Nữ Phụ Đào Hôn Không Chạy Nữa - Chương 95

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:36:52
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Ninh Tri đôi mắt đen láy Lục Tuyệt ngơ ngác mà thuần khiết, cô dở dở .

Anh lắm, tìm mấy truyện nhạy cảm nhỉ?

Đối với mắc chứng tự kỷ, nhận thức của họ về t*nh d*c đơn thuần, cũng cảm giác hổ. Ninh Tri chỉ nhắc nhở một câu, giảng giải sâu xa thêm.

Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.

Ninh Tri , Lục Tuyệt chỉ là cô hạ sốt mà thôi.

“Lần cần tìm mạng, hiểu gì thể hỏi em.”

Lục Tuyệt gật đầu đáp: “Không xem chuyện lớn, hỏi Tri Tri.”

Ninh Tri ánh mắt chân chất của , mơ hồ cảm giác câu gì đó đúng lắm.

Cô vẫn đang sốt, đắp kín chăn, cộng thêm nhiệt nóng rực của Lục Tuyệt đang áp khiến cô cảm giác nóng bức khó tả, “Anh nhích một chút, em còn khỏi bệnh, đừng gần em quá.”

Nói xong, trong chăn bông, Ninh Tri dùng tay đẩy .

Trong nháy mắt, một mặt trời nhỏ ló dạng đầu Lục Tuyệt.

Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.

Tay của Ninh Tri khựng , cô dở dở . Cô mới chạm bụng của , đúng là nhạy cảm, chỉ chạm nhẹ một cái thôi cũng khiến Lục Tuyệt phản ứng, quá thành thật.

Ninh Tri gọi Bá Vương, “Lần cần bao nhiêu mặt trời nhỏ?”

Bá Vương với Ninh Tri: “Chủ nhân, xuyên tiếp theo cần tiêu hao 1000 mặt trời nhỏ.” Lần đó tiêu hao mất 800 mặt trời nhỏ, cô nghĩ sẽ tăng gấp đôi, may là .

Ninh Tri cũng vui nổi, dù thì 1000 mặt trời nhỏ cũng khó kiếm, cô linh cảm sẽ nhiệm vụ càng khó nhằn hơn nữa đang đợi cô ở phía .

Ninh Tri thăm dò hỏi Bá Vương: “Lần nữa cần tiêu hao bao nhiêu mặt trời nhỏ?”

Bá Vương: “Chủ nhân, cũng .”

“Sao chứ?”

“Từ khi hệ thống nâng cấp, chỉ thể xem lượng mặt trời nhỏ cần tiêu hao cho xuyên tiếp theo, cách nào để xem cho nữa, tức là nhiệm vụ thành thì mới mở khoá nhiệm vụ tiếp theo.” Ninh Tri cau mày, “ còn cần xuyên về quá khứ bao nhiêu nữa?”

Giọng sữa của Bá Vương vài phần chột , nó cũng , “Chủ nhân, chắc cũng còn nhiều nữa .” Ninh Tri kìm ý nghĩ tẩn cho nó một trận, “Cậu cái gì cũng , chỉ ăn cơm? Không đúng, chỉ ăn mặt trời nhỏ?”

Giọng sặc mùi sữa của Bá Vương run run, khó xử, “ còn trò chuyện với chủ nhân, còn khen ngợi thổi phồng chủ nhân.” Ninh Tri thèm để ý đến nó.

Lần gần đây nhất cô xuyên là về năm Lục Tuyệt học năm tư nghiệp đại học, tính đến nay mới hơn một năm. Cho dù còn quá khứ bao nhiêu nữa nhưng Ninh Tri cảm thấy con chắc nhiều.

sang Lục Tuyệt, sẽ sớm khỏi bệnh thôi.

Nghĩ đến đây, bàn tay Ninh Tri trong chăn đang đẩy Lục Tuyệt chuyển thành áp bụng , nhẹ nhàng lướt qua lướt , kiếm 1000 mặt trời nhỏ thôi.

Bởi vì phát sốt, lòng bàn tay Ninh Tri nóng, Lục Tuyệt mẫn cảm căng cứng bụng, Tri Tri sờ sờ thấy là lạ nhưng thoải mái.

Trong hộp tâm trạng, ba mặt trời nhỏ lập tức nhảy .

Ninh Tri chê ít, cô cố ý dùng đầu ngón tay lướt qua lưu luyến vùng eo và bụng .

Mặt trời nhỏ thứ sáu.

Mặt trời nhỏ thứ mười.

...

“Tri Tri, Tri Tri.” Cơ thể Lục Tuyệt dán càng gần, như Ninh Tri gì đó.

Ninh Tri xa lắm, cô cố ý chống một tay n.g.ự.c , “Anh đừng gần, em cảm.”

“Không sợ, sợ Tri Tri.” Trong đôi mắt đen của Lục Tuyệt chút gấp gáp, còn chút khao khát, đến gần cô.

em sợ sẽ lây bệnh.” Ninh Tri cong môi, khuôn mặt đỏ bừng vì sốt nở nụ , “Cho nên là cứ yên đó.”

Ninh Tri bệnh, suy nghĩ chơi cũng trỗi dậy. Cô cố ý chọc cho Lục Tuyệt hấp tấp, bất lực bơ vơ, tủi cô.

Nghĩ như , đầu ngón tay của cô tiếp tục loạn lớp chăn, ngừng chọc cho mặt trời nhỏ của Lục Tuyệt nhảy .

Mặt trời nhỏ thứ hai mươi mốt.

Mặt trời nhỏ thứ ba mươi ba.

Ninh Tri cậy bản bệnh, Lục Tuyệt thể hôn cô mà càn rỡ chơi .

Nhìn thấy mặt trời nhỏ ngày càng ít , Ninh Tri cô sắp ép khô liền chuẩn dừng tay.

mà, Ninh Tri quên mất, thỏ con ép quá cũng đỏ mắt c.ắ.n , huống chi hiện tại Lục Tuyệt là sói con, sói con đang từ từ thức tỉnh.

Ninh Tri thấy ánh mắt Lục Tuyệt tối sầm, bên trong như ẩn chứa thứ gì đó đang chực trào.

Khoảnh khắc cô thu tay , Lục Tuyệt nhanh ch.óng lật , vùi đầu vai Ninh Tri cọ cọ, đó đôi môi mỏng tìm cái miệng nhỏ nhắn của cô hôn lên.

Anh sợ bệnh nhé.

Bị bệnh cũng vẫn thể ở bên Tri Tri.

Chiếc chăn phủ lên đầu hai họ, Ninh Tri thấy mặt trời nhỏ ngừng nhảy khỏi khung đầu Lục Tuyệt, bên trong chăn bông lấp lánh cả mảnh vàng.

Ninh Tri hạ sốt nhưng vẫn còn ho, đoán chừng hai ngày nữa sẽ khỏi.

Sau hôm đó, Ninh Tri dù vẫn ốm nhưng dám trêu chọc Lục Tuyệt nữa. Anh đúng thật là cái gì cũng sợ, còn kìm sự cám dỗ.

Lục Tuyệt ở bên cạnh cô hai ngày , cô giục trở phòng thí nghiệm.

Lúc , Ninh Tri nhận cuộc gọi từ vệ sĩ.

“Thiếu phu nhân, tìm thấy địa chỉ của đàn ông trung niên , cũng sẽ gửi thông tin mà cô hộp thư của cô.” Vệ sĩ báo cáo.

“Được, cảm ơn.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-dao-hon-khong-chay-nua/chuong-95.html.]

“Thiếu phu nhân.” Giọng điệu của vệ sĩ chút do dự.

“Còn chuyện gì ?” Ninh Tri hỏi .

từng gặp bé đó.”

Ninh Tri im lặng đợi vệ sĩ tiếp.

Vệ sĩ : “ hơn là và thiếu gia Lục Tuyệt đều từng gặp đứa bé đó.”

“Khi nào?” Ninh Tri cảm thấy điều gì đó mà cô xảy .

“Một năm , khi cùng thiếu gia ngoài thì gặp đường. Cậu bé bố dùng gậy đ.á.n.h, lúc đó bố nồng nặc mùi rượu, ông tay mạnh. Chắc là đó khiến gãy chân. “

Ninh Tri siết c.h.ặ.t điện thoại.

Vậy nên, lúc đó Lục Tuyệt tận mắt thấy nhóc con đ.á.n.h gãy chân ? Chẳng trách lúc ở trong trung tâm mua sắm, khi Lục Tuyệt thấy chân của bé, tức giận.

Anh vẫn nhớ.

Anh vệ sĩ nhớ chuyện xảy lúc đó, “Lần đầu tiên thấy thiếu gia tức giận, lao tới giật cây gậy từ tay đàn ông đ.ấ.m ông một quyền.”

Đó là đầu tiên thấy thiếu gia Lục Tuyệt tức giận, cũng đ.á.n.h .

Sau khi đàn ông trung niên Lục Tuyệt đ.á.n.h ngã xuống đất, ông kêu gào trả đòn nhưng ở đó, ông thể tiếp cận thiếu gia Lục Tuyệt.

Cuối cùng, đàn ông trung niên nhếch nhác kéo , ngờ tới ông hề thằng bé chữa bệnh.

Trong quá trình điều tra, khi vệ sĩ chuyện cũng tức giận đến mức đ.á.n.h đàn ông đó, thật quá độc ác.

Ninh Tri im lặng, một lúc , cô hỏi vệ sĩ, “Tình trạng của Lục Tuyệt lúc đó thế nào?”

Người vệ sĩ nhớ rõ dáng vẻ của Lục Tuyệt lúc đó, cả mang theo lạnh, ánh mắt đáng sợ, một lời liền bước lên đ.á.n.h đàn ông trung niên.

.” Ninh Tri với vệ sĩ: “Anh chuẩn xe, ngoài.”

Sau khi cúp điện thoại, Ninh Tri thông tin vệ sĩ gửi tới, nhóc con tên là Tống Tụng, quan hệ huyết thống với đàn ông trung niên.

Ánh mắt Ninh Tri đông cứng , chẳng trách đàn ông trung niên tay tàn nhẫn với Tống Tụng như .

Hoá là do quan hệ huyết thống.

Ninh Tri tiếp, theo điều tra thì Tống Tụng là con trai riêng của vợ đàn ông trung niên. Hơn nữa, thông tin về vợ hiện vẫn tra , bản báo cáo chỉ ghi khi kết hôn lâu vợ liền mất tích.

Điều đáng phụ nữ và đàn ông trung niên chỉ bày vài bàn tiệc hỉ chứ vẫn đăng ký kết hôn.

Ninh Tri thu sắc mặt.

Xe chạy đến đầu hẻm, những ngôi nhà xung quanh đổ nát, đều tuổi đời nhỏ, môi trường xung quanh tương đối lộn xộn.

Cách con hẻm xa vài đang hút t.h.u.ố.c tán dóc, bên cạnh kê một cái bàn nhỏ cửa, vài xúm đ.á.n.h bài.

Ninh Tri nhăn mặt.

“Thiếu phu nhân, cánh cổng sắt đen phía là nhà của Tống Đại Hải, Tống Tụng sống ở đó.”

Vệ sĩ ở ghế lái dừng xe tiếp: “Môi trường hỗn tạp, xung quanh đây an , thiếu phu nhân, cô nên xuống xe.”

Ngoại hình Ninh Tri xinh , ăn mặc tinh xảo trang nhã, xuất hiện ở đây quá nổi bật, an cho lắm.

Ninh Tri đồng ý, cô cũng thích hợp để tuỳ tiện xuất hiện ở đây.

lúc , cô thấy cánh cửa sắt màu đen mở , Tống Đại Hải từ bên trong , ông nắm lấy cổ áo Tống Tụng, lôi thằng bé ném ngoài cửa.

Thân hình Tiểu Tống Tụng gầy gò, còn chút thịt, khuôn mặt trắng nõn giờ hóp , đôi mắt đen láy trông càng tròn, bé kéo lê vững mà ngã xuống đất.

Tuy nhiên, Tiểu Tống Tụng hề mà tự lên.

“Đại Hải, đ.á.n.h con trai ?” Một đàn ông bên bàn nhỏ đang hút t.h.u.ố.c : “Thằng bé còn nhỏ như , đừng ngày nào cũng thượng cẳng chân, hạ cẳng tay, trông đến là tội nghiệp.”

Tống Đại Hải cũng chính là đàn ông trung niên , “Ông thấy tội nghiệp ? Vậy tặng nó cho ông, ông đem nó về mà nuôi, đỡ tốn cơm.”

Người đàn ông c.ắ.n điếu t.h.u.ố.c, ngượng ngập : “Ở nhà còn mấy miệng ăn, dư dả tiền nuôi đứa nhóc.”

“Vậy thì ngậm cái mỏ .” Tống Đại Hải vỗ vỗ mấy hạt bụi tồn tại tay.

“Làm gì mà nóng thế? Qua đây chơi một ván.” Một đàn ông mập mạp khác .

Tống Đại Hải ngứa ngáy, xoa xoa tay tới, “Được, chỉ chơi một ván thôi.”

Ninh Tri Tiểu Tống Tụng đang yên lặng cách đó xa vài phần giống bộ dáng trầm mặc đáng thương lúc nhỏ của Lục Tuyệt.

Cô cau mày, cảm thấy khó chịu.

Lúc , cánh cửa căn nhà bên cạnh nhà Tống Đại Hải mở , một bà lão bước .

Ninh Tri thấy bà bưng một cái bát trong tay, chầm chậm tới chỗ Tiểu Tống Tụng.

Bà cụ đưa bát cho Tiếu Tống Tụng, “Bà nấu một ít sủi cảo, ngon lắm đó, con ăn .”

Tiểu Tống Tụng hiển nhiên xa lạ gì với bà nội, ngẩng đầu cầm lấy bát.

Ninh Tri Tiểu Tống Tụng cứ im, cúi đầu ăn bánh bao.

Nhóm chơi bài thấy, Tống Đại Hải cũng thấy, ông bật , “Thằng nhóc thối lộc ăn, ngày nào cũng bà Dư cho đồ ăn ngon.”

Người đàn ông ngậm điếu t.h.u.ố.c nhịn : “Không là do cho con ăn , bà Dư thấy thương nên mới cho thằng bé đồ ăn, cũng đừng quá đáng.”

quá đáng? nuôi báo cô con nhà , quá đáng ở ? Nếu lương tâm, cứ thế vứt bỏ nó để nó c.h.ế.t đói là xong.” Tống Đại Hải nghĩ đến phụ nữ vứt đứa trẻ chạy trốn, ông hận đến ngứa răng.

Đứa bé ở với ông , kiểu gì cũng ngày cô , khi đó ông sẽ tính toán một lượt với cô ả.

Ninh Tri trong xe, ngừng quan sát, cô Tiểu Tống Tụng ăn hết bát sủi cảo, uống hết canh trong bát, đó nhóc kéo vạt áo rách rưới của lên, cẩn thận tỉ mỉ lau thành bát và đũa.

Sau khi Tiếu Tống Tụng cảm thấy bát sạch sẽ, nhóc cầm bát đến cửa nhà bà Dư, cẩn thận từng ly từng tí đặt bát đũa xuống đất, đợi bà lấy về.

Nhóc hiểu chuyện đến đáng thương.

 

 

Loading...