉ thể cảm nhận một chút nhiệt độ. Dương Kỳ thuận tay cầm một cái thìa nhỏ, múc một thìa bỏ miệng, đó hai mắt sáng lên.

“Sư phụ, chè đậu xanh cũng ngon quá .”

[Hừ! Chúng tui còn thể chè đậu xanh ngon , cần ở đây vuốt m.ô.n.g ngựa.]

[Hôm nay vẫn là một ngày ghét bỏ bé ngoan đây.]

[Đừng ghét bỏ nữa, tui bây giờ chỉ đ.á.n.h một trận tơi bời.]

[Ai chứ!]

[Chủ phòng chính là đối xử với họ quá , đáng ghét!]

Chè đậu xanh hiện màu xanh lục, giống vỏ ngoài của đậu xanh. Đặc biệt đậu xanh bên trong nấu thành cát (nhuyễn), lẫn trong nước. Vì khi uống, chỉ sự thanh ngọt của đậu xanh, còn khẩu cảm lạo xạo.

Nhìn cát đậu xanh bám thành bát là .

Tô Thiển Vân chỉ uống một bát chè đậu xanh, liền đặt bát xuống. Vừa định ngoài, thấy cửa đột nhiên .

Cô kiễng chân qua, thấy dẫn đầu là Chúc Nham, phía còn mấy , vác mấy cái thùng lớn.

“Chủ phòng, đến đưa đồ cho cô đây.”

Từ khi quân bộ kiểm soát nghiêm ngặt phi thuyền qua Hoang Tinh, Tô Thiển Vân còn nhận chuyển phát nhanh nữa, đều do bọn Chúc Nham đưa tới.

Tô Thiển Vân đón tiếp, “Có chuyển phát nhanh đó của đến ... nhiều thùng thế ?!”

[Hê hê, chủ phòng ngạc nhiên , bất ngờ ?]

[Hahahahaha, đây chính là đầu tiên chúng tui tặng quà cho chủ phòng, chủ phòng mong chờ bên trong là gì ?]

[Rất dáng vẻ của chủ phòng lát nữa khi thấy đồ, hê hê.]

[Không sai, những thứ cũng một phần của tui.]

[Cũng của tui!]

Tô Thiển Vân bây giờ sự chú ý đều ở Chúc Nham, hề chú ý cư dân mạng trong phòng livestream đang gì.

“Những chuyển phát nhanh đều tên cô,” Chúc Nham gãi đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-dua-vao-rut-the-xay-dung-hoang-tinh/chuong-178.html.]

“Vào trong ,” Tô Thiển Vân nghiêng , đón đoàn trong, “ nấu chút chè đậu xanh, uống một bát... Tiểu miêu mi!”

Cô còn bắt đầu để ý, cho đến cuối cùng thấy con mèo đang xổm đầu binh lính.

Nó cuộn móng vuốt, một bộ dạng ông đây giỏi. Dáng vẻ , giống hệt con mèo Tô Thiển Vân thấy mặt thẻ.

Tiểu miêu mi vẫn một bộ dạng ngạo nghễ, nhưng khi thấy tiếng tiểu miêu mi Tô Thiển Vân gọi, ch.óp tai lông xù nhịn run run.

[Hừ, con mèo rách nát xuất hiện . Đáng ghét! Vừa đến chiếm trọn tầm mắt của chủ phòng.]

[Chẳng qua chỉ là một con mèo rách nát thôi mà, gì ghê gớm.]

[Chủ phòng vẫn là của chúng tui, chúng tui mới là che mưa chắn gió cho chủ phòng.]

[Không sai sai, mèo rách nát thì thế nào, chúng tui sẽ thua.]

[Phía hiện trường chanh tinh thành tinh cỡ lớn.]

Tô Thiển Vân ngờ hôm nay thấy tiểu miêu mi, vui mừng cực kỳ. Cô vươn tay về phía tiểu miêu mi, “Tiểu miêu mi, qua đây ~”

Tiểu miêu mi vốn còn định kiêu ngạo một lúc, nhưng thấy chủ phòng Tô Thiển Vân vươn tay , nó cũng màng nhiều nữa, cắm đầu lao trong lòng cô.

“Mấy ngày nay em thế?” Tô Thiển Vân vuốt lông tiểu miêu mi, một chút cũng mượt mà như , sờ cũng nóng.

Tô Thiển Vân rảo bước, nhà nhỏ.

Chúc Nham vây xem bộ quá trình cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Trời những ngày sống thế nào, quả thực chính là một cơn ác mộng, Chúc Nham đều nhớ .

Nhiệt độ trong nhà và ngoài nhà quả thực chính là trời và đất, Chúc Nham lau mồ hôi trán. Dương Kỳ liền vô cùng lanh lợi rót một bát chè đậu xanh qua, “Anh Nham, mau nếm thử. Sư phụ em nấu, ngon lắm đấy.”

Dương Kỳ còn ghé gần, nhỏ giọng : “Em bỏ cho ít đường...”

Hai , tất cả đều cần .

Chè đậu xanh Chúc Nham uống nguội , nhưng chè đậu xanh nguội phong vị càng tuyệt. Anh uống một ngụm, hai mắt sáng lên.

“Chủ phòng, cô thật sự quá lợi hại. cảm thấy nóng , lập tức tan biến .”

“Cậu thích thì uống nhiều một chút,” Tô Thiển Vân cầm một cái lược nhỏ, đang chải lông cho tiểu miêu mi, “ Chúc Nham, các vẫn thường xuyên tuần tra a?”

Chúc Nham ăn đến đầu cũng ngẩng lên, “Đương nhiên , một cũng thể thiếu.”

Cho dù nguy hiểm, họ cũng thể buông lỏng cảnh giác.

“Trời Hoang Tinh càng ngày càng nóng, các còn tuần tra...” Tô Thiển Vân nghĩ ngợi, liền : “Lát nữa mang chút đậu xanh về , đợi buổi trưa nấu một nồi, giải nhiệt cho .”

“Vậy thì quá,” Chúc Nham cũng cảm thấy chè đậu xanh , nghĩ đến từ chối, “Vậy thì cảm ơn chủ phòng .”

[Đáng ghét , fan hâm mộ chúng tui xin đậu xanh. Chủ phòng gặp phó quan quân đoàn Dực Hổ, mà trực tiếp cho luôn.]

[Giận dỗi!]

[Quân đoàn Dực Hổ phụ trách an của cả tinh cầu, nếu tui là chủ phòng tui chắc chắn cũng sẽ cho.]

[Lời thì như sai, nhưng tui chính là sướng.]

 

 

Loading...