Nữ Phụ Độc Ác Trong Truyện Tận Thế Kiêu Ngạo Được Ngày Nào Hay Ngày Ấy - Chương 338: Không có sở thích làm công cụ hình người

Cập nhật lúc: 2026-04-11 23:59:32
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bạch Chỉ đồ nghề của , nhờ Khương Vân Đàn giúp cô thu trong gian, lát nữa đến ruộng t.h.u.ố.c bên , vẫn thể dùng đến.

 

Khương Vân Đàn xong, chút bất ngờ : “Cô dẫn qua đó, đồng nghĩa với việc cho vị trí của ruộng t.h.u.ố.c ?”

 

Bạch Chỉ : “Không , cũng định sẽ hái sạch thảo d.ư.ợ.c trong ruộng t.h.u.ố.c. Giữa chừng, phát hiện trong ruộng t.h.u.ố.c một động vật đến, ăn mất một ít thảo d.ư.ợ.c, hoặc giẫm hỏng một ít.”

 

“Hơn nữa, bây giờ thời tiết ngày càng nóng, lo những thảo d.ư.ợ.c đó thể sẽ khô héo.”

 

Bạch Chỉ c.ắ.n môi, tiếp tục : “Quan trọng hơn là, vài bán thực vật biến dị trong căn cứ, e là kẻ tâm chú ý tới . Hách Bồi theo dõi , chính là ví dụ rõ nhất.”

 

sợ khỏi căn cứ, bám theo lưng , e là những giữ ruộng t.h.u.ố.c, mà khi ngay cả tính mạng của cũng giữ nổi.”

 

Khương Vân Đàn đầy ẩn ý liếc một cái: “Cho nên, cô nhân cơ hội , để giúp cô mang bộ thảo d.ư.ợ.c còn về căn cứ an ?”

 

Cô cố tình nhấn mạnh giọng điệu ở hai chữ “an ”, cô thực sự Bạch Chỉ đang nghĩ gì?

 

Cô và Bạch Chỉ chút duyên phận, nhưng cũng sở thích công cụ hình .

 

Bạch Chỉ thấy lời cô , tai lập tức đỏ bừng, vội vàng giải thích: “Xin , đây là quyết định tạm thời của khi thấy sóc đến phá rối.”

 

“Nếu cô bằng lòng giúp đỡ, thể tặng một nửa thảo d.ư.ợ.c cho cô, coi như là thù lao cô giúp , ?”

 

trực tiếp đưa mức cao nhất mà thể chấp nhận, chủ yếu là mặc cả với Khương Vân Đàn, cô cũng Khương Vân Đàn là loại chi li tính toán.

 

Một nửa là thành ý của cô .

 

Ánh mắt Khương Vân Đàn sâu thẳm, Bạch Chỉ vài giây mới gật đầu đồng ý.

 

Bạch Chỉ thấy tiếng cô đồng ý, lập tức thở phào nhẹ nhõm, thần sắc căng thẳng dần dần thả lỏng. Vừa nãy ngay trong khoảnh khắc đó, cô cảm giác như thấy ánh mắt của Đại lão Thẩm.

 

Chẳng lẽ đây chính là ảnh hưởng của việc sớm tối bên ? Ánh mắt của hai cũng quá giống .

 

Khương Vân Đàn liếc bầy sóc vẫn đang chơi xích đu trung rừng tre, suy nghĩ một chút, lấy từ trong gian hơn nửa túi đậu phộng lấy ở chợ rau đó.

 

Mặc dù lúc đó cô ghét bỏ những thứ thể tang thi chạm , chủ yếu là túi của nó đang mở, bao nhiêu đồ bóc tem, thu thập còn kịp, về cơ bản ai để mắt đến thứ . mà, gian của cô lớn, chê.

 

Trước khi thu hơn nửa túi đậu phộng gian, cô dùng Cửa sổ Vị diện kiểm tra một lượt, bên trong virus tang thi, mới yên tâm thu gian. Chỉ là, vẫn luôn lấy ăn mà thôi.

 

Có thể trong lòng vẫn lấn cấn, nhưng đợi đến lúc đồ ăn, chắc chắn sẽ lấn cấn nữa.

 

Bây giờ, túi đậu phộng tác dụng. Cô c.h.ặ.t ít tre, treo đám sóc lơ lửng trung lâu như , túi đậu phộng coi như là quà tạ cho chúng.

 

khi thả đám sóc , chúng tiếp tục đuổi theo ném đồ các cô.

 

Thế là, Khương Vân Đàn ngay mặt đám sóc , đặt mạnh túi đậu phộng xuống đất, tiện tay kéo túi , để lộ đậu phộng bên trong.

 

“Cô Khương, cô đây là?” Bạch Chỉ ngập ngừng hỏi.

 

“Tạ với chúng, sóc chắc là ăn đậu phộng nhỉ?” Khương Vân Đàn bình thản .

 

Bạch Chỉ ngơ ngác gật đầu: “Ăn.”

 

Tạ với sóc? Cô nhầm chứ. Thế đúng ? Đã tạ , còn treo chúng lên rừng tre chơi xích đu, rõ ràng thể trói cây tre mà.

 

Khương Vân Đàn thần sắc mặt cô , liền hiểu cô đang nghĩ gì. mà, cô chính là cố ý để sóc chơi xích đu đấy, xả cục tức suýt chút nữa ném trúng thôi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-doc-ac-trong-truyen-tan-the-kieu-ngao-duoc-ngay-nao-hay-ngay-ay-ryub/chuong-338-khong-co-so-thich-lam-cong-cu-hinh-nguoi.html.]

Còn về tre? Cô cũng c.h.ặ.t hết, mới c.h.ặ.t đến một phần tư, phần lớn đều là tre sâu tre.

 

Trong ấn tượng, sóc chắc là ăn sâu tre nhỉ.

 

Khương Vân Đàn thấy phần lớn đám sóc bên khi thấy đậu phộng đều ngẩn , ngừng “chửi rủa”, cô , với Bạch Chỉ: “Đi thôi.”

 

Đợi các cô mười mét, Khương Vân Đàn thấy tiếng kêu chít chít của đám sóc, hình như đang , cô , còn thả chúng xuống.

 

Đầu ngón tay Khương Vân Đàn khẽ điểm, dây leo vốn đang treo đám sóc từ từ quấn quanh cây tre, đợi đám sóc dựa cây tre mới buông lỏng gông cùm.

 

-

 

Khương Vân Đàn tiếp tục dùng dây leo mở đường, sự dẫn dắt của Bạch Chỉ, các cô chẳng bao lâu đến ruộng t.h.u.ố.c mà Bạch Chỉ trồng ngoài tự nhiên, giữa chừng Tiểu T.ử còn phát hiện hai con gà rừng và một ổ trứng gà rừng.

 

Gà rừng ước chừng là biến dị, tốc độ nhanh, sức mạnh cũng lớn, gió do cánh chúng quạt thể thổi bay sỏi đá mặt đất, giống gà rừng bình thường.

 

Tốc độ của chúng nhanh, tốc độ của Tiểu T.ử còn nhanh hơn, trực tiếp một gậy đập lén, liên tiếp gõ ngất hai con gà rừng.

 

Khương Vân Đàn cũng ngờ, công lực của Tiểu T.ử cao như .

 

Sau khi đến ruộng t.h.u.ố.c của Bạch Chỉ, Khương Vân Đàn thấy ít thảo d.ư.ợ.c từng thấy đây, bên cạnh còn một căn nhà gỗ nhỏ, rách nát tơi tả.

 

Bạch Chỉ giải thích: “Hồi nhỏ, ông bà nội thường xuyên lên núi hái t.h.u.ố.c, học Đông y, quốc gia khuyến khích trồng thảo d.ư.ợ.c giàu. Cho nên mới mảnh ruộng t.h.u.ố.c , đáng tiếc khi mạt thế giáng xuống, của đều biến thành tang thi , mảnh ruộng t.h.u.ố.c cũng chỉ .”

 

“Ngoài mảnh , còn hai chỗ nữa đều một ít, phần còn đều là loại khó trồng, tìm, chỉ thể trong núi thử vận may.”

 

Bạch Chỉ , dẫn Khương Vân Đàn đến bên bờ ruộng t.h.u.ố.c, cô liếc ruộng t.h.u.ố.c một cái, vẻ mặt đầy khiếp sợ: “Lần đến, chỉ thấy dấu chân bên bờ ruộng t.h.u.ố.c, bây giờ thảo d.ư.ợ.c bên trong giẫm đạp .”

 

Nhìn những cây thảo d.ư.ợ.c giẫm gãy, trong mắt Bạch Chỉ đầy vẻ xót xa, đây đều là do cô tự tay trồng từng cây xuống.

 

Khương Vân Đàn suy nghĩ một chút, khuyên nhủ: “May mà cô định mang hết, mang thì cần lo lắng chúng chà đạp nữa.”

 

“Ừm, chúng bắt đầu thôi.” Bạch Chỉ , cô phân biệt nặng nhẹ nhanh chậm, “Nhiều như , e là hôm nay xong.”

 

“Thử hẵng .” Trong lòng Khương Vân Đàn chủ ý.

 

Chưa đầy một lúc , Bạch Chỉ thấy dị năng của Khương Vân Đàn bao phủ một phạm vi nhỏ của ruộng t.h.u.ố.c, đúng lúc là một giống thảo d.ư.ợ.c, dị năng màu xanh lục lượn lờ thảo d.ư.ợ.c, từ từ đưa chúng từ trong đất , đợi chúng khỏi đất, dị năng màu xanh lục biến thành dây leo, khoanh vùng chúng , đặt chiếc gùi bên cạnh Khương Vân Đàn.

 

Bạch Chỉ một nữa trợn mắt há hốc mồm, quá mạnh, thực sự quá mạnh, cô đúng là chỉ đến để dẫn đường.

 

dám phiền Khương Vân Đàn, sợ cản trở cô, đợi Khương Vân Đàn gì, cô vô cùng lanh lẹ phụ giúp bên cạnh.

 

Tranh thủ khi mặt trời lặn, hai lấy sạch thảo d.ư.ợ.c trong mấy mảnh ruộng t.h.u.ố.c. May mà, thảo d.ư.ợ.c động vật giẫm hỏng nhiều.

 

Măng khô mà Bạch Chỉ phơi ở căn nhà gỗ nhỏ, Khương Vân Đàn cũng giúp cô thu dọn cùng luôn.

 

Đến lúc bọn họ xuống núi, trời vẫn còn sáng.

 

Khương Vân Đàn xem giờ, : “Tìm một chỗ ăn chút đồ, chúng lái xe về.”

 

“Hay là đến nhà ? Chỗ đó sạch sẽ hơn chút.”

 

“Được.” Khương Vân Đàn gật đầu.

 

các cô đến gần cửa nhà Bạch Chỉ, liền thấy cửa nhà Bạch Chỉ đỗ hai chiếc xe, đối phương rõ ràng cũng phát hiện các cô.

 

 

Loading...