Nữ Phụ Đào Hôn Không Chạy Nữa - Chương 96
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:36:53
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong phòng thí nghiệm.
Nguỵ Tinh vui toe toé phân phát chiều.
“Chú em đấy, cầu hôn thành công ?” Đồng nghiệp nam nhận lấy chiều của Nguỵ Tinh nháy nháy mắt với .
Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.
Nguỵ Tinh mỉm gật đầu, “Thành công .”
“Thằng nhóc , đây chờ uống rượu cưới của chú.” Đồng nghiệp nam vỗ vỗ Nguỵ Tinh vai, “Không dễ dàng gì.”
Sau khi nam đồng nghiệp thở dài, đột nhiên phản ứng , tại nghĩ Nguỵ Tinh dễ dàng?
Nguỵ Tinh : “Đến lúc đó chắc chắn sẽ mời , ló mặt thôi là em vinh hạnh .”
Sau đó, Nguỵ Tinh đưa một cốc đồ uống nóng cho Thẩm San San, “Vị dâu mà em nè.”
Thẩm San San ngẩng đầu nhận lấy cốc nước, thấy vẫn còn nóng, “Anh chu đáo quá, gọi đồ uống nóng cho con gái.”
Nguỵ Tinh sờ sờ đầu, “Vị hôn thê của thích đồ uống nóng, cô thường rằng đồ lạnh cho sức khỏe.”
Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.
Thẩm San San đột nhiên nhét một ngụm thức ăn cho ch.ó, cô nàng vẫn chân thành : “Chúc mừng.”
“Cảm ơn.” Nguỵ Tinh rời .
Thẩm San San bóng lưng của , thể giải thích , đột nhiên cô cảm giác Nguỵ Tinh thật là chung tình.
Nguỵ Tinh bưng một ly trái cây vị thanh đạm đến bàn việc của Lục Tuyệt, “Thiếu gia Lục Tuyệt, đây là chiều của , nếm thử xem hợp khẩu vị .”
Lục Tuyệt trả lời.
Nguỵ Tinh hề để bụng, quen với trạng thái của Lục Tuyệt, đặt hoa quả xuống, xoay chuẩn trở chỗ .
“Chờ .” Lục Tuyệt chầm chậm .
“Thiếu gia Lục Tuyệt, còn chuyện gì ?” Nguỵ Tinh .
Hôm nay Lục Tuyệt mặc một chiếc áo nỉ mỏng mũ màu đỏ, xung quanh đều mặc đồ mùa hè mát mẻ, mà mặc áo dài tay nhưng hề cảm thấy nóng nực chút nào, khuôn mặt tuấn tú vẫn sạch sẽ sảng khoái.
Nguỵ Tinh đợi Lục Tuyệt .
“Làm thế nào để tổ chức sinh nhật, .” Ngày hôm đó Lục Tuyệt chuyện Nguỵ Tinh tổ chức sinh nhật cho bạn gái.
Nguỵ Tinh ngẩn , nhưng cũng nhanh ch.óng phản ứng , “Thiếu gia Lục Tuyệt đang hỏi thế nào để tổ chức sinh nhật cho bạn gái?”
Lục Tuyệt mím môi, gật đầu.
Nguỵ Tinh chia sẻ: “ đặt bàn ở nhà hàng cô yêu thích nhất, đó cùng ăn cơm và còn cầu hôn nữa.”
Lục Tuyệt nghiêm túc lắng , điều tìm hiểu, tiếp tục hỏi Nguỵ Tinh, “Quà sinh nhật.”
“Quà sinh nhật ?” Nguỵ Tinh chỉnh kính, khuôn mặt tuấn tú đột nhiên chút ngượng ngùng, là hiếm thấy.
Lục Tuyệt chớp mắt, hiệu cho mau trình bày.
“À ừm….sắp đến sinh nhật Ninh tiểu thư ? Mỗi đều sở thích khác , Thiếu gia Lục Tuyệt, thể để ý xem bình thường cô Ninh thích gì, đang thiếu cái gì.” Nguỵ Tinh uyển chuyển đổi chủ đề.
Thế nhưng, Lục Tuyệt hiểu mấy thứ lắt léo , nhận câu trả lời mà , Lục Tuyệt lặp câu hỏi: “Quà sinh nhật.”
Nguỵ Tinh đỏ bừng cả tai.
Anh ngoảnh đầu, xung quanh, phát hiện ai chú ý đến bên mới nhích gần Lục Tuyệt.
Nguỵ Tinh hạ thấp âm lượng với Lục Tuyệt: “ Thiếu gia Lục Tuyệt, tặng... món quà sinh nhật mà tặng là chính .”
Đôi mắt đen láy của Lục Tuyệt tràn đầy sự mơ hồ kèm theo ít ngạc nhiên Nguỵ Tinh, thể tặng chính quà sinh nhật? Làm tặng?
“ là của Tri Tri.” Lục Tuyệt với Nguỵ Tinh.
Anh vốn thuộc về Tri Tri, cần tặng.
Nguỵ Tinh kinh ngạc phát hiện, Thiếu gia Lục Tuyệt kết hôn hơn nửa năm, mà vẫn còn ngây thơ mơ màng như ?
Nguỵ Tinh cũng là tay mơ kinh nghiệm gì cả.
Anh chỉ thể một cách uyển chuyển: “Thiếu gia Lục Tuyệt, chuyện khác, tặng chính là kiểu ...”
Lục Tuyệt mặc một chiếc áo nỉ mũ màu đỏ, mái tóc rủ xuống che vầng trán, giữa hai lông mày còn hiện lên nét ngoan ngoãn, ánh mắt thuần khiết, thế nào trông cũng non hơn cả sinh viên đại học, truy hỏi, “Kiểu ?”
Nguỵ Tinh khó lòng giải thích, dáo dác xung quanh, ghé sát tai Lục Tuyệt gì đó.
Tai của Lục Tuyệt đỏ bừng, mặt Nguỵ Tinh cũng đỏ.
“Hai ông nhõi ngây thơ đang thảo luận cái gì thế?” Đột nhiên, Nguỵ Tinh phía vỗ một cái, sợ tới mức vội vàng đẩy đẩy kính.
Thẩm San San nhét tài liệu trong tay tay Nguỵ Tinh, “Em xong kế hoạch .”
Cô bộ dạng của Nguỵ Tinh và Lục Tuyệt, híp híp mắt, tò mò quá , “Anh và Lục Tuyệt đang gì thế? Mặt đỏ hết cả lên, bộ dạng trông như chột .”
Nguỵ Tinh ôm lấy tài liệu, vội : “Không chuyện gì, nhớ là còn việc , .” Nói xong, liền bước nhanh về chỗ .
Thẩm San San đầu Lục Tuyệt, chớp mắt, lập tức cúi đầu xuống, giả vờ bận rộn gõ máy tính, mà mái tóc đen ngắn, vành tai vẫn đỏ ửng.
Thẩm San San tò mò c.h.ế.t, hai đang trao đổi bí mật nhỏ gì.
Lục Tuyệt bắt đầu đắm thế giới riêng, trong lòng chỉ nghĩ đến những gì Nguỵ Tinh với .
Quà sinh nhật, tặng cho Tri Tri.
Đến tối, Ninh Tri phát hiện Lục Tuyệt thi thoảng trộm cô.
“Sao ?” Cô ngừng thoa kem dưỡng thể, đầu cứ thẫn thờ bên cạnh.
Lục Tuyệt lặng lẽ cô đáp lời, hỏi Tri Tri xem thích là quà sinh nhật tặng cô .
Nguỵ Tinh nhắc nhở rằng nên để đối phương quà sinh nhật, thì còn gì bất ngờ nữa.
Không nhận câu trả lời, Ninh Tri nghĩ nghĩ liền đưa cho kem dưỡng thể tay, “Anh bôi giúp em?”
Đôi mắt đen tuyền của Lục Tuyệt sáng lên, vui vẻ cầm lấy cái lọ nhỏ, “Giúp Tri Tri bôi.”
Ninh Tri quý trọng làn da trắng như tuyết của , ngày nào cũng chăm sóc, bảo vệ làn da.
Vừa cô bôi chân cùng eo, còn cánh tay bôi, cô vươn tay về phía Lục Tuyệt, “Anh bôi ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-dao-hon-khong-chay-nua/chuong-96.html.]
“Không ngốc, .” Lục Tuyệt tủi Ninh Tri, đồ ngốc.
Ninh Tri ánh mắt tủi của chọc .
Lục Tuyệt đến bên cạnh cô, tựa bàn trang điểm, cúi xuống nắm cổ tay Ninh Tri.
Khác với cánh tay cường tráng của , cổ tay của Ninh Tri .
Tay của Tri Tri trắng quá.
Tay của Tri Tri thon quá.
Thích tay của Tri Tri.
Lục Tuyệt bóp kem dưỡng thể lòng bàn tay thoa lên mu bàn tay và cổ tay Ninh Tri, từ từ bôi lên , động tác vụng về mà dịu dàng, da Tri Tri mịn mịn.
Một mặt trời nhỏ nhảy .
Hai mặt trời nhỏ nhảy .
Ninh Tri thấy mặt trời nhỏ lượt nhảy khỏi khung tâm trạng, cô ngờ Lục Tuyệt bởi vì bôi kem dưỡng thể giúp cô mà vui mừng đến mặt trời nhỏ cũng nhảy .
Cô Lục Tuyệt mắt, cúi đầu, ánh đèn, lông mày thanh tú mềm mại thuần khiết, vẻ mặt cô cùng nghiêm túc và tập trung.
Có ngốc, ngoan đến quá đáng.
Lục Tuyệt thoa nhanh, tay dính đầy mùi thơm của kem dưỡng thể của Ninh Tri, chớp mắt, cúi đầu ngửi tay, “Mùi thơm của Tri Tri.”
Đôi mắt của Lục Tuyệt trong vắt, chỉ ngửi đầu ngón tay thôi, nhưng Ninh Tri cảm thấy hành động của ái .
Cô đỏ mặt cất kem dưỡng thể , “Anh mau rửa tay.”
Lục Tuyệt lắc đầu từ chối, “Không rửa, mùi thơm của Tri Tri.” Muốn giữ .
Nhóc mọt sách thế mà học từ chối .
Ninh Tri thu thập mặt trời nhỏ, đếm qua đếm chỉ 20 cái, cộng còn trong kho nhỏ đó thì chỉ 264 mặt trời nhỏ, cách biệt quá xa với con mục tiêu 800 mặt trời nhỏ.
Nghĩ , Ninh Tri lấy kem dưỡng thể cất , cô cố ý hỏi Lục Tuyệt “Anh thích mùi hương của kem dưỡng thể?”
Lục Tuyệt gật đầu, “Thích mùi của Tri Tri.”
“Vậy thì em sẽ khiến cả đều thấm đượm mùi , ?”
Đôi mắt đen của Lục Tuyệt sáng lên, “Muốn, cả đều là mùi của Tri Tri.”
Ừm, cá nhỏ ngây ngốc c.ắ.n câu.
Ninh Tri bắt đầu nhiệm vụ mỗi ngày ép cạn mặt trời nhỏ, cô bảo Lục Tuyệt c** đ* ngủ giường.
Khi nãy Lục Tuyệt tắm, giờ đang mặc một bộ đồ ngủ bằng lụa màu đỏ in những bông hoa lớn màu vàng, khuôn mặt tuấn tú càng thêm tuấn mỹ như ngọc.
Anh ngoan, những ngón tay thon dài bắt đầu cởi từng cúc của bộ đồ ngủ.
Động tác của Lục Tuyệt chút vội vã, vài cái liền c** đ* ngủ , “Tri Tri, Tri Tri .”
Tri Tri giúp thoa thơm thơm.
“Anh qua đó lên giường.” Ninh Tri cầm kem dưỡng thể dậy.
Lục Tuyệt lời, sải vài bước lớn đến bên giường lớn thẳng xuống.
“Anh , em bôi lên lưng cho .” Ninh Tri nghĩ đến việc cô từng chạm lưng , cũng mặt trời nhỏ .
Lục Tuyệt lăn một cái, đầu nghiêng lên gối lên gối, lưng với Ninh Tri, giọng trầm thấp còn kèm theo chút thúc giục, “Tri Tri thể, .”
Ninh Tri bước lên giường, bên cạnh Lục Tuyệt, đây là đầu tiên cô kỹ lưng Lục Tuyệt.
Anh thói quen chạy bộ buổi sáng mỗi ngày nên luôn duy trì hình cân đối, gầy yếu, cũng vạm vỡ cơ bắp. Mà chỉ lớp cơ mỏng, cân đối, đường nét uyển chuyển, lộ vẻ gợi cảm khó tả.
Ánh mắt Ninh Tri rơi eo Lục Tuyệt, eo gầy căng cứng như ẩn chứa sức mạnh vô hạn.
Vô thức khiến mà đỏ mặt.
Tầm mắt dịch xuống, cô thấy vết sẹo nông ở thắt lưng bên trái, nhạt hơn vết sẹo cô thấy đây.
Đầu ngón tay cô lướt nhẹ đó, đây là vết thương chịu cô.
Lục Tuyệt sấp lên gối, đôi mắt đen láy tủ đầu giường bên cạnh chờ Tri Tri giúp bôi thơm thơm, Tri Tri lâu quá, vẫn bắt đầu.
Anh chớp mắt, giây tiếp theo, kìm mà căng cứng, mười mặt trời nhỏ rực rỡ ló dạng từ khung đầu .
Eo ngưa ngứa, thở mềm mại, nóng ẩm phả eo cột sống Lục Tuyệt tê dại.
Anh đầu , thấy Tri Tri đang nhẹ nhàng hôn eo .
Trong khung đỉnh đầu, từng mười cái mặt trời nhỏ một lượt nhảy ngoài, sáng lấp lánh một vùng.
Đôi mắt hoa đào xinh của Lục Tuyệt sáng lấp lánh, tóc mái trán gối cọ đến rối tung, c.ắ.n c.h.ặ.t gối, yếu ớt chống cảm giác thoải mái kỳ lạ truyền đến từ eo.
Tri Tri thích eo .
Ninh Tri chỉ hôn nhẹ vài cái, ngẩng đầu thấy đỉnh đầu của Lục Tuyệt chi chít mặt trời nhỏ, cô ngờ thích đến .
Cô trực tiếp bóp kem dưỡng thể lên lưng , lòng bàn tay áp xuống, thể cảm nhận từng lớp cơ của Lục Tuyệt đều căng c.h.ặ.t bàn tay cô.
“Anh thả lỏng một chút, đừng căng thẳng.” Ninh Tri cho rằng đây là đầu tiên của Lục Tuyệt nên sợ.
Lục Tuyệt nên thả lỏng như thế nào, chỉ thấy thoải mái, tay nhỏ của Tri Tri mềm mềm, động tác bôi thơm thơm cho cũng dịu dàng, thích.
Dáng của Lục Tuyệt phù hợp tiêu chuẩn tam giác ngược, rộng hẹp.
Hai tay Ninh Tri từ từ xoa xoa x** n*n hai bên lưng xuống tán đều theo những đường cong săn chắc mịn màng.
Mỗi khi tay cô di chuyển, mặt trời nhỏ đầu Lục Tuyệt nhảy .
Mặt trời nhỏ thứ năm mươi.
Mặt trời thứ sáu mươi.
……
Ninh Tri một đám màu vàng lấp lánh, cô cong mắt, “Thích em bôi thơm thơm lên lưng ?”
Lục Tuyệt c.ắ.n gối, đôi mắt đen láy ướt át, khi câu hỏi của Ninh Tri, trầm giọng thật thà trả lời: “Thích.”
Về cũng Tri Tri bôi.