Nữ Phụ Độc Ác Trong Truyện Tận Thế Kiêu Ngạo Được Ngày Nào Hay Ngày Ấy - Chương 339: Không có nghĩa vụ giúp cô ấy dọn dẹp mớ hỗn độn
Cập nhật lúc: 2026-04-11 23:59:33
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bạch Chỉ cô còn nào nữa, những chắc là nhà của cô nhỉ? Nếu nhà, thì là như thế nào mới thể tìm đến chỗ một cách chuẩn xác như ?
Khương Vân Đàn sang Bạch Chỉ, phát hiện đối phương cũng mang vẻ mặt kinh ngạc, nghĩ tại bọn họ xuất hiện ở đây.
Bạch Chỉ do dự : “Cô Khương, những quen, là chúng đổi chỗ khác .”
Chẳng qua chỉ là tìm một chỗ ăn cơm thôi, đa nhất sự bất như thiểu nhất sự (bớt một chuyện còn hơn thêm một chuyện).
Khương Vân Đàn tùy ý : “Vậy ăn xe cũng , ăn xong chúng về.”
“Ừm.” Bạch Chỉ vội vàng gật đầu, nhưng nỗi lo âu trong lòng chỉ tăng chứ giảm.
Không để an ủi sự khiếp sợ , cô suy nghĩ một chút : “Cô Khương, mấy phía quen. chắc là kết thù với ai, mà thấy, vẻ như là nhắm .”
“Nếu lát nữa chúng xảy xung đột gì, cô thể , cần lo cho .” Bạch Chỉ c.ắ.n răng , của hai chiếc xe đối phương, các cô chỉ hai , nguy hiểm.
Hai chiếc xe thì ít, nhưng trong mạt thế cô thấy nhiều trường hợp một chiếc xe nhét 5-6 . Cho nên, trong nhà cô bây giờ, thể chỉ hai ở cửa.
Khương Vân Đàn thần sắc nhạt nhòa: “Bây giờ còn xảy chuyện gì, cô nghĩ xa quá . Không nữa ? Vậy thôi.”
Đây là nhà của Bạch Chỉ, Bạch Chỉ quyết định vì xảy xung đột với đối phương mà , cô cũng gì để khuyên nữa.
“Ừm ừm.” Bạch Chỉ suy nghĩ một chút, “Có thể bọn họ chỉ thấy trong nhà sạch sẽ, mới đến nhà nghỉ ngơi.”
Chỉ tiếc là, đồ đạc trong nhà cô thể sẽ những đó hỏng. trong mạt thế, cô sớm học cách xu cát tị hung.
Bây giờ mạo hiểm xông chỉ trích đối phương tự ý nhà cô , rõ ràng là cách khôn ngoan. Cô Khương thì lợi hại, nhưng đối phương nghĩa vụ giúp cô dọn dẹp mớ hỗn độn.
Chỉ hy vọng, một thức ăn cô giấu , đừng bọn họ phát hiện.
Khương Vân Đàn dáng vẻ đầy sầu lo của Bạch Chỉ, do dự một chút, định hỏi cô xem thử , thì thấy một đàn ông ở cửa hét lên.
“Đại tiểu thư, Kỳ, đến.”
Khương Vân Đàn thuận thế : “Chắc là , xem thử . Đã là nhà cô, thì lấy khí thế của chủ nhà .”
“Được...... .” Bạch Chỉ gật đầu.
Khương Vân Đàn luôn cảm thấy Bạch Chỉ khi thấy câu đó, chút cứng đờ.
Cô hỏi: “Cô quen trong miệng bọn họ .”
Bạch Chỉ: “Ừm, chắc là bạn trai cũ của .”
Bạch Chỉ suy nghĩ vài giây, cuối cùng cảm thấy cứ trực tiếp mở miệng: “Trước mạt thế, mù mắt mù tâm chọn ở bên , từ bỏ cơ hội tiếp tục học lên cao, còn mặt mũi nào đối diện với giáo sư hướng dẫn của nữa.”
“ ngờ, vì nhà đổ bệnh, thông qua mối quan hệ của tìm đến giáo sư và sư sư tỷ của , cầu xin bọn họ giúp đỡ, thậm chí còn ăn cướp la làng, sư sư tỷ của tận tâm, chữa cho càng ngày càng nặng. Thực tế, là do bọn họ tuân thủ lời dặn của bác sĩ mới gây hậu quả.”
“Sau đó cũng còn mặt mũi nào đối diện với sư môn của , lúc đó Tôn Kỳ vẫn luôn xin , chuyện. cũng ngu ngốc, vì những điều dành cho đây mà do dự, đợi hạ quyết tâm chia tay, thì mạt thế đến.”
“Sau khi mạt thế giáng xuống, dẫn một thời gian. đó thức tỉnh dị năng, liền bắt đầu ghét bỏ , nhưng cũng thả . Cho đến khi bám Đại tiểu thư nhà họ Quách là Quách Tri Vũ, liền lập tức chia tay với .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-doc-ac-trong-truyen-tan-the-kieu-ngao-duoc-ngay-nao-hay-ngay-ay-ryub/chuong-339-khong-co-nghia-vu-giup-co-ay-don-dep-mo-hon-don.html.]
“Sau thể thấy quá dứt khoát, cảm thấy thể diện gia trưởng của giữ , thấy vẫy đuôi cầu xin theo , còn tìm vài , mỗi đều mang theo một ít đồ ăn dụ dỗ .”
“ ở bên Quách Tri Vũ , nếu còn tìm như , thể Quách Tri Vũ sẽ đối phó với . Cho nên, liền khỏi căn cứ, trốn một thời gian. Khoảng thời gian đó, sống ở ngôi nhà .”
“Có lẽ Tôn Kỳ quá bận rộn, cũng trốn tránh . Cho nên, chúng cũng một thời gian dài chạm mặt nữa.”
Khương Vân Đàn ngờ Bạch Chỉ còn từng một đoạn trải nghiệm như . Vừa nãy cô học Đông y, còn một thầy lợi hại, Khương Vân Đàn theo bản năng liên tưởng thầy đến Dì Mạnh.
Những thảo d.ư.ợ.c biến dị mà Dì Mạnh nhờ cô giúp chiết xuất, hình như chính là mua từ chỗ Bạch Chỉ. Bởi vì, nãy cô ở trong ruộng t.h.u.ố.c đều thấy , trong ruộng t.h.u.ố.c cũng một dấu vết thảo d.ư.ợ.c nhổ.
Khương Vân Đàn xong, an ủi cô , mà : “Hắn đối xử với cô như , bây giờ còn dẫn đến nhà cô, tu hú chiếm tổ. Không lý nào, chúng đầu bỏ .”
Nếu Bạch Chỉ thực sự là học trò của Dì Mạnh, cô giúp một tay cũng là . Cô thích công cụ hình , nhưng đối với nhà , bao che khuyết điểm một chút thì thành vấn đề.
Nghĩ đến đây, Khương Vân Đàn tiếp tục : “Bọn họ tìm nhà cô chuẩn xác như , là do tên tra nam tiết lộ ngoài chứ.”
Sắc mặt Bạch Chỉ cứng đờ: “Hỏng , cảm thấy bọn họ chắc là nhắm thảo d.ư.ợ.c biến dị và măng tre của mà đến. Lúc bán đồ trong căn cứ, chắc là bọn họ phát hiện .”
“Tôn Kỳ quê ở , ước chừng đoán thảo d.ư.ợ.c biến dị của ở gần quê. Bởi vì, đây từng nhắc tới, kỳ nghỉ đông và nghỉ hè về nhà chăm sóc thảo d.ư.ợ.c của . thật ngu ngốc.”
“Lúc đó ai mà ngờ chứ.” Khương Vân Đàn khô khan an ủi một câu, “Chứng tỏ yêu đương, đừng cho đối phương địa chỉ quê nhà của .”
Tránh để một kẻ tâm lý bình thường bám riết buông.
Bạch Chỉ khổ một tiếng: “Cô đúng, là lúc đó mù mắt .”
Khương Vân Đàn:....... Là mù thật.
Một tướng mạo coi như tuấn tú xuất hiện ở cửa, ánh mắt nheo , dường như đang đ.á.n.h giá thứ gì đó, đó ánh mắt vui mừng, về phía Bạch Chỉ.
Tôn Kỳ mang vẻ mặt mừng rỡ : “Tiểu Chỉ, em đến đây?”
Khương Vân Đàn , Tôn Kỳ, Bạch Chỉ. Thế đúng ? Tôn Kỳ rốt cuộc tự tin đến mức nào, mới dùng giọng điệu như chuyện với Bạch Chỉ.
Tôn Kỳ đến mặt các cô, định tiến lên kéo tay Bạch Chỉ, kết quả rõ khuôn mặt của Khương Vân Đàn xong, trong mắt xẹt qua một tia kinh diễm.
Bạch Chỉ lườm gã một cái: “Câu đáng lẽ hỏi các mới đúng? Các đến nhà gì?”
Tôn Kỳ xong, biểu cảm mặt chút mất tự nhiên.
“Tôn Kỳ, ai .” Một cô gái bước , mặc chiếc áo màu đỏ, mái tóc gợn sóng xõa vai, chút quyến rũ.
“Vũ nhi, là Bạch Chỉ, cô ở đây, chúng cần tìm từng chút một nữa.”
Bạch Chỉ xong lời gã, tâm trạng lập tức chùng xuống. Bọn họ quả nhiên là vì thảo d.ư.ợ.c biến dị và măng tre trong tay cô mà đến.
Nếu hôm qua cô đồng ý dẫn Khương Vân Đàn đến lấy thảo d.ư.ợ.c và măng tre, mà theo kế hoạch ban đầu của , tự đến lấy.
Nếu đụng bọn họ, cô dám tưởng tượng sẽ kết cục gì.