Nữ Phụ Dựa Vào Rút Thẻ Xây Dựng Hoang Tinh - Chương 169

Cập nhật lúc: 2026-03-05 16:30:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8V3xPIEv1H

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

[! Vãi, quên thật!]

Ăn xong b.ún gạo, Tô Thiển Vân trộn bột ớt với Trá thái.

Trá thái trộn ớt bề mặt đều mang màu đỏ, gợi lên cảm giác thèm ăn. Chỉ là bây giờ vẫn ăn , đợi qua vài ngày nữa, mùi vị của nó sẽ ngon hơn.

mà... nếu hoa tiêu thì . Rắc thêm chút hoa tiêu trong, mùi vị sẽ tăng lên một tầng cao mới.

Tô Thiển Vân bỏ Trá thái sợi xong trong hũ, còn vỏ Trá thái thì bỏ lạnh, hôm nay là thể ăn .

“Sư phụ, hôm nay chúng ruộng ?”

Dương Kỳ hiếm khi đội mũ lên, tay còn cầm một bình nước giữ nhiệt. Nhìn tư thế , e là chuẩn ruộng .

hôm nay đoán sai .

“Không , hôm nay chúng còn việc quan trọng hơn .”

Dương Kỳ vẻ mặt nghi hoặc Tô Thiển Vân, trong đầu đều nghĩ đến lời cô .

Việc quan trọng hơn? Có việc gì quan trọng hơn?

[Chủ phòng hôm nay định cùng đồ một vố lớn .]

[Tò mò, chủ phòng rốt cuộc gì.]

[Dù mong chờ là !]

[Không sai ~]

Trong ánh mắt nghi hoặc của Dương Kỳ, Tô Thiển Vân mở cửa một gian nhà nhỏ. Cậu vốn định cũng cùng, cái mùi ngửi thấy khi cửa, suýt nữa nôn hết bữa sáng .

“Oẹ! Mùi là gì thế, cũng khó ngửi quá .”

[Không một chút chuẩn nào, tui vãi cả cảm thấy sắp nôn .]

[Tui vãi cả đang uống dịch dinh dưỡng a, vãi!]

[... Yue! Cái vãi cả mùi gì thế a?]

[Thật tui thấy cũng , cũng khó ngửi lắm a.]

[Lầu trâu bò, thứ khó ngửi thế thấy cũng . Chủ phòng cũng là một nhân vật trâu bò, cô một .]

Đợi khi Tô Thiển Vân , cô cầm một cái khung xương rồng bện bằng rơm . Giữa các gai, còn thể thấy từng cái kén trắng ở trong đó, cực kỳ bắt mắt.

Thứ cần Tô Thiển Vân , cư dân mạng tự .

[Trời ơi, đây là tằm con ~]

[Tằm con kết thành kén , chủ phòng sắp bắt đầu dệt vải .]

[Woa, mong chờ!]

[Tằm con của tui, yêu các con!]

Tô Thiển Vân đặt thứ xuống đất, xoay nhà nhỏ.

Ngửi mùi thối thoang thoảng trong khí, Dương Kỳ chuẩn xác đặt ánh mắt lên những cái kén tằm . Không dám tin, những con tằm thể thối như .

Cư dân mạng trong phòng livestream cũng kinh ngạc.

[Woa, những mùi thối là do tằm con phát ?]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-dua-vao-rut-the-xay-dung-hoang-tinh/chuong-169.html.]

[Thối quá a!]

[Các dáng vẻ mặt đổi sắc của chủ phòng kìa, tui chỉ thể một câu trâu bò!]

[Hu hu hu, tằm con của ~]

Dương Kỳ chỉ ngây vài giây, liền theo Tô Thiển Vân nhà nhỏ. Mùi trong nhà còn nồng hơn bên ngoài nhiều, nãy ngửi một lúc, sớm chuẩn tâm lý, ngược nôn .

Cậu nhấc chân, định . Lại thấy Tô Thiển Vân cầm cái giá kết đầy kén tằm : “Con đừng , những thứ đều là chất thải của tằm con, con đừng lung tung.”

Tô Thiển Vân từ khi tằm con còn kết kén, trong nhà nhỏ cứ cách một bước đặt một tấm đá. Tằm con sẽ bò lên, mà những tấm đá lót chân cũng sẽ bẩn giày.

Nghe thấy ba chữ ‘chất thải’, Dương Kỳ dường như chịu sự kinh hãi to lớn gì đó, nhảy lùi về ba bước xa.

[Thảo nào khó ngửi như , hóa là thế.]

[Thật cái cũng lạ, các xem đó. Chủ phòng trời sáng hái lá dâu, còn một lá hai lá. Chuyển từng giỏ từng giỏ trong, tằm con ăn nhiều như , thể ị.]

[Mùi quả thực dễ ngửi, chủ phòng tại chăm chỉ chút, quét dọn nhiều chút, mùi chắc sẽ nặng như nữa.]

[Lầu là đồ ngốc ? Tui nhớ chủ phòng qua, tằm con cũng dễ nuôi như , nhiệt độ chút đổi chúng sẽ c.h.ế.t, còn chủ phòng quét dọn, cái sợ những con tằm c.h.ế.t cả đám ?!]

[Những con tằm cũng khó nuôi quá.]

[Nói thừa, nếu thời xưa chỉ quý tộc mới mặc nổi? Chủ phòng còn , cho dù công nghệ hiện đại, giá tiền của nó vẫn đắt hơn các loại vải khác vài bậc.]

[Hít hà ——]

“Con ngoài , đợi lấy đồ bên trong .”

Dương Kỳ , ngoan ngoãn lùi về .

Trong nhà nhỏ bẩn, Tô Thiển Vân sợ Dương Kỳ sẽ hỏng việc. Hơn nữa tính cách chút hấp tấp, cẩn thận bước hụt... cảnh tượng đó quá , cô dám .

Tô Thiển Vân chuyển hết những cái giá kết kén ngoài, đất trống ngoài sân chất đầy ắp.

Trứng thu hoạch đó, kết ba nhà nhỏ kén tằm. So với những cái thu hoạch ở vườn dâu hôm đó, thực sự là nhiều hơn nhiều, cũng uổng công cô vất vả hơn một tháng nay.

Đợi khi Tô Thiển Vân nữa, Viện trưởng Lý và Dương Văn Vũ còn phần t.ử cuồng nhiệt lịch sử Hồ An Bang cũng đến .

Họ hề sợ mùi thối trong khí, hai mắt phát sáng chằm chằm từng cái kén tằm trắng tinh .

[Mùi tuy nặng, nhưng tằm của Tang bảo bảo thật .]

[Tròn vo, còn là màu trắng.]

[Ba vị đại lão của Khoa Nghiên Viện đều đến .]

[Hahahahahahaha, chắc là họ cũng xem chủ phòng dệt chúng thành vải thế nào. Đừng mấy vị đại lão , tui cũng tò mò chịu , cho nên tui định mấy ngày nay đều ở trong phòng livestream.]

[Tui cũng tận mắt thấy chủ phòng dệt lụa thế nào.]

[Dệt lụa xong, chủ phòng giống quần áo ?]

“Chủ phòng, cô thế đủ ý tứ ,” Viện trưởng Lý Tô Thiển Vân tới, trêu chọc: “Nếu chúng lúc nào cũng xem livestream của cô, còn thật sự cô sắp bắt đầu lụa .”

Lần tận mắt thấy Tô Thiển Vân dệt lụa, ông kiểu gì cũng tham gia bộ quá trình.

Viện trưởng Lý nghĩ , hai mắt tỏa ánh sáng nóng rực.

“Viện trưởng Lý, các ông đây đến ?” Tô Thiển Vân nhạt, “ lúc còn cách dệt vải xa lắm, gỡ kén tằm bên xuống .”

 

 

Loading...