Nữ Phụ Độc Ác Trong Truyện Tận Thế Kiêu Ngạo Được Ngày Nào Hay Ngày Ấy - Chương 1: Xuyên đến mạt thế ngày thứ 5
Cập nhật lúc: 2026-04-11 23:48:31
Lượt xem: 6
“Nóng...... Khó chịu quá.”
Trong cơn mê man, Khương Vân Đàn cảm nhận một bàn tay lớn mang theo những vết chai mỏng đang áp lên trán cô.
Giây tiếp theo, một thứ t.h.u.ố.c nước đắng ngắt đổ miệng.
Bên tai vang lên giọng trầm thấp của đàn ông: “Uống t.h.u.ố.c hạ sốt , để xem cô vượt qua . Cháo bảo cô nấu, nấu ?”
“Nấu ạ, đợi Khương tiểu thư tỉnh là thể ăn.”
Chẳng bao lâu , Khương Vân Đàn thấy tiếng đóng cửa, chìm giấc ngủ giữa những cơn khó chịu từng đợt ập tới.
Đến khi tỉnh , cô cảm thấy bụng trống rỗng, đói đến cồn cào.
Nhớ giọng khi ngủ , Khương Vân Đàn cố gượng dậy bước khỏi cửa, trong đầu chỉ nghĩ đến việc tìm thứ gì đó để ăn. Vốn dĩ đầu óc đang choáng váng, cô chú ý đến sự đổi xung quanh.
ngay khi mở cửa phòng , cô liền thấy một đám đang trong phòng khách, đồng loạt sang .
Lúc , một phụ nữ với phong thái hào phóng bước tới, đỡ lấy cơ thể đang lảo đảo chực ngã của cô, dịu dàng hỏi: “Khương tiểu thư, cô chứ?”
Khương Vân Đàn nhận giọng của cô , chính là lúc nãy sẽ nấu cháo cho .
Cô đáng thương : “Chị ơi, đói.”
Tề Nhược Thủy chút kinh ngạc, nhưng nhanh phản ứng : “Được, để lấy.”
Cô , đỡ Khương Vân Đàn đến xuống sô pha.
Khương Vân Đàn vô gương mặt xa lạ mắt, chút ngơ ngác. Ồ, đúng , trong đầu cô hình như xuất hiện thêm nhiều ký ức.
Còn kịp suy nghĩ cẩn thận, cô thấy một giọng âm dương quái khí vang lên.
“Có đẩy đồng đội bầy tang thi, thế mà vẫn hổ đây như vô tội .” Hạ Sơ Tĩnh hừ lạnh.
“Tiểu Tĩnh, Vân Đàn mới tỉnh, cô đừng nữa.” Lâm Thính Tuyết khuyên can.
Vẻ mặt Hạ Sơ Tĩnh đầy bất bình: “Thính Tuyết, cô chính là quá lương thiện , Khương Vân Đàn vì sống mạng mà đẩy cô đến tận miệng tang thi. May mà cô đỏ, thức tỉnh dị năng, nếu bây giờ mất mạng .”
“Cô thể ỷ việc là vị hôn thê của Thẩm tổng mà gì thì , coi mạng sống của chúng gì . Bây giờ ai mà dám ở chung một đội với cô nữa?”
Trong lúc những mặt đang điên cuồng chỉ trích , Khương Vân Đàn tiêu hóa xong đoạn ký ức trong đầu.
Thính Tuyết?
Thẩm tổng? Thẩm Hạc Quy?
Không chứ, cô xuyên sách ? Xuyên thành nữ phụ độc ác cùng tên cùng họ với cô trong một cuốn tiểu thuyết mạt thế.
Cô, một sinh viên mới nghiệp lớn lên ngọn cờ rực rỡ của tổ quốc, hình như cũng từng chuyện gì táng tận lương tâm mà nhỉ?
Là do cô thức khuya đột t.ử? Hay là vì hùa theo trào lưu cầu nguyện một điện đế vương nào đó? Nghe cầu nguyện ở đó, điều ước sẽ trở thành hiện thực theo đủ cách khác .
Trời đất ơi, cô thực sự trải nghiệm .
Cầu nguyện phất lên một đêm. Ừm, xuyên thành một thiên kim đại tiểu thư, cúi đầu xuống, cổ tay còn đeo một chiếc Vòng Huyết Ngọc, thế đủ giàu .
Cầu nguyện tìm một đối tượng nhiều tiền, trai, dáng chuẩn. Quả thực là thêm một vị hôn phu cao quý nhã nhặn, phong thái trác tuyệt.
phận của cô là một nữ phụ độc ác kiêu ngạo, rõ nam chính tình cảm nam nữ với mà vẫn cứ bám riết lấy, mạt thế gây vô rắc rối cho công việc của . Sau mạt thế càng kéo thêm vô thù hận.
Thấy nữ chính Lâm Thính Tuyết gần gũi với Thẩm Hạc Quy, cô điên cuồng nhắm Lâm Thính Tuyết, tìm đủ cách tự tìm đường c.h.ế.t, khiến Thẩm Hạc Quy vốn coi cô như em gái cũng đ.â.m chán ghét, sang bao che cho nữ chính.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-doc-ac-trong-truyen-tan-the-kieu-ngao-duoc-ngay-nao-hay-ngay-ay-ryub/chuong-1-xuyen-den-mat-the-ngay-thu-5.html.]
Sau , nữ phụ lạnh lòng tất cả những đối xử với . Cuối cùng nữ chính lừa khỏi căn cứ, hành hạ ngược đãi đến c.h.ế.t.
Thà tang thi gặm c.h.ế.t còn hơn......
Cho nên, thao tác độc ác của nguyên chủ, ngoài việc tự rước lấy tổn thương cho bản , thì chính là trở thành chất xúc tác cho tình cảm của nam nữ chính.
Bây giờ càng , sốt cao tự thiêu c.h.ế.t chính , còn cô thì xui xẻo thức khuya đột t.ử xuyên qua đây.......
Ừm, điều ước của cô, thể tính là thành hiện thực chứ? Bây giờ cô thu hồi hai điều ước đó còn kịp ?
Khương Vân Đàn dở dở , vốn dĩ tinh thần, lúc tâm trạng càng rơi xuống đáy vực.
ngay đó, lời của Hạ Sơ Tĩnh khiến cô lập tức xốc tinh thần.
Hạ Sơ Tĩnh với giọng điệu đương nhiên: “Mặc dù Thính Tuyết trách cô, nhưng cô dù cũng xin bồi tội với cô chứ.”
“ thấy chiếc vòng tay cô hợp với Thính Tuyết đấy, cô lấy chiếc vòng đó tặng cho cô để bồi tội . Dù cũng mạt thế , mấy thứ chẳng đáng tiền, Thính Tuyết chịu nhận coi như cô việc thiện .”
Khương Vân Đàn cúi đầu sờ sờ chiếc Vòng Huyết Ngọc tay. Ồ, cô chỉ là chất xúc tác tình cảm của nam nữ chính, mà còn là công cụ hình dâng bàn tay vàng cho nữ chính nữa.
Bàn tay vàng chính là chiếc Vòng Huyết Ngọc .
cô tặng cho Lâm Thính Tuyết, mà là Lâm Thính Tuyết Vòng Huyết Ngọc là bảo vật gia truyền Thẩm phụ dành cho con dâu tương lai, ả liền ăn cắp .
Lâm Thính Tuyết tình cờ nhỏ m.á.u lên đó, nhận chủ thành công, dựa bàn tay vàng mà hô mưa gọi gió trong mạt thế.
bây giờ, ngại quá, Vòng Huyết Ngọc đang ở tay cô, thì nó chính là của cô.
Khương Vân Đàn hừ lạnh một tiếng, phản bác: “Các lót đường lâu như , hóa là đỏ mắt thèm thuồng chiếc vòng của ?”
“Đây là bảo vật gia truyền bác Thẩm đưa cho đứa con dâu tương lai là , các cũng thật dám đòi hỏi đấy. Lại còn bắt cảm ơn các giúp xử lý, đúng là hổ.”
Ngay đó, cô tiếp tục : “Nếu đẩy cô bầy tang thi, dùng cô đỡ đạn, thì còn tang thi cào trúng ?”
“Sao là Lâm Thính Tuyết dùng để cản tang thi? Vết thương do tang thi cào còn nghiêm trọng hơn cô nhiều. Không thể chỉ vì cô tỉnh , cô đẩy thì là đẩy .”
“Nếu tỉnh , cũng sẽ là cô đẩy . Một lũ ngu ngốc.” Khương Vân Đàn c.h.ử.i thẳng mặt tất cả những mặt ở đó.
Sau đó, nhân lúc bọn họ còn kịp phản ứng, cô chạy bay về phía căn phòng lúc nãy của ,"rầm" một tiếng đóng sầm cửa .
Bây giờ chuyện quan trọng nhất là cãi với bọn họ! Mà là nắm chắc bàn tay vàng trong tay !
Khương Vân Đàn đang định nghiên cứu chiếc vòng tay, thì thấy tiếng gõ cửa vang lên.
“Khương tiểu thư, là .”
Khương Vân Đàn , mở cửa , liền thấy Tề Nhược Thủy đang bưng một bát cháo, cô nhận lấy, mỉm : “Cảm ơn chị.”
“Không gì, cô nghỉ ngơi cho .” Tề Nhược Thủy dịu dàng .
Khương Vân Đàn gật đầu, thấy Lâm Thính Tuyết và Hạ Sơ Tĩnh đều đang về phía , cô cũng trừng mắt lườm bọn họ một cái, đó đóng cửa .
Lâm Thính Tuyết bấm c.h.ặ.t lòng bàn tay, còn Hạ Sơ Tĩnh thì tức c.h.ế.t.
Lúc , Thẩm Hạc Quy từ một căn phòng khác bước , lạnh lùng : “Lúc đó xảy chuyện gì, ai thấy. Hai các cô đều thương, đương nhiên đạo lý ai hại ai.”
“Nếu các cô cứ khăng khăng là Vân Đàn ý đồ , chúng tách hành động, tránh để đến lúc đó xảy hiểu lầm gì.”
“Còn nữa, đồ của Vân Đàn là của cô , cô cho, khuyên các đừng dòm ngó. thấy kẻ dám giở trò tâm cơ với nhà họ Thẩm.” Trong lời của Thẩm Hạc Quy tràn ngập sự cảnh cáo.