“Trời đất ơi! Bảo của bà nội ơi!”
“Bảo của bà mà hiếu thảo thế? Sao mà đáng yêu thế ?”
“Bảo hiếu thảo, hiếu thảo to đùng luôn.”
“Ông bà nội, cha , các , tất cả đều mua quà hết!”
Thẩm Niệm mua quà cho cả nhà, Ngụy Thục Phấn vội vàng lên tiếng ngăn cản: “Nhà chẳng thiếu thứ gì cả, tiền của Bảo cứ giữ lấy mà mua kẹo ăn.”
Ngụy Thục Phấn âu yếm bế cô bé một lúc, mới cẩn thận mang hộp kem Tuyết Hoa phòng.
Gương mặt Ngụy Thục Phấn rạng rỡ nụ khi hộp kem Tuyết Hoa trong tay, đôi bàn tay thô ráp vuốt ve mãi thôi.
———
Và ngày 1 tháng 10 sắp đến, khiến nhiều học sinh cứ nhao nhao đòi lên Thiên An Môn xem lễ kéo cờ.
Ngay cả Thẩm Minh Lãng khi về nhà cũng kể rằng các bạn cùng lớp của định cùng bộ đến Kinh Đô để xem lễ thượng cờ.
Ngụy Thục Phấn xong liền lập tức đen mặt, cảnh cáo Thẩm Minh Lãng một trận.
“Cháu mới bao nhiêu tuổi?”
“Đi Kinh Đô? Đi bộ đến Kinh Đô bộ cháu sợ gãy chân hả?”
“Bà nội, cháu bảo là .”
Thẩm Minh Lãng thì , nhưng sự khao khát trong mắt Ngụy Thục Phấn thấy rõ mười mươi.
Đừng là Thẩm Minh Lãng, ai mà chẳng đến Kinh Đô xem thủ đô của đất nước trông như thế nào, nhưng một đám trẻ con bộ thì quá nguy hiểm.
“Tốt nhất là như , cháu mà dám thì đừng về nữa.”
“Tiểu An, cháu cũng .”
Ngụy Thục Phấn tức giận khôn nguôi, chỉ sợ Thẩm Minh Lãng và Chu Hoài An kìm lòng sự cám dỗ mà lén lút theo.
“Thẩm bà nội, cháu ạ.”
Kinh Đô, đối với Chu Hoài An mà đó là cơn ác mộng từng trải qua, nếu đặt chân đến Kinh Đô, e rằng sẽ sớm và em trai vẫn c.h.ế.t.
Ngụy Thục Phấn nghĩ nghĩ vẫn sợ Thẩm Minh Lãng bạn bè rủ rê, tối hôm đó liền đem chuyện kể cho Thẩm Cương Nghị và Phương Chi .
Thẩm Cương Nghị xong lập tức đen mặt, Phương Chi cũng chút sợ hãi, sợ Thẩm Minh Lãng lén lút theo thật.
“Thằng nhóc đúng là ăn no rảnh mỡ, ngày mai cứ để nó theo xuống ruộng việc.”
Thẩm Cương Nghị quyết định để em Thẩm Minh Lãng, Thẩm Minh Hiên xuống ruộng việc, ngày tháng sướng quá nên tâm tính bắt đầu bay bổng .
“Anh Nghị, xem trẻ con bây giờ mà gan lớn thế ?”
Phương Chi lo lắng khôn xiết, bộ đến Kinh Đô mà cũng dám quyết định cho .
“Dọc đường mà xảy chuyện gì, hoặc là bọn buôn để ý.”
“Thì mà mất mạng chẳng về chứ?”
Phương Chi sốt ruột thôi, Thẩm Cương Nghị thấy dáng vẻ lo lắng của vợ thì càng thêm hận thể chỉnh đốn hai thằng con trai một trận trò.
“Không , Tiểu Lãng, Tiểu Hiên dám .”
“Chuyện em đừng lo.”
Thẩm Cương Nghị trấn an Phương Chi xong, đó bế cô con gái đang tròn mắt đất lên, đặt lòng Phương Chi.
Phương Chi ôm c.h.ặ.t Thẩm Niệm để bình tâm , Thẩm Cương Nghị dỗ dành hai con ngủ say.
Nửa đêm đen mặt lôi hai thằng con trai đang ngủ như lợn dậy, chẳng chẳng rằng lôi cả hai khỏi cửa.
“Cha?”
“Đi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-den-dui-thai-xuyen-den-thap-nien-70-de-giu-mang/chuong-354.html.]
“Đi ạ?”
“Đi Kinh Đô chứ , bộ ? Cha cùng hai đứa.”
Thẩm Cương Nghị ngay cả bình nước cũng mang, ba cha con cứ thế mặc áo lót giày vải, giữa đêm hôm khuya khoắt bộ bên ngoài.
Thẩm Minh Lãng và Thẩm Minh Hiên thấy cha đưa Kinh Đô thì sung sướng phát điên, nhưng khi bộ đường một tiếng đồng hồ.
Hai em bắt đầu dáo dác xung quanh, con đường tối đen như mực khiến chúng nảy sinh nỗi sợ hãi.
Hai em nhịn nuốt nước miếng, nép c.h.ặ.t , thì bóng dáng Thẩm Cương Nghị biến mất tiêu.
“Cha ơi!”
“Cha ơi! Cha ở thế?”
“Cha ơi! Tụi con sợ lắm!”
Thẩm Minh Lãng và Thẩm Minh Hiên sợ đến phát khiếp, Thẩm Cương Nghị gốc cây quan sát một hồi, thấy Thẩm Minh Lãng sắp suy sụp mới bước .
“Cha!”
“Oa oa oa.......”
Thằng bé lớn tướng ôm chầm lấy Thẩm Cương Nghị rống lên, Thẩm Minh Hiên cũng đến mức nước mắt nước mũi giàn giụa.
“Khóc cái gì? Nam t.ử hán đại trượng phu cơ mà.”
“Đi tiếp chứ, từ đây đến Kinh Đô bộ cả tháng trời, đêm nào cũng dừng bước .”
“Oa oa oa... nữa, tụi con nữa .”
Thẩm Minh Lãng và Thẩm Minh Hiên sợ đến mức suýt tè quần, đừng là Kinh Đô, ngay cả đường đêm mà lớn cùng chúng cũng chẳng dám .
Thẩm Cương Nghị lạnh trong lòng, hai thằng nhóc ngày tháng sướng quá , lo ăn lo mặc, quên sạch những ngày khổ cực .
Anh và vợ vẫn còn quá khoan dung với con cái, dẫn đến việc hai thằng con trai ăn no rảnh mỡ, trong đầu nghĩ mấy thứ vớ vẩn.
“Thật sự nữa chứ?”
“Không nữa ạ! Cha ơi! Chúng về nhà !”
Thẩm Cương Nghị thấy Thẩm Minh Lãng, Thẩm Minh Hiên lóc t.h.ả.m thiết, lúc mới lạnh mặt đưa chúng về nhà.
“Ngày mai hai đứa đồng việc kiếm điểm công.”
“Dạ?”
Chương 294 Thẩm Minh Đào nửa đêm mang đồ bỏ trốn
Thẩm Minh Lãng và Thẩm Minh Hiên ngờ một kỳ nghỉ như tan thành mây khói.
“Dạ cái gì? Cha và hai đứa chỉ bấy nhiêu tem phiếu, lấy mà nuôi nổi cả một gia đình lớn thế .”
“Tháng là tuyết rơi , kiếm điểm công thì mùa đông cả nhà c.h.ế.t đói hết .”
Lời của Thẩm Cương Nghị hai em dám , sáng sớm hôm Ngụy Thục Phấn đến lôi hai đứa cháu xuống ruộng việc .
Thẩm Niệm và Chu Hoài Lễ gốc cây bên cạnh ruộng , Chu Hoài An cũng chủ động xuống giúp một tay.
“Hazzz~”
Thẩm Niệm thở dài một , trong lòng cũng thấy mặc niệm cho hai , nhưng ai bảo các chi?
“Bảo Nhi, em thế?”
“Không gì , trời nóng quá thôi.”
Chu Hoài Lễ thấy liền nhặt một cái lá lớn quạt cho cô bé, Thẩm Niệm chống cằm lên khuôn mặt bầu bĩnh, híp mắt hai đang ở ruộng.
“Đi thôi! Về nhà sách thôi!”
Thẩm Niệm vỗ vỗ tay dẫn Chu Hoài Lễ về nhà, Ngụy Thục Phấn thấy cháu gái về liền bảo Chu Hoài An theo .