Nữ Phụ Dựa Vào Rút Thẻ Xây Dựng Hoang Tinh - Chương 103

Cập nhật lúc: 2026-03-05 07:15:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8KkXCxlZV1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tô Thiển Vân rửa sạch nồi, tiếp tục bắt đầu món tiếp theo.

Món tiếp theo là món đậu nành lông xào ớt kinh điển nhất của Tô Thiển Vân, cũng là một món ăn khảo nghiệm công lực.

Cô bỏ ớt xanh thái sợi xuống nồi, xào đến đổi màu thì thêm đậu nành lông non nớt bên trong. Sau khi cả hai đều xào đến đổi màu, Tô Thiển Vân bỏ một ít bột Hàm Quả Cầu trong nồi điều vị.

Món căn bản cần xào bao lâu, vô cùng đơn giản.

Đậu nành lông là hái xuống, vô cùng non. Tô Thiển Vân đang đồ ăn bên trong, bên ngoài đột nhiên truyền đến một trận tiếng động.

Tô Thiển Vân thò đầu , thấy bên ngoài nhà ít chiến sĩ tới, dẫn đầu chính là hai em Chúc Nham và Chúc Ưng.

Cô thấy thế liền , "Mọi tới , mau , đồ ăn sắp xong ."

"Tô tiểu thư, cần khách sáo." Chúc Nham Viện trưởng Lý bọn họ hôm nay tới đây, nhưng chịu nổi Dương Kỳ năm bảy lượt mời, bên cạnh còn một Dương Văn Vũ giúp. Nghĩ nghĩ, vẫn dẫn tới.

Tô Thiển Vân chào hỏi bọn họ một tiếng, tiếp đó nhà nấu cơm.

Canh nấu gần , Tô Thiển Vân ném chút Hàm Quả Cầu xuống điều vị. Khuấy vài cái, liền gần .

Cô bưng đồ ăn xong lên bàn, "Đồ ăn xong , cùng ăn a."

Tô Thiển Vân cầm bát, múc canh đặt mặt Tô Thanh Ngô, "Nhị gia gia, mau nếm thử ngon ?"

Thịt chim Cuckoo hầm nhừ, chút tan trong canh. Bề mặt canh nổi lên một lớp váng dầu màu vàng nhạt, màu canh trong trẻo mùi vị thật sự tệ.

Tô Thanh Ngô uống một ngụm, đó là cảm giác ông từng .

Không ngờ phế liệu của Tinh tế, cũng thể canh ngon như .

"Không tệ," Tô Thanh Ngô khen một câu, "Thiển Vân, cháu tự ăn , cần lo cho ."

Hôm nay đến nhiều, Tô Thiển Vân càng sẽ để tiểu miêu mi lên bàn. Cô sớm chuẩn cơm mèo xong, đặt cái bàn nhỏ một bên. Để sợ tiểu miêu mi cảm xúc nhỏ, Tô Thiển Vân còn gắp một cái đùi gà lớn đặt bát của tiểu miêu mi.

Tiểu miêu mi vui , cô chỉ tên ăn đến đầu cũng ngẩng lên, hận thể vùi cả mặt .

Hôm nay Tô Thiển Vân ít món, phần lượng cũng lớn. Cho dù đến thêm một hai mươi , cũng thể ăn .

điều cô ngờ tới là những , thế mà ăn sạch sành sanh bộ đồ ăn, ngay cả phiến lá rau cũng chừa . Tô Thiển Vân đến cuối cùng, là trợn mắt há hốc mồm bọn họ.

Những , chẳng lẽ là dày vực sâu gì đó?

[Khá lắm, những còn ăn cho chủ phòng nghèo luôn ?]

[Ha ha ha ha ha, các bạn bộ dạng Giáo sư Hồ ôm bụng kìa, c.h.ế.t tui .]

[Những hình tượng đại lão còn.]

[Còn đồ ăn chủ phòng quá ngon, hít hà ——]

[Tui cũng ăn, hu hu hu hu QAQ~]

Bát đĩa ăn cơm đều cần Tô Thiển Vân dọn dẹp, các chiến sĩ trực tiếp rửa sạch sẽ, còn đặt chỗ cũ cho cô. Bỏ tiền thuê bảo mẫu cũng chu đáo như .

Tô Thiển Vân rót chút nước mật ong cho một đoàn .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-dua-vao-rut-the-xay-dung-hoang-tinh/chuong-103.html.]

Lúc ngược thêm chanh, Dương Kỳ uống chút thất vọng, vẫn thích nước chanh chua chua ngọt ngọt hơn.

"Thiển Vân, bác cả vốn dĩ cũng qua thăm cháu, chỉ là lúc xuất phát vặn việc, nên cùng qua đây."

Tô Thanh Ngô đặt cốc trong tay xuống, Tô Thiển Vân mở miệng .

"Cháu ngược hy vọng ông nội thể tới muộn một chút," Tô Thiển Vân , tiếp tục mở miệng : "Hoang Tinh bây giờ cái gì cũng , gì đáng xem. Ông nội tới muộn một chút, cháu sẽ thêm một chút thời gian bố trí nó."

"Thiển Vân, bố cháu nhớ cháu."

Tô Thiển Vân cúi đầu, chuyện.

Cô phát hiện khi xuyên một quyển sách, liền trực tiếp báo danh kế hoạch cải tạo Hoang Tinh. Bố chuyện xong, cãi một trận to với cô. Hai bên tan rã trong vui, Tô Thiển Vân một tới Hoang Tinh.

Lúc đó cô sợ hãi cực kỳ, nghĩ nhiều liền báo danh Hoang Tinh. Bây giờ ngẫm , nếu hệ thống cô cả đều hong thành khô .

"Cháu với bố cháu giống hệt ," Tô Thanh Ngô tiếp tục mở miệng , "Hai bố con đều bướng bỉnh như ."

Tô Thiển Vân buồn bực gọi ông một câu, "Nhị gia gia."

"Được , nữa," Tô Thanh Ngô thích ý uống một ngụm nước mật ong, "Cháu bây giờ thể tùy tiện rời khỏi Hoang Tinh, hôm nào dẫn bọn họ qua thăm cháu. Nửa năm vặn chính là sinh nhật ông nội cháu, chúng gặp mặt ở Hoang Tinh cũng ."

Tô Thiển Vân gật đầu, "Chuyện ông nội đón sinh nhật cứ giao cho cháu, cháu nên thế nào."

"Phàm là chuyện gì cũng đừng một gánh vác, cháu còn bố cháu mà."

"Cảm ơn Nhị gia gia."

Đêm dần khuya, Tô Thiển Vân đang định về phòng ngủ. Tô Thanh Ngô cũng lên cùng cô, vị trí nhà nhỏ ông thả xuống cách Tô Thiển Vân xa.

Đợi khi hai tách , Tô Thanh Ngô gọi Tô Thiển Vân đang .

"Từ từ."

"Sao ạ, Nhị gia gia?" Tô Thiển Vân đầu , nghi hoặc ông.

Tô Thanh Ngô hất cằm, về phía tiểu miêu mi trong lòng cô, biểu cảm mặt vô cùng quái dị.

"Nó nhà cùng cháu, thả nó xuống?"

"Nó vẫn luôn ngủ cùng cháu mà," Tô Thiển Vân , còn đưa tay vuốt ve lông tiểu miêu mi, "Nhị gia gia, ngài yên tâm , nó ngoan."

Tô Thanh Ngô: "..."

Cảm giác một ngụm m.á.u già nghẹn ở cổ họng, phun nuốt trôi.

Ngoan cái thần!

Tiểu miêu mi trong lòng Tô Thiển Vân chỉ cảm thấy lạnh lẽo, tầm mắt sắc bén của Tô Thanh Ngô gần như huyễn hóa d.a.o nhỏ. Tiểu miêu mi cảm thấy hình như sắp lăng trì , nó co thành một đoàn nỗ lực giảm bớt cảm giác tồn tại của .

"Cháu , nó, nó... cháu với nó mỗi ngày vẫn luôn ngủ?" Tô Thanh Ngô đến cuối cùng vẫn tiếp , cuối cùng hung hăng thở dài một .

"Nó ?" Tô Thiển Vân nghi hoặc vuốt ve lông tiểu miêu mi, " , cháu còn cho nó một cái ổ nữa. Nhị gia gia, ngài xem ?"

 

 

Loading...