Nữ Phụ Độc Ác Trong Truyện Tận Thế Kiêu Ngạo Được Ngày Nào Hay Ngày Ấy - Chương 131: Bố Thẩm Giúp Lừa Thẩm Hạc Quy
Cập nhật lúc: 2026-04-11 23:51:42
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Thanh Sơn giấu sự kích động trong lòng.
Cái tên Tiên Tiên, là do Vân Đàn đặt cho con hạc đầu đỏ , quan hệ của họ vẫn luôn . Cho đến ba bốn năm , mỗi Tiên Tiên gặp Vân Đàn đều tỏ thái độ lạnh nhạt. Thậm chí, còn đ.á.n.h với Vân Đàn.
Một một hạc mắt, cộng thêm một thói quen sinh hoạt của cô đổi, khiến ông cảm thấy chút kỳ lạ, nên quan sát lâu, cuối cùng mới xác định họ thật sự khác .
Mà đó, lẽ sợ phát hiện, nên sống c.h.ế.t đòi ngoài ở. Ông còn cách nào, chỉ sợ đó sẽ gây tổn hại gì đến cơ thể của Vân Đàn, nên đành chiều theo.
Sau đó, ông đặc biệt đến thỉnh giáo Nguyên Ngộ đại sư, đối phương kín như bưng về vấn đề của ông, dùng “thiên cơ bất khả lộ” để thoái thác.
Dưới sự phiền nhiều của ông, Nguyên Ngộ đại sư cuối cùng cũng một câu: “Thời cơ đến, vạn vật về đúng vị trí.”
Ông nghiền ngẫm câu trong lòng hàng ngàn vạn , cuối cùng hiểu , điều ông thể bây giờ là chờ đợi, chờ Tiểu Trúc T.ử của họ trở về.
Vì , cho dù cô những việc nên , ông cũng dám gì, chỉ sợ đó vui, sẽ trút giận lên Tiểu Trúc T.ử của họ.
Chuyện , ngoài Nguyên Ngộ đại sư , ông từng với bất kỳ ai. Ngay cả khi Thẩm Hạc Quy cảm thấy đúng, ông cũng với Thẩm Hạc Quy rằng lẽ là do môi trường đại học khác biệt, nên ảnh hưởng.
Dù thì, lúc đó bên cạnh Vân Đàn, quả thật một vài bạn phẩm hạnh .
Tóm , ông hiểu rằng, loại chuyện khó tin , càng ít càng .
Tuy nhiên, trong thời gian , ông vẫn quan sát thêm, xem Tiểu Trúc T.ử của họ thật sự trở về .
Thẩm Thanh Sơn cụp mắt xuống, che sự phấn khích và kích động trong mắt .
Khương Vân Đàn dở dở con hạc đầu đỏ đang bám , quả thật dọa cô một phen, đang định dùng dây leo trói nó , thì con hạc ôm lấy chân cô, thậm chí còn dụi cô một cách mật.
Ma xui quỷ khiến thế nào, Khương Vân Đàn đưa tay lên, xoa đầu Tiên Tiên, chỉ cảm thấy nó đáng yêu hơn mấy con ngỗng ngốc nhà Bạch thúc nhiều.
Thẩm Hạc Quy thấy dáng vẻ mật của một một hạc, cũng chút kinh ngạc. Khi Tiên Tiên mới đến nhà, cảnh tượng một một hạc quả thật yên bình như , cô thậm chí còn đặt tên cho con hạc là Tiên Tiên, rằng hy vọng một ngày nào đó nó thể trở thành tiên hạc cát tường trong truyện thần thoại.
Tuy nhiên, mấy năm , một một hạc hễ gặp là gây sự. Lần ác liệt nhất, là tóc của Khương Vân Đàn cào cho rối bù như tổ chim, còn lông của Tiên Tiên thì rụng đầy đất.
Kể từ đó, trong nhà về cơ bản để họ ở cùng một gian.
Sau khi Thẩm Thanh Sơn định tâm trạng, ông : “Trước đây hai đứa hễ gặp là gây sự, ngờ bây giờ nó thiết với con như . Xem Tiên Tiên lâu gặp con, nhớ con . khi biến dị, hình như nó nặng hơn .”
Ông gọi: “Tiên Tiên, tự xuống .”
Dứt lời, Tiên Tiên buông chân Khương Vân Đàn , mặt đất, dáng vẻ tao nhã, bộ lông như tỏa ánh sáng dịu nhẹ ch.ói mắt.
Chỉ điều, tuy Tiên Tiên buông cô , nhưng vẫn bám sát theo cô, từng bước rời.
Mấy bước trong nhà, bên trong là lối trang trí tân Trung Hoa đơn giản mà sang trọng.
Thẩm Thanh Sơn : “Các con về phòng nghỉ ngơi , lát nữa xuống ăn trưa. Sau đó, sẽ kỹ cho các con về tình hình trong căn cứ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-doc-ac-trong-truyen-tan-the-kieu-ngao-duoc-ngay-nao-hay-ngay-ay-ryub/chuong-131-bo-tham-giup-lua-tham-hac-quy.html.]
Bốn đều đồng ý, lên lầu. Thẩm Hạc Quy đưa Kiều Thừa Minh và Tiết Chiếu đến phòng khách, còn Khương Vân Đàn thì theo trí nhớ, trở về phòng của .
Thẩm Thanh Sơn thấy họ đều lên lầu, liền dặn dò nhà bếp, bảo nhà bếp thêm một món sườn xào chua ngọt và một món sườn kho, các món còn cứ theo những gì dặn.
Trên lầu, Khương Vân Đàn đẩy cửa , thấy lối trang trí tân Trung Hoa cổ điển mà sang trọng bên trong, bất kể là vị trí đặt đồ vật, màu sắc và chất liệu, đều hợp với sở thích của cô.
Nghĩ căn hộ mà nguyên chủ ở đây, đều là phong cách châu Âu.
Khương Vân Đàn khỏi cảm thấy chút kỳ lạ, tại cách bài trí trong Thẩm gia lão trạch là những thứ cô thích. Còn phong cách trong căn hộ của nguyên chủ, cô ghét, nhưng khiến cô sáng mắt lên như cách bài trí mắt.
Khương Vân Đàn dạo trong phòng, suy nghĩ, càng càng thấy quen thuộc, cảm giác thuộc ngừng quấn lấy tâm trí cô.
Cuối cùng, cô dừng bàn trang điểm chạm khắc tinh xảo, bàn một chiếc hộp gỗ đàn hương, đó khắc hình lá tre, hộp còn một ổ khóa nhỏ.
Mật khẩu của khóa là chín chữ , Khương Vân Đàn xuống, trong đầu chợt lóe lên một chuỗi mật khẩu, cô các chữ cái tiếng Anh ổ khóa, nhập “xiaozhuzi”.
*Cạch* một tiếng, khóa mở .
Khương Vân Đàn cũng tự kinh ngạc, cô chỉ thấy mật khẩu là chín chữ . Hơn nữa hộp còn hình khắc lá tre, trong đầu cô chỉ một ý nghĩ, đó là “tiểu trúc t.ử”.
Nếu khóa mở, cô dứt khoát mở xem bên trong là gì. Kết quả, mở , bên trong là một cây trâm ngọc điêu khắc từ phỉ thúy tím, trâm hình đốt tre, đỉnh còn khắc sáu chiếc lá tre.
Nếu khóa mở, cô dứt khoát mở xem bên trong là gì. Kết quả, mở , bên trong là một cây trâm ngọc điêu khắc từ phỉ thúy tím, trâm hình đốt tre, đỉnh còn khắc sáu chiếc lá tre.
Dưới hộp còn một tấm thiệp chúc mừng, Khương Vân Đàn mở xem, phát hiện ký tên là Thẩm Hạc Quy, đó : “Chúc Vân Đàn mười tám tuổi sinh nhật vui vẻ, thuận lợi bình an.”
Nhìn những dòng chữ , trong đầu Khương Vân Đàn bỗng hiện lên một đoạn ký ức mà cô từng thấy.
Thẩm Hạc Quy trẻ hơn vài tuổi mặt cô, dịu dàng : “Tiểu Trúc Tử, lễ trưởng thành vui vẻ, luôn vui vẻ nhé. Sau lễ trưởng thành của em, nước ngoài một thời gian, nếu chuyện gì, em thể đến tìm bất cứ lúc nào.”
Sau khi Thẩm Hạc Quy đưa chiếc hộp mắt tay cô, hình ảnh đó liền biến mất.
Đang suy nghĩ, cô thấy một tiếng kêu trong trẻo, kéo suy nghĩ của cô trở .
Khương Vân Đàn đến bên cửa sổ, mở xem, phát hiện là Tiên Tiên đang cây cửa sổ của cô, vỗ cánh, đôi mắt chằm chằm cô.
Nghĩ đến mấy con ngỗng lớn nhà Bạch thúc thích ăn dâu tây, Khương Vân Đàn lấy vài quả từ trong gian , vẫy tay với Tiên Tiên, hiệu cho nó qua đây.
Tiên Tiên thấy , lập tức bay từ cây xuống, đáp vững vàng bệ cửa sổ, gắp một quả dâu tây miệng.
Sau khi Tiên Tiên ăn xong, đôi mắt hạc tràn đầy vẻ ngơ ngác, như thể đầu tiên ăn thứ ngon như , đó phát một tiếng kêu trong trẻo.
Khương Vân Đàn , xoa đầu nó, “Ngươi ăn , dọn dẹp một chút.”
Đồ của cô đều để trong gian, cũng gì nhiều để dọn dẹp. Hơn nữa, cô xem qua, đồ đạc trong phòng hình như mới lâu, ngay cả mỹ phẩm bàn cũng là đồ mới, quần áo trong tủ cũng , mác còn cắt.
Vì , bây giờ cô chỉ tắm rửa cho thật sạch sẽ.