Nữ Phụ Độc Ác Thập Niên 60 - Chương 63
Cập nhật lúc: 2026-01-15 07:05:19
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/40aEfHeRAF
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
một tháng trôi qua vẫn chẳng thấy bóng dáng , Lưu – đang nhăm nhe lấy tiền của Lưu Thần Diệp để lo đám cưới cho con út – yên nữa, bà bắt đầu càm ràm với cha Lưu: "Hai đứa lẽ chẳng chẳng rằng một tiếng mà về thẳng đơn vị chứ?"
"Chúng cũng cha chính thức của chúng, dù chúng với chúng cũng chẳng ."
Lần thương cha Lưu hao tổn nguyên khí nặng nề, cả gầy rộc , tinh thần cũng còn như .
Cách của vợ và con trai út trong chuyện viện phí của khiến ông thất vọng đến mức chẳng buồn nữa.
Không bao giờ thể đ.á.n.h thức một đang giả vờ ngủ, Lưu rõ ràng là nhận thức sai của , ông nhiều cũng vô ích.
Còn Lưu Thần Dục, đứa con út theo nó lệch lạc đến tận mương rãnh , kéo nữa.
Cha Lưu cũng chẳng buồn quản nữa.
Đứa nhỏ lớn, giờ cũng thành gia lập thất, những gì cần ông hết , đối phương vẫn con đường tối tăm thì ông cũng chịu.
"Nếu bà quyết định sống với vợ chồng thằng Tư, căn nhà lý nào chúng vẫn chiếm giữ. Cho nên, dự định trả nhà cho nông trường, xin một căn phòng đơn khác để ở."
Căn nhà họ đang ở, từ hồi phân gia đầu năm vốn dĩ trả hai phòng cho nông trường, chỉ là lúc đó nông trường còn nhiều phòng trống nên vội trả. Sau đó, lượt xin thêm cho Lưu Thần Diệp và Lưu Thần Dục mỗi hai phòng, căn nhà họ càng lý do gì để tiếp tục chiếm giữ.
Cha Lưu ban đầu nghĩ đợi Lưu Thần Dục kết hôn xong, hai ông bà sẽ dọn dẹp đồ đạc, trả nốt bốn phòng còn cho nông trường.
Giờ đây Lưu ở với Lưu Thần Dục, ông chỉ một , cần thiết chiếm cả căn nhà nữa.
Hai phòng của Lưu Thần Dục cải tạo theo kiểu mẫu của Cốc Nhất Nhất, nếu chỉ hai vợ chồng ở thì gian rộng rãi, nhưng thêm cả Lưu nữa thì sẽ trở nên chật chội. Mẹ Lưu ban đầu định bà vẫn ở bên nhà cũ, chỉ sang bên Lưu Thần Dục ăn cơm thôi.
Nay theo lời cha Lưu , nghĩa là bà dọn sang bên Lưu Thần Dục ở cùng, chen chúc với chúng.
Đã quen ở rộng rãi, bà cam lòng: "Vậy ông thu xếp một căn phòng ở chỗ thằng Tư ."
"Bà giỏi giang như , ngay cả chuyện sắp xếp công việc cho con dâu út còn , chuyện một căn phòng gì mà đợi tay."
Cha Lưu là công tư phân minh, ba đứa con trai, hai đứa con dâu và cả công việc của Cốc Nhất Nhất đều là do họ tự nỗ lực giành lấy, ông hề can thiệp sắp xếp.
Ông hiểu rõ chỉ khi bản công tư phân minh thì mới tư cách yêu cầu cấp tư lợi.
Cho nên lúc Lưu Thần Dục bảo ông sắp xếp công việc cho Lý Đình, ông từ chối.
Mẹ Lưu nhân lúc ông thương mà dùng quan hệ của ông để lo việc cho Lý Đình, cha Lưu giận cho .
chuyện , giận dữ cũng chẳng ích gì.
Thấy cha Lưu vẫn bám lấy chuyện đó buông, Lưu bắt đầu trợn mắt quát tháo: "Ông già , ông thực sự sống cùng nữa ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-doc-ac-thap-nien-60/chuong-63.html.]
"Sao? Lại định lấy chuyện ly hôn đe dọa ?"
Cha Lưu năm nay năm mươi lăm tuổi , tiền đồ gì đó còn là quan trọng nhất, cái ông cần chỉ là một gia đình hòa thuận.
Nếu cuộc hôn nhân giữa ông và Lưu chỉ còn sự đe dọa, thì cũng chẳng cần tồn tại gì.
"Nếu bà thực sự cảm thấy ly hôn với bà sẽ sống hơn, thì ly hôn !"
Cốc Nhất Nhất: Sự khinh bỉ lớn nhất đối với một là hận thù, mà là sự phớt lờ!
Luật Hôn nhân đầu tiên của nước ban hành năm 1950 nhằm bảo vệ quyền lợi phụ nữ, giải phóng họ khỏi những xiềng xích đạo đức, luân lý cũ. Dưới sự bảo vệ của luật , đầu những năm 50 quốc từng xuất hiện một làn sóng ly hôn.
Tuy nhiên, khi bước sang những năm 60, phong khí xã hội ngoắt sang hướng cực đoan, hôn nhân và t.ì.n.h d.ụ.c đều xem là cấm kỵ đạo đức, ly hôn coi là minh chứng cho lối sống hủ bại của "đế quốc Mỹ" và "xét Liên Xô". Một khi ai đó công khai đề nghị ly hôn, lập tức sẽ gán cho tư tưởng hủ bại tư sản, chỉ ảnh hưởng đến đôi bên mà còn ảnh hưởng đến tiền đồ của con cái.
Cái giá của việc ly hôn quá lớn, thực sự dũng khí đề nghị ly hôn vô cùng ít ỏi.
Lấy Thượng Hải ví dụ, một ngày nhiều nhất cũng quá hai cặp ly hôn, những nơi khác còn ít hơn.
Mẹ Lưu tự cho rằng việc ly hôn ảnh hưởng đến cha Lưu nhiều hơn bà, nên bà kiêng nể gì mà lấy chuyện ly hôn yêu sách, bắt cha Lưu thỏa hiệp trong một chuyện.
Nay cha Lưu rõ ràng là chiều theo bà quậy phá nữa, ý định từ bỏ cuộc hôn nhân , Lưu lập tức chùn bước.
Chưa đến ảnh hưởng tiền đồ của mấy đứa con, chỉ riêng việc khi ly hôn bà sẽ mất danh phận Lưu phu nhân cùng giá trị thặng dư mà danh phận đó mang , bà ngu gì mà ly hôn thật.
Hơn nữa, một đàn ông ngoài năm mươi tuổi tiền quyền, khi ly hôn khối cô gái trẻ trung sẵn sàng dâng hiến.
Còn phụ nữ ngoài năm mươi, ly hôn xong tái hôn thì chỉ nước tìm lớn tuổi hơn. Đàn ông ngoài năm mươi điều kiện chắc chắn lấy một đàn bà nửa xuân qua còn từng ly hôn như bà, điều kiện thì bà chẳng thèm tới.
Mẹ Lưu thể thực sự ly hôn!
Vợ chồng trẻ con cái già bầu bạn, Lưu tuy đủ thứ , nhưng hai bốn đứa con trai, sáu đứa cháu nội, dù ly hôn thì những ràng buộc giữa họ vẫn còn đó.
Hơn nữa, dù ông nghĩ cho tiền đồ của thì tiền đồ của mấy đứa con ông cũng tính đến.
Ly hôn là lựa chọn bất đắc dĩ nhất, chỉ cần Lưu đừng quậy phá quá, cha Lưu cũng đến bước đường .
Thấy Lưu sợ, ông nhân cơ hội : "Không ly hôn thì từ nay về đừng treo hai chữ đó đầu môi nữa. Còn , chúng chẳng cần gì thêm, thẳng đến Cục Dân chính luôn."
"Ngoài , quản cái miệng của bà cho , đừng tìm thằng Ba và Nhất Nhất mà gây phiền phức nữa."
Từ hiện tại mà xem, trong bốn đứa con trai, đứa tiền đồ nhất chính là đứa năm xưa họ đem cho . Vì chuyện năm xưa, tình cảm giữa đứa con và họ vốn nhạt nhẽo, mụ vợ già mà còn mẩy, một khi Cốc Nhất Nhất theo tùy quân, chừng đứa con sẽ chẳng bao giờ liên lạc với họ nữa.