Nữ Phụ Đào Hôn Không Chạy Nữa - Chương 97

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:36:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Lúc Ninh Tri giúp Lục Tuyệt bôi kem dưỡng thể còn tiện tay nhéo eo của .

Eo của căng cứng, hề mềm mại giống của cô.

"Phía lưng bôi xong , mau xoay ." Tri Tri bỗng thấy lòng bàn tay của nóng hơn .

Lục Tuyệt hề động đậy, lưng của vẫn còn cảm giác tê tê, thực sự thích cảm giác như thế .

Ninh Tri còn tưởng , là vươn đầu ngón tay chọc eo của : "Lục Tuyệt, ngủ ?"

Cái đụng chạm nhẹ nhàng nhưng cũng khiến Lục Tuyệt buông lỏng chiếc gối đang c.ắ.n c.h.ặ.t một bên, lật sang Ninh Tri: "Chưa ngủ."

Ninh Tri thấy hai mắt của sáng ngời, ánh mắt còn ẩn chứa một chút thẹn thùng, gương mặt tuấn tú trắng nõn nà đỏ ửng một bên do gối đè .

chạm mà mặt trời nhỏ vẫn liên tục b*n r* ở khung hiển thị đầu Lục Tuyệt, xem vẻ thực sự thích xoa sữa dưỡng thể.

Dưới ánh đèn, đôi mắt đen láy của Lục Tuyệt phản chiếu ánh sáng khiến đôi mắt càng sáng hơn. Nằm ngửa như khiến thể thấy rõ Ninh Tri.

Anh cảm giác bàn tay nhỏ bé của Ninh Tri như một con cá nhỏ trơn trượt, trượt để cảm giác k*ch th*ch, thích cảm giác .

Hai trăm hai mươi mặt trời nhỏ.

Hai trăm ba mươi mặt trời nhỏ.

Cho đến khi mặt trời nhỏ thứ 280 xuất hiện, Ninh Tri đột nhiên rút tay về, cô kéo chăn bông bên hông đắp thẳng lên của Lục Tuyệt.

Hai mắt của cô như hun nóng, cô nhanh ch.óng thu hồi tầm mắt: "Xong , sữa dưỡng thể bôi xong, mau ngủ thôi."

Lục Tuyệt khàn giọng "ừm" một tiếng, tựa hồ chút bất mãn, nóng, đắp chăn.

"Phải đắp chăn, mở ." Ninh Tri đè tay xuống.

Lục Tuyệt cô bằng ánh mắt đầy ấm ức: "Tri Tri, nóng quá."

Ninh Tri khẽ nhéo nhéo khuôn mặt nóng rực của , lời chút tàn nhẫn: "Chịu đựng ."

Trong suốt những ngày tiếp theo, Ninh Tri xoa sữa dưỡng thể cho Lục Tuyệt mấy nữa.

Có lẽ Lục Tuyệt cảm thấy mới lạ với việc xoa sữa dưỡng thể nên khiến cô lấy tận 516 mặt trời nhỏ. mấy , dù cô xoa thế nào cũng còn mặt trời nhỏ nữa.

Ban đầu 544 mặt trời nhỏ trong kho của Ninh Tri, cộng mới thu thì tổng mặt trời hiện là 1060 mặt trời nhỏ.

Đủ cho cô xuyên về .

...

Buổi chiều ngày thứ sáu, Ninh Tri chỉ hai buổi học, khi tan học cô liền bảo vệ sĩ lái xe đến nhà Tống Dật Hải.

tại , cô thể nào quên chuyện Lục Tuyệt tức giận vì đôi chân của Tiểu Tống Tụng.

Xe vẫn đậu ở đầu ngõ nhỏ, con ngõ hẹp, ô tô thể nào chạy .

Lần gần con ngõ vắng lặng, hề ồn ào náo nhiệt ầm ỹ như .

Trong xe, Ninh Tri hạ cửa sổ xuống, cô thấy Tiểu Tống Tụng đang xổm cánh cổng sắt đen, ở cửa bên cạnh, bà cụ chiếc ghế dài nhỏ, như thể tận dụng ánh sáng mặt trời để may quần áo.

Không dấu hiệu xuất hiện của Tống Dật Hải ở xung quanh.

Ninh Tri mở cửa xe bước xuống.

Vệ sĩ nhanh ch.óng xuống xe, theo cô.

"Anh cứ đợi ở trong xe là . Nếu chuyện gì thì sẽ gọi ." Ninh Tri khẽ .

Vệ sĩ nhanh ch.óng đáp: "Vâng thưa mợ chủ."

Ninh Tri đóng cửa , đột nhiên nghĩ tới điều gì đó, cô mở cửa xe, lấy thứ gì đó trong túi xách cầm trong tay.

Cô đóng cửa , thẳng con hẻm.

Trong con hẻm nhỏ tàn cũ hôi hám xuất hiện một bóng dáng hồng trần.

Ninh Tri đến bên Tiểu Tống Tụng, cúi nửa xuống.

Nhìn từ cách gần như thế , Ninh Tri nhanh ch.óng phát hiện Tiểu Tống Tụng thực sự gầy nhiều so với thời điểm một năm .

Khuôn mặt vốn dĩ trắng trẻo bầu bĩnh giờ biến thành khuôn mặt nhỏ nhắn với chiếc cằm nhọn hoắt.

"Tiểu Tống Tụng , em còn nhớ chị ?" Ninh Tri nhẹ giọng hỏi bé.

Tiểu Tống Tụng nhướng mắt cô, nhưng trả lời.

Bên cạnh cô, bà Dự bất ngờ khi thấy một cô gái lạ mặt xinh đột nhiên xuất hiện ở đây.

Bà Dư dùng kim chỉ tay : "Đứa nhỏ chuyện ." Bà hỏi Ninh Tri: "Sao cô tên của nó?"

Ninh Tri bà Dự với Tiểu Tống Tụng, cô liền trả lời: "Trước đây cháu tình cờ giúp đỡ hai ba con ."

Lần trong trung tâm thương mại, cô giúp Tống Dật Hải bồi thường tiền cho phụ nữ giày cao gót.

Nghe thấy Ninh Tri giúp đỡ hai cha con Tống Dậy Hải, bà Dư liền : "Cô gái , cô thật sự bụng."

Trong mắt bà , những sẵn sàng giúp đỡ khác đều là những bụng.

"Cô tới đây để tìm Tống Dật Hải ?" Bà Dư lấy kim gãi nhẹ l*n đ*nh đầu, bà : "Tống Dật Hải uống rượu say, giờ đang ngủ trong nhà . Nếu tìm nó, cô chỉ thể đợi nó thức dậy thôi. Tới tối hẵng đến, tới lúc đó nó mới tỉnh."

"Không ạ, cháu đến gặp Tiểu Tống Tụng, tại nhốt bên ngoài nhà thế bà?" Ninh Tri khẽ nhíu mày.

"Mỗi Tống Dật Hải uống rượu say là nó đều đ.á.n.h thằng bé, hoặc ném thằng bé ngoài đường." Bà Dư Tiểu Tống Tụng đầy thương xót: "Nhốt ở bên ngoài cũng còn đỡ, ít nhất Tống Tụng sẽ đ.á.n.h, nhưng bà chỉ lo lắng nếu ở ngoài một thì thằng bé sẽ khác bắt cóc."

, mỗi khi bà Dư thấy Tiểu Tống Tụng đuổi ngoài, bà sẽ cầm một chiếc ghế dài nhỏ ngoài , coi như canh thằng bé may quần áo.

Ánh mắt Ninh Tri tối sầm , cô thấy cánh tay của Tống Tụng vết bầm tím.

Bà Dự thở dài: "Cũng chẳng thằng bé mà mỗi đ.á.n.h đập, nó đều . Có lẽ vì mà Tống Dật Hải mới đ.á.n.h nó chút nương tay, đúng là ác độc mà."

Bà Dư sống một , các con của bà việc xa nhà, cho nên những lúc bà thời gian sẽ thường chăm sóc Tiểu Tống Tụng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-dao-hon-khong-chay-nua/chuong-97.html.]

Ninh Tri Tiểu Tống Tụng đ.á.n.h đau cỡ nào cũng , bởi vì giống với Tiểu Lục Tuyệt.

"Lắm lúc hàng xóm ở đây cũng khuyên nhủ Tống Dật Hải, nhưng dù cũng là việc nhà của nó, bọn bà cũng thể can thiệp quá nhiều."

Bà Dư thở dài: "Mẹ của Tiểu Tống bỏ thằng bé mà , nỗi tức giận của Tống Dật Hải cũng dồn hết lên thằng bé."

"Bà ơi, bà gặp của Tiểu Tống Tụng ? Bà nhớ của Tiểu Tống Tụng trông như thế nào ?" Ninh Tri hỏi.

Người mà cô cử điều tra chỉ của Tiểu Tống Tụng và Tống Dật Hải đăng ký kết hôn, cũng để ảnh nên hiện giờ khó để tìm thông tin của Tiểu Tống Tụng.

Bà Dư cố gắng nhớ : "Cô khá cao, bà nhớ cô một nốt ruồi ở khóe miệng với một nốt ruồi đỏ lông mày. Người ốm nhom, mũi thấp. Thật sự cô hiếm khi xuất hiện gặp mặt hàng xóm nên bà thể nhớ thêm gì.

Ninh Tri gật đầu: "Cảm ơn bà nhiều ạ."

Ít nhất cô cũng thông tin quan trọng rằng của Tiểu Tống Tụng một nốt ruồi ở khóe miệng và một nốt ruồi đỏ lông mày.

Ninh Tri về phía Tống Tụng, vẻ mặt nhóc cứ ngơ ngác, trong đầu đang suy nghĩ chuyện gì.

Đôi mắt bé đen láy, tròn xoe, phản chiếu hình ảnh của cô, nhưng Ninh Tri rằng đang cô.

Ninh Tri nhỏ: "Em thích chị, nhưng thích trai Lục Tuyệt đúng nè?"

Tiểu Tống Tụng Lục Tuyệt là ai, trong lúc xảy cơn hỏa hoạn, thấy gọi trai là Lục Tuyệt.

Đôi mắt to tròn đen láy của bé bỗng trở nên sáng ngời, bé ngước Ninh Tri ở mặt, giống như đang hỏi trai của đang ở .

Ninh Tri đoán đúng , cô vươn tay chạm đầu Tiểu Tống Tụng, nhưng ngay lập tức, bé liền né tránh cánh tay của cô.

Ninh Tri hề tức giận, cô cầm trong tay vài viên kẹo, đến mặt Tiểu Tống Tụng đưa một viên cho bà Dư bên cạnh, cô mỉm ngọt ngào: "Bà ơi, cháu mời bà ăn kẹo ạ."

Bà Dư đến mức híp mắt : "Bà già , ăn kẹo nữa, cháu cứ đưa cho Tiểu Tống ăn là ."

"Cháu còn nhiều lắm." Ninh Tri mở lòng bàn tay đưa cho bà Dư xem.

Trên lòng bàn tay trắng trẻo mịn màng của cô vài viên kẹo hương cam, giấy kẹo in hình những quả cam nhỏ tinh tế và dễ thương.

Đây là đầu tiên bà Dư một vãn bối trẻ tuổi mời ăn kẹo, bà bèn mỉm nhận lấy.

Ninh Tri Tiểu Tống Tụng, đưa cho một viên kẹo: "Đợi em ăn kẹo xong, chị sẽ cho em trai Lục Tuyệt ở ."

Tiểu Tống Tụng chậm rãi duỗi tay , từ từ cầm lấy viên kẹo trong lòng bàn tay Ninh Tri, đó nắm trong tay .

Ninh Tri cong mắt, cô : "Ăn , em chị mở giấy gói kẹo cho em?"

Tiểu Tống Tụng cúi đầu, vụng về bóc gói kẹo trong tay , bàn tay nhỏ bé xuất hiện một viên kẹo trong vắt màu vàng cam.

Cậu chậm rãi nhét viên kẹo cái miệng nhỏ nhắn, trong miệng liền xuất hiện hương vị thơm nhẹ ngọt ngào.

Ninh Tri càng vui vẻ hơn, cô với Tiểu Tống Tụng: "Anh trai , đang chăm chỉ kiếm tiền nuôi chị."

Tiểu Tống Tụng lặng lẽ cô, trong miệng vẫn ngậm keo.

Ninh Tri thấp giọng : "Nếu thể, chị và trai sẽ giúp em tìm ."

Lúc , phía trong cánh cửa sắt màu đen liền vang lên tiếng dép lê loẹt quệt đất.

Ninh Tri nheo mắt , cô Tống Dật Hải khỏi nhà .

Cô nhét viên kẹo còn tay trong túi quần áo rách nát và đầy vết dơ của Tiểu Tống Tụng, giúp cất : "Chị về nhé, em đừng để ba em thấy kẹo đó."

Nhân lúc bé còn kịp phản ứng, Ninh Tri dậy xoa xoa cái đầu nhỏ của bé, tóc Tiểu Tống Tụng mềm: "Tạm biệt nhé Tiểu Tống Tụng."

Ninh Tri cũng với bà Dư bên cạnh: "Bà ơi, con chào bà."

Bà Dư kịp phản ứng gì thì thấy cô lên, nhanh ch.óng rời .

lúc , cánh cửa màu đen mở .

Trên Tống Dật Hải vẫn còn nồng nặc mùi rượu, ông nấc lên tung một cước đá Tiểu Tống Tống: "Làm gì mà đực thế! Còn mau nhà?" Ông vươn tay nắm lấy tay bé.

Tiểu Tống Tống nhỏ bé như , thể nào chống chọi sự lôi kéo từ Tống Dật Hải.

Tới khi Tống Dật Hải , ánh mắt ông vô tình liếc thấy bóng dáng mảnh mai trong chiếc váy hồng bồng bềnh, tới mức khiến ông vô thức liếc thêm vài cái.

Bà Dư cũng nhắc về chuyện xảy , Tống Dật Hải mang theo Tiểu Tống Tụng nhà.

Sau khi Ninh Tri rời khỏi con ngõ nhỏ, cô đến đón Lục Tuyệt như thường lệ.

Lục Tuyệt ở bên đường chờ Ninh Tri đến đón từ lâu, bên cạnh là Ngụy Tinh cùng .

Nhìn thấy Ninh Tri tới, hai mắt của Lục Tuyệt lập tức sáng ngời, nhanh ch.óng lên xe.

Ngụy Tinh nhớ điều gì đó, liền với Ninh Tri xe: "Cô Ninh, hôm nay chủ Lục Tuyệt cùng đội chế tạo và phát triển thành công chương trình AI."

Nếu là do đội của họ , dự kiến sẽ mất ít nhất ba tháng để phát triển thành công chương trình AI , nhưng Lục Tuyệt chỉ dựa năng lực cá nhân của mà cắt giảm một nửa thời gian. Các thông và dữ liệu tiếp theo là việc của những còn .

Trong cả đội, ai là hâm mộ .

Không thể , ông trời đóng một cánh cửa của Lục Tuyệt, nhưng giữ cho một cánh cửa sổ.

"Cậu chủ Lục Tuyệt giỏi." Ngụy Tinh chân thành khen ngợi.

Nghe khác khen Lục Tuyệt, Ninh Tri cũng cảm thấy vinh dự, cô : "Từ tới giờ vẫn luôn tuyệt."

Lục Tuyệt cảm xúc nào với lời khen của Ngụy Tinh, nhưng khi thấy Ninh Tri khen ngợi, đôi mắt đen láy của lập tức sáng lên: "Rất tuyệt, ."

Ninh Tri khẽ lấy viên kẹo cuối cùng trong túi, cô bóc gói kẹo đưa miệng Lục Tuyệt: "Thưởng cho ."

Lục Tuyệt thích ăn kẹo, nhưng đây là kẹo Tri Tri đút cho ăn, thích.

Tới đêm, khi Lục Tuyệt ngủ say, Ninh Tri đưa 1000 mặt trời nhỏ cho Bá Vương.

Khi mở mắt nữa, Ninh Tri phát hiện đang ở một nơi xa lạ.

chắc chắn Lục Tuyệt đang ở gần đây, Ninh Tri cẩn thận quan sát thật kỹ, đó cô nhận môi trường xung quanh quen thuộc.

Ninh Tri đang định tìm Lục Tuyệt, nhưng đúng lúc , cô đột nhiên thấy Tống Dật Hải xuất hiện. Vẻ mặt ông say mèm, một tay cầm thanh gỗ một tay kéo Tiểu Tống Tụng, về phía thùng rác ở đầu đường.

 

 

Loading...