Nữ Phụ Độc Ác Trong Truyện Tận Thế Kiêu Ngạo Được Ngày Nào Hay Ngày Ấy - Chương 229: Thẩm Hạc Quy: Quản em gái của cậu đi

Cập nhật lúc: 2026-04-11 23:56:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tề Nhược Thủy dùng giọng điệu dịu dàng : “Có lẽ trong lòng Phó tiểu thư vô tư vô tư, cái gì cũng chia đều với , ai nhiệm vụ cùng Phó tiểu thư, những ngoài thu thập vật tư phúc .”

 

Cô vốn thích mấy lời âm dương quái khí , nhưng nghĩa là cô . Lần sở dĩ nhắm Phó Dao Dao, cũng là vì cô thấy Phó Dao Dao trừng mắt mấy .

 

Cô đoán, Phó Dao Dao sở dĩ như , thể là liên quan đến Dư Khác. cô cũng chẳng kiểu nhẫn nhục chịu đựng, Phó Dao Dao trừng cô, thì cô âm dương quái khí vài câu cũng là chuyện bình thường.

 

Tề Nhược Thủy dứt lời, Phó Dao Dao hung hăng trừng cô một cái, trong mắt đầy sự ghen tị và khinh miệt.

 

Phó Dao Dao trợn trắng mắt: “Chúng nhiều ở đây như , cô tranh giành lấy nhiều đồ như thế, chính là đúng.”

 

Khương Vân Đàn thấy cô thật sự ngu xuẩn, còn thêm lời nào với cô nữa.

 

Cô tùy tiện ném 1 câu: “Ở trong mạt thế, xưa nay đều là chậm tay thì hết. Nếu cô hiểu đạo lý , lúc về căn cứ, nhớ khám não .”

 

Nói xong, cô liền về phía cửa hàng bên cạnh.

 

Bọn họ vất vả lắm mới đến 1 chuyến, nơi tang thi hệ Lôi ở đây, nhiều đồ đạc cơ bản từng động tới, là nơi thích hợp nhất để thu thập vật tư.

 

Hơn nữa, những thứ thể đưa tòa nhà thương mại kiểu , thứ nào là hàng cao cấp. Có thời gian cãi với Phó Dao Dao, cô thà thu thập thêm chút đồ còn hơn.

 

Ngay khoảnh khắc cô , Phó Dao Dao liền nhấc chân định về phía Khương Vân Đàn, la lối: “Khương Vân Đàn, cô đấy, cô chột .”

 

Đột nhiên, 1 bức tường kim loại cao 1 mét dâng lên mặt Phó Dao Dao, tường còn tia sét ngoằn ngoèo, tựa như rồng lượn, thoạt , nhưng tia sét nhấp nháy bên khiến dám đến gần.

 

Phó Dao Dao vội vàng phanh gấp, cô chỉ còn cách tới 10 cm nữa là đ.â.m sầm đó .

 

dám tin về phía Thẩm Hạc Quy, định mở miệng.

 

Liền thấy Thẩm Hạc Quy : “Phó Văn, quản em gái của .”

 

“Đạo lý mà em gái hiểu, chẳng lẽ cũng hiểu ? Làm vẫn là đừng nên ngu xuẩn như thì hơn.”

 

Thẩm Hạc Quy xong, rời , nhưng trong mắt tràn ngập ý .

 

Thảo nào đây Lâm Hiên thích câu với như , cảm giác thật sự tuyệt. May mà, Vân Đàn quậy thì quậy, nhưng chuyện gì ngu xuẩn. Quậy phá ồn ào vẫn hơn một vài hành vi ngu xuẩn bộc phát.

 

Phó Văn xong lời của Thẩm Hạc Quy, sắc mặt cũng trầm xuống.

 

Hắn nghi ngờ Thẩm Hạc Quy chính là cố ý như , cố ý âm dương quái khí với .

 

Tuy nhiên, vẫn đầu với Phó Dao Dao: “Dao Dao, đừng quậy nữa. Đồ trong mạt thế, vốn dĩ là ai lấy thì là của đó.”

 

“Trừ phi em thể cướp từ tay đối phương, nhưng cần thiết. Ở đây nhiều cửa hàng như , chúng tìm cửa hàng tiếp theo là .”

 

Nói xong, Phó Văn tiến lên, kéo Phó Dao Dao rời .

 

Một nhóm dạo 1 vòng quanh tầng 2, thấy đủ loại cửa hàng, , rượu, các loại t.h.u.ố.c bổ như tổ yến nhân sâm, đợi khi bọn họ thu thập xong đồ đạc bên ngoài, nhóm Khương Vân Đàn tiến siêu thị.

 

Mà ở trong siêu thị, 2 đội của Vương Viễn Chu và Nhậm Trạch cũng đang đóng gói vật tư, ít tang thi ngã gục sàn nhà trắng tinh của siêu thị, vết m.á.u đỏ đen vô cùng rõ ràng.

 

Khương Vân Đàn quét mắt 1 vòng, phát hiện những thứ bọn họ lấy cũng đều là đồ vô cùng thiết thực. 2 đội cũng mang theo dị năng giả Không gian, bởi vì những thứ bọn họ đóng gói xong, đều thu .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-doc-ac-trong-truyen-tan-the-kieu-ngao-duoc-ngay-nao-hay-ngay-ay-ryub/chuong-229-tham-hac-quy-quan-em-gai-cua-cau-di.html.]

 

Nhóm Khương Vân Đàn nhanh gia nhập đội ngũ thu thập vật tư, cô bỏ đồ gian, quan sát xem nhà kho của siêu thị .

 

vật tư trong nhà kho là thật, nhưng những thứ cô cũng định bỏ qua. Ngoài đồ ăn, một đồ dùng hàng ngày như xà phòng, dầu gội, khăn mặt và bàn chải đ.á.n.h răng, cô đều bỏ sót.

 

Đến lúc đó, những thứ đều thể dùng để giao dịch với Hoa Thu. Hoặc là, vị diện của Quận chúa chừng cũng cần.

 

Nhìn xà phòng mặt, Khương Vân Đàn nghĩ thầm, lẽ cô thể tặng Quận chúa vài lọ nước hoa dùng thử xem . Ngoài những thứ như mỹ phẩm cô thu gian đó, cô nhớ tầng 1 của tòa nhà cửa hàng chuyên bán nước hoa.

 

Sau khi thu thập 1 ít đồ ăn vặt, Khương Vân Đàn về phía khu gia vị, ở đó vẫn còn ít tương ớt và một món ăn kèm đưa cơm, cô đều thu hết , chừng cảm thấy cơm nhạt nhẽo vô vị, thể dùng đến.

 

Thế nhưng, khi đến khu gia vị, cô ngang qua khu thực phẩm tươi sống.

 

mới đến gần, cô ngửi thấy mùi thức ăn ôi thiu, đặc biệt là trứng gà, mùi hôi thối bốc lên tận trời.

 

Khương Vân Đàn suy nghĩ 1 chút, lấy từ trong gian vài hạt giống hoa nhài, khi thúc đẩy nở hoa, liền để chúng quấn quanh vai , khí xung quanh cô lập tức trở nên trong lành dễ chịu.

 

Những động tác thành tới 1 phút, cho nên cô cảm thấy phiền phức.

 

Phó Dao Dao ở cách đó xa thấy cảnh , thấp giọng mắng 1 câu: “Làm trò hề mua vui, chẳng qua chỉ là 1 chút mùi trứng thối thôi mà, như mỗi cô tỏ vẻ.”

 

Cho dù giọng cô nhỏ đến , câu vẫn lọt tai Khương Vân Đàn.

 

Chỉ là 1 chút mùi trứng thối thôi ? Cô đủ gần, cho nên mới cảm thấy "chỉ là" đúng .

 

Nghĩ như , Khương Vân Đàn tùy tiện vung vài đạo dây leo, cuốn lấy hơn 10 quả trứng thối, xếp thành 1 vòng tròn, đập vỡ trứng thối ngay mũi giày của Phó Dao Dao.

 

Mùi hôi thối lan tỏa, Phó Dao Dao lập tức phát tiếng hét ch.ói tai.

 

Phó Dao Dao hét lên: “Khương Vân Đàn, cô cái gì ?”

 

“Không bận tâm mấy mùi thối ? Bây giờ cô hét lớn như gì, gọi tang thi đến thì ?” Khương Vân Đàn bày vẻ mặt vô tội .

 

còn tưởng cô lầm bầm c.h.ử.i , là vì thật sự sợ trứng thối chứ. Bây giờ xem , hình như nhỉ, sức chịu đựng của cô cũng chỉ đến thế thôi .”

 

“Hơn nữa, chính là ngửi mùi trứng thối thì , ngửi, thể tự tạo điều kiện cho , liên quan gì đến cô.”

 

Phó Dao Dao bịt mũi : “Cái đồ đàn bà buồn nôn nhà cô. Miệng mọc , thế nào, liên quan gì đến cô?”

 

“Ồ, dị năng ở , dùng thế nào, liên quan gì đến cô? cũng đập trứng thối lên cô, nhưng nếu cô còn mắng 1 câu nữa, sẽ đập trứng thối lên cô đấy.”

 

Khương Vân Đàn khinh miệt 1 tiếng: “Cô đều mắng , đập cô 1 cái quá đáng chứ. Đương nhiên, nếu cô còn quá đáng hơn chút nữa, cũng thể quá đáng hơn, nhét trứng thối miệng cô.”

 

Phó Dao Dao vẫn nên cảm thấy may mắn 1 chút, công lực c.h.ử.i của bản cao . Nếu , cô thật sự nhét trứng thối miệng Phó Dao Dao.

 

Không mùi trứng thối cho buồn nôn, lời của Khương Vân Đàn cho buồn nôn, Phó Dao Dao nhịn cúi nôn khan.

 

Phó Văn cố nhịn cảm giác buồn nôn, kéo Phó Dao Dao khỏi vòng tròn trứng thối.

 

Mùi trứng thối quá kinh tởm , nếu nhiều ở đây như , cũng nôn .

 

 

Loading...