Nữ Phụ Độc Miệng, Cả Vương Phủ Đều Sợ - Chương 45: Vương gia nói thử điều kiện của ngài đi, thiếp sẽ cố gắng không đáp ứng cái nào
Cập nhật lúc: 2026-05-04 18:26:14
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Người bên cạnh tiếp lời.
“Chứ còn gì nữa. Năm xưa Thái t.ử điện hạ và Khang Vương điện hạ cưới vợ, thể so sánh với hôm nay. Chỉ là Thụy Vương điện hạ đối với Thụy Vương phi là thực sự vài phần thích thú là nể mặt nhà họ Tô.”
Một khác tiếp lời.
“Một hôn lễ từng như , nếu Thụy Vương điện hạ động lòng với Thụy Vương phi, thể hưng sư động chúng tổ chức long trọng đến thế.”
Ngày càng nhiều bày tỏ ý kiến.
“Động lòng cái gì chứ, thấy á, Thụy Vương điện hạ trận trượng lớn như chẳng qua là để cho nhà họ Tô đủ thể diện, khiến nhà họ Tô vốn giữ thái độ trung lập sẽ nghĩa vô phản cố mà về phe ngài .”
Trước cổng Thụy Vương phủ biển tấp nập, ghé tai bàn tán sôi nổi.
Một ma ma theo lời dặn dò của quản gia xách giỏ hoa ngừng rải kẹo hỉ.
“Mọi đều đến dính chút hỉ khí nào.”
Đám trẻ con nhảy nhót reo hò, ùa lên tranh giành, xô đẩy nô đùa.
Có bé mặc áo xanh loạng choạng ngã nhào, tay vẫn nắm c.h.ặ.t viên kẹo bọc giấy vàng; bé gái b.úi tóc hai sừng luồn lách khéo léo, dùng vạt áo để hứng.
Một đứa trẻ hớn hở đưa một viên kẹo hỉ cho Lạc Vô Trần đang bên cạnh.
“Mẹ ăn kẹo hỉ thể dính hỉ khí, ca ca ăn kẹo .”
Lạc Vô Trần giữa đám đông nhếch lên một nụ khổ.
“Viên kẹo đối với ca ca mà , là viên kẹo đắng nhất thiên hạ.”
Đứa trẻ mang vẻ mặt khó hiểu, miệng lẩm bẩm tự ngữ.
“Trên đời gì kẹo nào đắng chứ.”
Lạc Vô Trần gì, chỉ chằm chằm Tô Ngữ Yên đang mặc giá y đỏ rực như lửa, cho đến khi bóng lưng nàng khuất dạng.
Nhắm mắt , nước mắt lặng lẽ rơi.
Đưa tay lau vệt ướt má, y ôm lấy trái tim đang nhói đau rời .
Cũng cổng Thụy Vương phủ xem rước dâu còn Triệu Thanh Đường.
Nhìn đàn ông yêu tận xương tủy tổ chức hôn lễ thịnh thế long trọng như để cưới phụ nữ khác, sự hận thù trong mắt ả điên cuồng sinh sôi.
Tô Ngữ Yên, nhất định sẽ gả Thụy Vương phủ! Ta nhất định sẽ khiến ngươi c.h.ế.t chỗ chôn!
Sau khi ứng phó qua loa ở tiền viện, Giang Hàn Vũ với tâm trạng nóng lòng như lửa đốt trở về phòng tân hôn.
Đẩy cửa bước , Tú Nhi ý lui ngoài.
Nhìn thấy Tô Ngữ Yên đang ngay ngắn giường tân hôn, trong lòng Giang Hàn Vũ hiểu sinh một cỗ cảm giác thuộc về.
Hắn, nhà .
Nhẹ nhàng vén chiếc khăn voan đỏ của nàng lên, thở của đều như ngừng .
Nàng trong bộ giá y đỏ thẫm đoan trang tuyệt sắc, tóc mây b.úi cao.
Con phượng hoàng bằng vàng cây trâm bộ diêu như đang vỗ cánh chực bay, tựa mộng tựa ảo, hoa quý nhưng mất vẻ linh động, khiến cho căn phòng tân hôn trang hoàng lộng lẫy trong nháy mắt trở nên lu mờ.
“Mệt ? Có cần bản vương giúp nàng tháo phượng quan xuống mới uống rượu hợp cẩn ?”
Tô Ngữ Yên dậy gương đồng bắt đầu tháo chiếc phượng quan nặng trĩu.
“Hỏi han ân cần bằng cho một khoản tiền lớn.”
Giang Hàn Vũ: “......”
Uống xong rượu hợp cẩn, Giang Hàn Vũ đưa khay bàn cho Tô Ngữ Yên.
“Đây là chìa khóa khố phòng và sổ sách của Vương phủ, trung quỹ của Thụy Vương phủ do nàng quyền quán xuyến.”
Nắm đ.ấ.m của Tô Ngữ Yên cứng .
“Vương gia, ơn cứu mạng ngài báo đáp chút nào thì cũng thôi , bây giờ thể chơi trò lấy oán báo ân nhé.”
“Ngài mau cất , gả qua đây là để ườn hưởng thụ, chứ đến trâu ngựa .”
Giang Hàn Vũ: “......!”
Nữ t.ử bình thường nếu quyền quản lý trung quỹ của nhà chồng nên vui mừng rạng rỡ ?
Ồ, thể dùng ánh mắt bình thường để nhận nàng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-doc-mieng-ca-vuong-phu-deu-so/chuong-45-vuong-gia-noi-thu-dieu-kien-cua-ngai-di-thiep-se-co-gang-khong-dap-ung-cai-nao.html.]
Và bản cứ cố tình thích cái cảm giác nàng cho phát điên đến dở sống dở c.h.ế.t .
“Bản vương hiểu ý của nàng .”
Xác định cần sống cái cảnh ‘chuông báo thức reo, và đều là trâu ngựa’ nữa, Tô Ngữ Yên chuẩn tu hú chiếm tổ chim khách.
“Mặc dù là hôn nhân sắp đặt, nhưng đêm tân hôn hai vẫn ở chung một mái nhà tạm bợ một đêm, nếu Thái hậu và mẫu đêm tân hôn hai chia phòng ngủ, bọn họ nhất định sẽ vắt óc tìm cách để chúng viên phòng.”
“Cho nên, để một vất vả nhàn nhã mãi mãi, đành tủi Vương gia trải đệm đất ngủ tạm một đêm .”
“Vương gia yên tâm, qua đêm nay sẽ tránh xa Vương gia, tuyệt đối sẽ phiền Vương gia.”
Giang Hàn Vũ: “......”
Nàng đúng là cái gì cũng dám .
“Bản vương ngủ đất.”
Tô Ngữ Yên đoán sẽ từ chối.
“Vương gia đừng , gả qua đây là để hưởng thụ vinh hoa phú quý, để ngủ đất.”
“Đã hai đều tủi bản , hai cứ đồng sàng dị mộng ngủ tạm một đêm .”
“Thiếp sẽ dùng chăn ngăn một đường ranh giới ở giữa giường.”
Nói xong, nàng tự dùng chăn hỉ ngăn một đường Sở hà Hán giới ở giữa giường.
Sau đó, nàng cởi hỉ phục, nhanh nhẹn leo lên giường.
“ , Vương gia. Đã cưới thì an phận. Vậy chúng hãy về yêu cầu của mỗi .”
“Thiếp .”
“Thiếp tổng cộng hai yêu cầu.”
“Thứ nhất, Vương gia nạp phủ đừng chọn những nữ t.ử những cầm kỳ thi họa thứ đều tinh thông, mà còn thể dùng cả hai tay trái cùng lúc chữ vẽ tranh.”
Giang Hàn Vũ sững sờ trong chốc lát, tưởng nàng sợ để ý chuyện nàng từ nhỏ lớn lên ở nông thôn nên những thứ .
“Nếu nàng học những thứ , bản vương thể tìm phu t.ử xuất sắc đến dạy nàng.”
Hiểu hiểu lầm, Tô Ngữ Yên kịp thời đính chính.
“Thiếp việc gì học mấy thứ đó gì?”
“Thiếp là sợ Vương gia cưới một cô nương hai tay trái đều đặc biệt linh hoạt, cô sẽ giành đồ ăn của . Mọi đều sống ở hậu viện, lễ tết khó tránh khỏi việc ăn chung một bàn, nếu ăn chung bàn với một cô nương hai tay trái đều vô cùng linh hoạt, còn gắp cái gì nữa?”
Giang Hàn Vũ: “......!”
Vương phi của đáng yêu quá mất.
Thấy cạn lời, Tô Ngữ Yên tiếp tục .
“Đương nhiên, Vương gia cưới ai sủng ai cũng sẽ can thiệp nhúng tay , nhưng Vương gia đừng để những phụ nữ khác của ngài chủ động đến trêu chọc , bởi vì những đạo đức, mà ngũ hành còn khuyết đức nữa.”
“Ở chỗ , chuyện lớn ở nhân gian chỉ hai chữ ăn uống, ăn ngon uống say vui vẻ ngã. Chỉ cần những phụ nữ khác của ngài chủ động trêu chọc , tuyệt đối sẽ sán gần các , phiền sự ngọt ngào của các .”
“ nếu bọn họ điều mà chủ động múa may mặt , đừng trách tay tàn nhẫn.”
“Thứ hai, thể cố gắng hết sức để cái việc đại môn nhị môn bước, cho nên về nhà đẻ sẽ nhiều hơn một chút.”
“Đại ca quanh năm trấn thủ biên cương, Tô lão nhị thì bỏ qua tính, mẫu mới nhận đứa con gái ruột là bao lâu chịu cảnh cốt nhục chia lìa, dành nhiều thời gian ở bên bà hơn.”
Giang Hàn Vũ: “......”
Thấy khá dễ chuyện, Tô Ngữ Yên .
“Vậy Vương gia thử điều kiện của ngài , sẽ cố gắng đáp ứng cái nào.”
Giang Hàn Vũ: “......”
“Bản vương tạm thời nghĩ , nghĩ .”
Tô Ngữ Yên thần hồi đáp.
“Vậy hẵng chuyện của , còn đến lúc đó nhận cũng để hẵng .”
Giang Hàn Vũ: “......”
Bởi vì Tô Ngữ Yên vốn bao giờ dậy sớm hôm nay dậy sớm hơn cả gà, cho nên nàng buồn ngủ đến mức chịu nổi, xong liền xuống một cách an tường, ngủ ngay tại chỗ.
Giang Hàn Vũ: “......”