Nữ Phụ Đào Hôn Không Chạy Nữa - Chương 93
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:36:50
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngoài xe, Phương Du Chúc lời Ninh Tri , cô kích động thôi.
Từ khi quen Ninh Tri, cô coi Ninh Tri là thần tượng, là nữ thần, đến những thần tượng mà cô luôn theo đuổi cũng xếp .
Lúc đó, nếu Ninh Tri đưa cô khỏi xe của giáo sư Viên khi cô say rượu, e rằng cô c.h.ế.t cùng với ông trong vụ t.a.i n.ạ.n xe.
Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.
Phương Du Chúc thật lòng cảm kích Ninh Tri.
“Chị Tri Tri, chị rảnh ? Em mời chị ăn.” Phương Du Chúc từ lâu mời Ninh Tri ăn, nhưng mãi tìm cơ hội.
“Chị cứ gọi là Tiểu Tri là .” Ninh Tri gật đầu, “Được.”
Trong xe, Ninh Tri giữa Phương Du Chúc và Lục Tuyệt, Nguỵ Tinh ghế phụ.
“Chị Tri Tri...” Vừa dứt lời, Phương Du Chúc nhanh ch.óng sửa miệng: “Tiểu Tri, da em đến ?”
Làn da của Ninh Tri , từ cự li gần, làn da trắng nõn sạch sẽ, tì vết, rõ lỗ chân lông, thật khiến ghen tị.
Phương Du Chúc nóng lòng chạm mặt Ninh Tri, ngay đó, cô đột nhiên thấy Lục Tuyệt bên cạnh Ninh Tri lườm cô một cái, rời .
Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.
Hình như đó đang bực tức?
Nhờ mối quan hệ của bạn trai Nguỵ Tinh, Phương Du Chúc Lục Tuyệt mắc chứng tự kỷ. Vừa chắc cô hoa mắt, gì chuyện trừng cô chứ?
“Hạn chế thức khuya và uống nhiều nước.” Ninh Tri .
Phương Du Chúc gật đầu, “Ừm, chị hiểu , vẻ trời sinh.”
Ninh Tri .
Phương Du Chúc đến si mê, ỏ ỏ, Ninh Tri quá mất.
Cô đột nhiên hâm mộ Lục Tuyệt, ngày ngày khuôn mặt xinh của Ninh Tri, suy nghĩ gì nhỉ? Tuy nhiên, nghĩ đến việc Lục Tuyệt giống với những bình thường, gu thẩm mỹ của giống họ .
Lúc , Lục Tuyệt bên cạnh đột nhiên duỗi tay , tay đặt lên mu bàn tay của Ninh Tri.
“Sao thế?” Ninh Tri hỏi .
Lục Tuyệt mím môi, đáp lời, mái tóc rủ xuống ôm lấy vầng trán trông vài phần đáng thương.
Tri Tri nhiều hơn.
Ánh mắt Ninh Tri khẽ động, cô nắm lấy tay Lục Tuyệt, đầu ngón tay v**t v* đầu ngón tay , ghé tai khe khẽ : “Không bỏ quên .”
Đôi mắt đen láy của Lục Tuyệt sáng lên, cô, nụ dần dần dâng lên trong con mắt.
Xe dừng ở cửa trung tâm thương mại.
Phương Du Chúc đồ ăn ở nhà hàng mới mở trong trung tâm thương mại ngon, cô đề nghị chỗ đó.
Sau khi xuống xe, Phương Du Chúc vội vã chạy đến bên cạnh Nguỵ Tinh, cô ôm cánh tay , dính c.h.ặ.t lấy .
Lục Tuyệt liếc một cái, học theo Phương Du Chúc ôm lấy cánh tay của Ninh Tri.
Ninh Tri:…
Cô giãy tay , Lục Tuyệt còn đang ngơ ngác , cô chủ động ôm lấy cánh tay , “Phải thế .”
Lục Tuyệt đáp , đôi mắt hoa đào càng sáng bừng.
Nhà hàng ở tầng năm, nhân viên phục vụ dẫn họ đến bàn cạnh cửa sổ.
Nguỵ Tinh kéo ghế cho Phương Du Chúc, “Ngồi nào.”
Phương Du Chúc ngọt ngào, “Anh thật .”
Nguỵ Tinh sờ sờ đầu, trông đến là ngốc, chút nào nghiêm túc như khi ở phòng nghiên cứu.
Bên cạnh đó, sống lưng Lục Tuyệt thẳng tắp, chầm chậm kéo ghế, giọng trầm thấp chút hớn hở, giống như dâng bảo vật, “Tri Tri .”
“Cảm ơn.” Ninh Tri coi như hiểu , Lục Tuyệt đang học.
Anh học cách đối xử với cô bằng cách quan sát cặp đôi Nguỵ Tinh.
Nhớ đây, Lục Tuyệt để ý đến bên cạnh, nhưng bây giờ, tiến bộ đến mức lặng lẽ quan sát khác.
Đối diện, Nguỵ Tinh đưa cho Phương Du Chúc một chiếc khăn ướt để cô lau tay.
Lục Tuyệt học nhanh, trực tiếp cầm lấy chiếc khăn, đó, ánh mắt ngạc nhiên của Ninh Tri, nhẹ nhàng lau tay cho cô.
Lục Tuyệt lau tỉ mẩn, lau lượt từng ngón tay của Ninh Tri, tập trung mà nhẫn nại.
Dưới ánh đèn, các ngón tay của Ninh Tri trắng ngần, thon dài, móng tay tròn và bóng khỏe, .
Ninh Tri đỏ mặt, nhớ cảnh tưởng lúc giúp cô rửa tay, lo sợ sẽ cúi đầu hôn đầu ngón tay cô mặt khác, Lục Tuyệt lau xong, cô vội rút tay về, “Cảm ơn.”
Lục Tuyệt mím môi, cảm thấy thất vọng, đó, lấy khăn ướt mà Ninh Tri lau tay tiếp tục lau tay .
Anh hề ghét bỏ đồ vật Ninh Tri dùng.
Ở phía đối diện, Phương Du Chúc cực kỳ hâm mộ, cô dùng cùi chỏ huých Nguỵ Tinh bên cạnh, “Anh học , Lục Tuyệt nhà lo cho bạn gái đến độ nào.”
Nguỵ Tinh ngạc nhiên.
Anh từng trợ lý cho Lục Tuyệt, khi Lục Tuyệt bắt cóc, Lục Tuyệt phòng nghiên cứu.
Khi trở thành trợ lý của Lục Tuyệt một nữa, thấy rằng, Lục Tuyệt hiện tại cởi mở hơn nhiều so với đây, cũng chìm đắm trong thế giới của riêng như , là một bước tiến cực lớn.
Lục Tuyệt khen ngợi vô thức Ninh Tri, đôi mắt sáng rỡ chằm chằm cô, khuôn mặt đầy vẻ khao khát.
Như cún con cần chủ nhân vỗ về, ôm ấp.
Ninh Tri nhịn , cô đưa tay sờ đầu , v**t v* sợi tóc vểnh mái , “Anh thật .”
Lục Tuyệt dễ dỗ dành, vài từ đơn giản thôi cũng đủ thoả mãn.
Khi ăn, Lục Tuyệt cũng học cách gắp đồ ăn cho Ninh Tri, rót nước trái cây cho cô. Tuy động tác vụng về và cứng nhắc nhưng mỗi như đều khiến trái tim Ninh Tri mềm nhũn.
Thực , cô đòi hỏi bất gì từ .
Lúc , thông qua tấm kính bên cạnh, Ninh Tri thấy một đàn ông trung niên dắt một bé ngang qua, nhóc con cúi đầu, đụng một phụ nữ đang giày cao gót ngược chiều.
Người phụ nữ cúi đầu mải xem điện thoại, hề tránh , kịp trở tay mà ngã xuống, điện thoại di động cũng rơi xuống đất.
Sau khi phụ nữ giày cao gót dậy, cô chỉ đàn ông trung tuổi, c.h.ử.i mắng gì đó.
Khuôn mặt của phụ nữ tràn ngập sự tức giận, Ninh Tri qua tấm kính cũng cảm nhận cơn thịnh nộ của cô .
Vốn dĩ đàn ông còn trưng vẻ mặt khinh thường, nhưng khi phụ nữ nhấc điện thoại đưa cho ông xem, sắc mặt ông lập tức trở nên tồi tệ.
Ninh Tri thấy đàn ông giơ tay cho đứa bé bên cạnh một cái bạt tai.
Bên ngoài, phụ nữ giơ điện thoại lên chịu bỏ qua, màn hình điện thoại của cô vỡ, đang đòi đối phương bồi thường bằng .
“Đừng tưởng rằng ông giả vờ đ.á.n.h con vài cái thì sẽ truy cứu nữa. Đây là điện thoại mới mua, mới dùng đầy một tuần, giờ con ông đập hỏng , ông đền.” Người phụ nữ bĩu môi, “Đền tiền hoặc mua trả một chiếc điện thoại mới, chọn một trong hai.”
Sắc mặt đàn ông khó coi, ông tức giận : “Vừa do cô cúi đầu đường, mà nó chỉ là đứa trẻ, cô so đo với thằng bé gì?”
Người phụ nữ giày cao gót vỗ vỗ mấy hạt bụi tồn tại , bĩu bĩu môi, “Đừng đem đứa nhỏ để trốn tránh trách nhiệm, nó đụng , hỏng điện thoại của . Ông là phụ thằng bé, ông chịu trách nhiệm. mặc kệ, nếu ông đền, sẽ báo cảnh sát.”
Người đàn ông trung niên tức điên, ông giơ tay vỗ mạnh đầu đứa bé, “Cái tội mày bộ cứ cúi gằm đầu .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-dao-hon-khong-chay-nua/chuong-93.html.]
Sau đó, đàn ông vỗ liên tiếp, “Tao nuôi mày ích lợi gì? Chỉ gây chuyện, khiến tao thêm phiền.”
Thằng bé cứ cúi gằm mặt như cảm thấy đau, mặc cho đàn ông đ.á.n.h .
Người phụ nữ giày cao gót vẻ mặt kiên nhẫn, “Ông mau đền tiền , đừng diễn với .”
Người đàn ông trung niên nhất quyết trả tiền, ông lôi thằng nhóc đ.á.n.h liên hồi, “Tao nuôi mày lớn đến ngần ích lợi gì, chỉ ăn.”
“Đền, đền, đền, tao đưa mày cho coi như bồi thường.”
“Chỉ gây phiền phức cho ông đây, đ.á.n.h cũng , mày cho tao.”
“Có , mày cúi xuống xin cho tao….”
Người đàn ông trung tuổi tát liên hồi đầu, lưng bé khiến nhiều xung quanh .
Cách một tấm kính, Ninh Tri cũng thể cảm nhận của đàn ông trung niên tay mạnh đến nhường nào, cô luôn cảm thấy từng thấy đàn ông ở đó .
“Trời ơi, gì phụ nhà nào như , tay với đứa bé nặng như .” Phương Du Chúc cũng thấy cảnh bên ngoài, nhất thời cảm thấy xót xa, “Hơn nữa, dù chuyện gì thì về nhà dạy dỗ con ?”
“ .” Nguỵ Tinh gật đầu, đồng tình với bạn gái, “Thực , trẻ con cũng lòng tự trọng, đ.á.n.h bé con ở nơi công cộng như thế hề tí nào.”
Phương Du Chúc thấy đứa nhỏ cúi đầu, mặc cho lớn đ.á.n.h, cũng nháo, cô mà đau lòng, “Thằng nhóc bé tí, xuống tay nhỉ, ai khuyên can ông ?”
“Tri Tri ăn.” Lục Tuyệt bên ngoài, trong mắt chỉ Ninh Tri.
Anh tỉ mỉ học từng chút, gắp từng chiếc xương cá , động tác chậm rãi nhưng nghiêm túc. Thịt cá trắng ngần đặt trong bát sứ nhỏ, hề dính một cái xương nào, bóng loáng ánh đèn, thơm ngon hấp dẫn.
Sau khi nhặt xong xương cá, đặt bát xuống bên phía Ninh Tri, cô đầy mong đợi, chờ đợi lời khen ngợi của cô.
Mà lúc , đàn ông bên ngoài túm lấy cổ áo bé, kéo thật mạnh khiến bé lùi vài bước, suýt ngã về phía .
Khoảnh khắc Ninh Tri thấy thằng bé ngẩng đầu, cô giật , đó chính là bé ở đám cháy trong khách sạn!
Tuy rằng tính theo thời gian hiện tại, nhóc con lớn thêm một tuổi nhưng chỉ thoáng qua là cô thể nhận .
Cô ngờ gặp bé con ở đây, Ninh Tri đàn ông bên cạnh, giờ cô mới nhận đó là cha của bé, chẳng trách cô cảm thấy quen mắt.
Giống hệt đây, chỉ cần chuyện xảy , đàn ông sẽ động tay chân với bé.
Ninh Tri mà tức.
Lục Tuyệt bên cạnh cô nhận phản hồi từ Ninh Tri, đến gần cô, nương theo ánh mắt của cô thấy khuôn mặt của bé.
Ngay đó, thấy đàn ông trung niên giơ tay hung hãn tát bé một cái.
Khuôn mặt trắng nõn của bé lập tức đỏ bừng, dấu tay hằn lên rõ ràng.
Đôi môi Lục Tuyệt mím c.h.ặ.t, tức giận trừng mắt đàn ông trung niên.
Ninh Tri cảm nhận sự khác thường của Lục Tuyệt, cô đầu thấy năm đám mây đen kèm theo tia sét xuất hiện khung phía đầu Lục Tuyệt.
Anh tức giận!
Ninh Tri ngạc nhiên, xem Lục Tuyệt cũng nhận thằng nhóc?
Lục Tuyệt khác với cô, hôm qua cô xuyên gặp thằng bé đó, cho nên ký ức vẫn còn rõ ràng, nhưng với Lục Tuyệt mà , chuyện qua một năm kể từ ngày cứu đứa bé đó.
Không ngờ vẫn nhớ đứa nhỏ.
Cũng đúng, đứa bé là do chủ động cứu, nhớ rõ nó cũng bình thường.
Ninh Tri đặt tay lên mu bàn tay, “Anh ngoài giúp nhóc con ?”
Lục Tuyệt chớp mắt, thấy thằng bé đ.á.n.h, gật đầu, “Muốn giúp.”
“Được, chúng giúp bé.” Ninh Tri lên, cô với Phương Du Chúc và Nguỵ Tinh, “Chúng ngoài một chút.”
Phương Du Chúc lời của Ninh Tri, nhịn hỏi: “Chị Tri Tri, hai ngoài giúp thằng bé đó ?”
“Ừ, và Lục Tuyệt đây từng gặp nhóc con, cũng coi như quen .”
“Em với chị.” Phương Du Chúc đàn ông trung niên ngừng đ.á.n.h đứa bé, nắm đ.ấ.m của cô cứng từ lâu .
Đứa bé còn nhỏ như , nào hiểu cái gì? Ra tay với đứa bé chính là thứ cặn bã, ngay cả khi đó là cha của đứa bé cũng nên đ.á.n.h nó như thế . Đây là hành vi ngược đãi.
“Không cần , chúng sẽ trở sớm thôi, ăn .” Ninh Tri nắm tay Lục Tuyệt kéo ngoài.
“Em...” Phương Du Chúc còn gì đó, nhưng bạn trai bên cạnh ngăn , “Em ngoãn ngoãn đó, Ninh tiểu thư sẽ giải quyết chuyện .”
Phương Du Chúc phồng má, lựa chọn lời bạn trai “Được , nhưng mà chị Tri Tri thật đấy. Xung quanh bao nhiêu vây xem nhưng ai xông thuyết phục, ngăn cản đàn ông đó, giờ chị Tri Tri .”
Nguỵ Tinh gật đầu.
Phương Du Chúc càng ngưỡng mộ và sùng bái Ninh Tri. Cô nghĩ đến khi , chính nhờ sự lương thiện của Ninh Tri, cô phát hiện giáo sư Viên gì đó bất thường liền cứu cô.
Cô thật lòng mong rằng một cô gái xinh với trái tim nhân hậu như Ninh Tri sẽ mãi mãi hạnh phúc.
Ninh Tri cùng Lục Tuyệt bên ngoài, kịp đến gần thấy phụ nữ giày cao gót giận dữ hét lên: “Con ông như thế chứ, dù ông đ.á.n.h c.h.ế.t con ông thì cũng đừng mong bỏ qua, ông nhất định bồi thường.”
Người đàn ông trung niên kéo cổ áo bé, với phụ nữ giày cao gót: “ tiền, sẽ đ.á.n.h thằng nhóc thối xả giận cho cô. Khi nào cô thấy hả giận thì sẽ dừng tay.”
Nói xong ông tát đầu thằng nhỏ.
Đến gần, Ninh Tri thấy hai bên má trắng nón của bé in dấu tay đỏ hỏn, nhóc con cụp mắt xuống, như thể sẽ đau, kêu một tiếc, mặc cho đ.á.n.h.
Chính vì thằng bé như một đứa trẻ bình thường nên phụ nữ giày cao gót mới cho rằng đàn ông trung niên đang giả vờ.
Đôi mắt Ninh Tri trầm xuống, l.ồ.ng n.g.ự.c tràn lên sự phẫn nộ.
Bên cạnh đó, đầu Lục Tuyệt thêm năm đám mây đen chớp sét.
“Bao nhiêu tiền, đền đứa nhỏ.” Ninh Tri thấy đàn ông đ.á.n.h đứa bé, cô nhịn .
Người phụ nữ giày cao gót và đàn ông trung niên đều sững sờ, hiển nhiên ngờ rằng sẽ chịu đưa tiền.
Mọi mặt ở đó đồng loạt cô gái đột nhiên xuất hiện và đàn ông cao ráo trai bên cạnh cô.
Vẻ ngoài nổi bật của hai khiến ngẩn ngơ.
“Bao nhiêu tiền?” Ninh Tri hỏi .
“Cô thật sự bồi thường cho ông ?” Người phụ nữ giày cao gót thể tin , ở đồ ngu thế ?
“Cô chỉ cần , bao nhiêu tiền?” Giọng của Ninh Tri lạnh lùng.
Người phụ nữ giày cao gót giơ ngón tay hiệu, “Năm nghìn.”
Ninh Tri liếc cô một cái, “Năm nghìn là đủ mua một cái điện thoại di động mới, điện thoại của cô chỉ hỏng màn hình, màn hình chỉ mất vài trăm, cùng lắm là một nghìn.”
Cô tiền, nhưng coi tiền như rác.
“Vả , cô đường cứ cúi gằm mặt xem điện thoại, đụng trúng cũng là đáng đời. Hiện giờ bắt nạt con nít, c.ắ.n riết buông, đúng là đồ mặt dày, vô liêm sỉ”, Ninh Tri lạnh lùng chỉ trích.
“Vậy thì cô đưa một nghìn để màn hình.” Người phụ nữ giày cao gót nghiến răng .
Ninh Tri lười tranh luận với cô , “Nhiều nhất là năm trăm, nếu để trích xuất camera giám sát của trung tâm thương mại, sẽ khiến cho cô một đồng cũng lấy .”
“Được, năm trăm thì năm trăm.” Người phụ nữ giày cao gót coi như đen đủi, chỉ cầm lấy tiền rời .
Sau khi phụ nữ mang giày cao gót rời , đàn ông trung niên bước tới với nụ môi: “Cảm ơn hai nhiều.”
Ninh Tri lạnh lùng ông , “Ông nên trút giận lên đầu một đứa nhỏ.”
“Do tiền, nhất thời hồ đồ.” Người đàn ông trung niên hổ một tiếng, kéo đứa nhỏ .
Đến bây giờ Ninh Tri mới phát hiện, một chân nhóc con tập tễnh.