Nữ Phụ Độc Ác Trong Truyện Tận Thế Kiêu Ngạo Được Ngày Nào Hay Ngày Ấy - Chương 427: Sao chè biến dị

Cập nhật lúc: 2026-04-12 00:02:00
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Từ cái đầu tiên khi thấy Hoa Thu lấy nhân sâm , trong đầu cô nảy sinh ý nghĩ .

 

thử xem, bản lợi dụng tinh thạch, thể bồi dưỡng chúng thành nhân sâm biến dị .

 

Chỉ là, lượng tinh thạch hiện tại của cô tính là nhiều, cho dù thử, cũng chỉ thể thử từ một hai củ nhân sâm, còn nghĩ cách để năng lượng trong tinh thạch, phản hồi nhân sâm ở mức độ tối đa.

 

Tuy nhiên, nếu là đầu tiên thử nghiệm, cũng cần thiết một mảng lớn. Nếu , quá lãng phí tinh thạch, thành công còn .

 

Khi Hoa Thu sách về t.h.u.ố.c Đông y, cô chút do dự trao đổi với Hoa Thu, cũng là bán cho Hoa Thu một ân tình.

 

Hoa Thu sở hữu Hệ thống Giao dịch Vị diện, nếu liên kết với khác, ví dụ như Vị diện Cổ đại và Vị diện Hiện đại vân vân, nếu cô đề nghị dùng nhân sâm đổi lấy sách, đối phương chắc chắn sẽ đồng ý.

 

Nếu vận may của Hoa Thu hơn một chút, cô thể mua sách t.h.u.ố.c Đông y trong Cửa sổ Vị diện, thì ở giữa chuyện gì của cô nữa .

 

Sớm muộn gì Hoa Thu cũng , chi bằng để cô trao đổi với Hoa Thu. Không chỉ thể lấy lòng đối phương, bản cô cũng ba sọt nhân sâm lớn.

 

Dược hiệu và tác dụng của nhân sâm bình thường bằng nhân sâm biến dị, nhưng cũng thuộc loại d.ư.ợ.c liệu quý hiếm, lúc nguy hiểm, còn thể cứu mạng . Bởi vì những nhân sâm mà Hoa Thu gửi cho cô, năm tuổi cao.

 

Đương nhiên, nếu trải qua sự can thiệp của con , cộng thêm tinh thạch, nó thể biến thành nhân sâm biến dị, thì cô cần lo lắng nhân sâm trong tay dùng hết nữa.

 

Khương Vân Đàn đống vàng , suy nghĩ một chút, quyết định vẫn là để đó .

 

Không quận chúa bây giờ đang bận gì, qua nhiều ngày như . Bọn họ chắc đến nơi lưu đày nhỉ?

 

Bây giờ cô học cách chế tạo gian nữu , tiếp theo chính là học xem gian nữu bảo tươi chế tạo như thế nào.

 

Khương Vân Đàn suy nghĩ một chút, cảm thấy gian nữu bình thường hiện tại đủ dùng , liền tạm dừng tiến trình học chế tạo gian nữu bảo tươi, chuyển sang lấy cuốn sách y mà Mạnh dì đưa cho cô .

 

Hoa Thu đúng, vẫn là nên học hỏi thêm chút kiến thức về d.ư.ợ.c liệu. Nếu , d.ư.ợ.c liệu xuất hiện mặt cô, cô đều tưởng là cỏ dại.

 

Học mãi đến 12 giờ, Khương Vân Đàn mới xuống ngủ.

 

-

 

Hôm , Khương Vân Đàn tỉnh trong tiếng mưa rơi.

 

Cô kéo rèm cửa , bên ngoài trời đổ mưa lớn, Tiểu T.ử biến cao sừng sững trong mưa, nhưng gió lớn thổi cong nó.

 

sang những cây cối bình thường bên cạnh, cành lá thổi bay loạn xạ, quy luật nào.

 

Thời gian cũng đổ mấy trận mưa lớn, Khương Vân Đàn ngược lấy lạ với thời tiết mắt.

 

cô vẫn cảm nhận một phen, xác nhận đây chỉ là nước mưa bình thường.

 

Khương Vân Đàn thu dọn một phen xong, xuống lầu.

 

đến chỗ rẽ cầu thang, ngửi thấy từng đợt mùi thơm, mùi thịt và mùi hẹ, xen lẫn ở giữa còn một mùi hương thanh mát, chỉ là đó là mùi gì.

 

Khương Vân Đàn xuống lầu, thẳng bếp, thấy Thẩm Hạc Quy và bác Thẩm đang trong bếp giúp gọt củ sen.

 

Thẩm Hạc Quy cô, ôn tồn : “Dậy ? Bên cháo trắng và bánh hẹ hộp chiên xong.”

 

“Hẹ là loại biến dị, chỉ một rổ nhỏ, nghĩ em thích ăn bánh hành chiên, nên dứt khoát hết thành bánh hẹ hộp, đến lúc đó để gian.”

 

Khương Vân Đàn gật đầu, tự qua múc một bát cháo, uống vài ngụm xong, lấy một cái bánh hẹ hộp: “Thơm quá, cũng ngon quá.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-doc-ac-trong-truyen-tan-the-kieu-ngao-duoc-ngay-nao-hay-ngay-ay-ryub/chuong-427-sao-che-bien-di.html.]

 

“Thích là , bác ngay là cháu chắc chắn sẽ thích mà.” Thẩm Thanh Sơn , gọt vỏ củ sen: “Lát nữa đem những củ sen , một nửa thành củ sen thái lát kho, một nửa thành củ sen kẹp thịt chiên giòn, lúc ngoài đều mang theo.”

 

Chủ yếu là mấy ngày nay bọn họ thường xuyên ngoài, thậm chí xu hướng càng ngày càng xa, trưởng bối như ông, để bọn họ bỏ thêm chút đồ ăn gian.

 

Thẩm Hạc Quy đây ở trong quân đội, lúc ngoài nhiệm vụ, ăn cũng là lương khô. Nó thể quen, Vân Đàn chắc quen.

 

Hơn nữa, bọn họ điều kiện , cớ để bọn trẻ chịu khổ.

 

“Cảm ơn bác Thẩm.” Khương Vân Đàn tươi rói mở miệng, cô những củ sen đó, hỏi: “Những củ sen là đào từ ao bên ngoài ?”

 

Thẩm Hạc Quy đáp : “Ừm, em giữ ? Cho nên dứt khoát đào củ sen lên .”

 

Khương Vân Đàn gật đầu: “Làm thành đồ ăn thật lợi.”

 

, lấy hai phần ba đài sen từ trong gian , định thành một thùng lớn chè hạt sen đậu xanh và đậu đỏ, còn một thùng chè hạt sen mộc nhĩ trắng.

 

Đến lúc đó ăn lúc nào, đều thể trực tiếp lấy .

 

Trong gian của cô cũng còn nhiều cốc dùng một , bát đũa thìa dùng một vân vân, tiện lợi.

 

Thế là, ba cộng thêm Cao Lạc và Hoàng mụ bận rộn trong bếp hơn nửa ngày, mãi đến 2 giờ chiều, mới xong những thứ .

 

Khương Vân Đàn nhớ tới Đại Hồng Bào biến dị mà cô mua của Lâu Kỳ Nguyên , hỏi: “Bác Thẩm, bác ai chè ? Cháu ở đây một ít biến dị, để đó, giữ cho bác uống.”

 

“Trà biến dị cho cơ thể hơn bình thường.”

 

Còn về những lá già hơn một chút, cô cũng định lãng phí. Đợi xong, cô sẽ lấy sữa.

 

Trà sữa từ biến dị, cô còn uống bao giờ.

 

Thẩm Thanh Sơn , vẻ mệt mỏi nãy lập tức biến mất thấy tăm : “Không chỉ là chè thôi ? Bác mà.”

 

“Lại đây đây, mang lá cho bác xem thử.”

 

Khương Vân Đàn , lấy lá hái sẵn , tổng cộng ba sọt, một sọt là phần b.úp non, một sọt là lá tương đối già, sọt còn ở giữa hai sọt .

 

một cây nhiều, phần b.úp non là ít nhất, nếu , thể ngay cả nửa cân cũng đến.

 

lấy , hương thanh mát tỉnh não lập tức xộc mũi.

 

Thẩm Thanh Sơn tán thán : “Trà ngon, thật sự là ngon, còn hơn cả những loại đặc cung đây của bác.”

 

“Vốn còn tưởng trong mạt thế, ngày tháng sẽ càng trôi qua càng tệ, ngờ cuộc sống ngày một hơn. Khoảng thời gian ăn ngon uống say, đều là nhờ bọn trẻ nhà chúng tiền đồ, già già , bác cũng coi như hưởng sái của bọn trẻ .”

 

Lão Khương cái tên nếu vẫn còn đời, nhất là mau ch.óng xuất hiện . Nếu , chừng một độc chiếm mất.

 

Thẩm Hạc Quy thấy , trêu ghẹo : “Bố, bố ngon, còn tự tin tự động thủ chè ? Đừng hỏng lá như .”

 

Thẩm Thanh Sơn hừ một tiếng: “Mày tin ông già mày? Nhớ năm đó, tao vì lên núi nhiệm vụ, ở đó chè hơn một tháng trời, lúc những đó còn nỡ xa tao.”

 

Khương Vân Đàn hùa theo : “ , tin bác Thẩm, em thì khác, em tin bác Thẩm chắc chắn thể chè thật ngon.”

 

Cô cũng tin, chỉ cần lá cháy, hương vị chắc chắn sẽ tệ.

 

 

Loading...