Nữ Phụ Đào Hôn Không Chạy Nữa - Chương 91
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:36:48
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ninh Tri đôi mắt trống rỗng của Phương Du Chúc, cô thì thào : “ thể đưa cô về bên Ngụy Tinh.”
Phương Du Chúc , Ngụy Tinh đợi cô lâu, lâu .
Lúc , Phương Du Chúc phản xạ chậm, cô hiểu lời Ninh Tri , mặt nở nụ ngọt ngào, “Ừ, tìm Ngụy Tinh.”
Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.
Ghế , vẻ giận dữ mặt giáo sư Viên biến mất, sắc mặt cũng hoà hoãn nhiều, “Không hai bạn đến bệnh viện ? Lát nữa sẽ thả hai bạn ở bệnh viện, đó đưa Phương Du Chúc về nhà, phiền đến hai bạn.”
“Giáo sư Viên, em thấy càng nên phiền thầy chứ ạ. Em quen bạn trai , giờ uống say, em thể giúp đưa qua đó.” Ninh Tri mềm giọng .
Giáo sư Viên chỉnh kính, giọng điệu chút khắc nghiệt, “Cô lo cho .”
“Giáo sư Viên?” Ninh Tri mỉm , cố ý cao giọng, “Ý thầy là gì?”
Giáo sư Viên hít sâu một , đó nhẹ nhàng : “Ý là, hai bạn đến bệnh viện, là cần cấp cứu gấp ư? Tự lo liệu cho bản , xe, sẽ đưa bạn Phương Du Chúc về.”
Ninh Tri câu môi, nhưng đáp lời.
Giáo sư Viên nhận câu trả lời, cho rằng bọn họ đồng ý với sự sắp xếp của ông.
Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.
Kỹ năng lái xe của vệ sĩ , nhanh mà định, xe chạy đến cửa bệnh viện liền dừng .
“Thiếu gia Lục Tuyệt, đến bệnh viện .”
Cửa xe mở , Lục Tuyệt xuống xe , đó Ninh Tri đỡ Phương Du Chúc xuống cùng.
Giáo sư Viên ở ghế phụ di chuyển nhanh ch.óng, vội vàng đến ghế , mở cửa, “Bạn cần dịch em , sẽ đưa em về ngay.”
Giáo sư Viên hiệu cho Ninh Tri nhanh ch.óng xuống xe.
“Không phiền giáo sư Viên nữa.” Ninh Tri vỗ vỗ mặt Phương Du Chúc, “Chúng đến , xuống xe thôi.”
Phương Du Chúc chầm chậm mở mắt ngơ ngác Ninh Tri.
“Xuống xe nào, lát nữa là gặp Ngụy Tinh .” Ninh Tri nắm lấy tay cô, chuẩn đưa cô xuống xe.
Phương Du Chúc thấy tên bạn trai của , cô ngoan ngoãn gật đầu, theo Ninh Tri khỏi xe.
Giáo sư Viên ở bên cạnh giương mắt , sắc mặt lắm, “Bạn học , lo chuyện bao đồng là chuyện , các bạn vẫn nên nhanh ch.óng khám bệnh .”
Ninh Tri tức giận một tiếng, “Giáo sư Viên, đang chăm sóc cho bạn học của , lo chuyện bao đồng. Ngược thầy tại cứ ngăn cản cho đưa bạn ?”
Giáo sư Viên chăm chú Ninh Tri, “Em học khoa nào, lớp nào?”
“Giáo sư Viên, những lời đe dọa vô dụng đối với .” Ninh Tri đỡ Phương Du Chúc xuống xe.
Giáo sư Viên luôn khác săn đón và kính trọng, đây là đầu tiên ông gặp học sinh dám đối đầu với như , “Cô...”
Ninh Tri ông bằng ánh mắt lạnh lùng, “Một ý đồ , phẩm hạnh và đạo đức thì đáng thầy.”
Giáo sư Viên tức giận đến nỗi khuôn mặt say xỉn càng đỏ rực, “ hiểu em đang cái gì, học sinh nào tôn trọng giáo viên như em . Nói cho , em học lớp nào?”
Ninh Tri nhếch mép, trực tiếp đ.â.m một nhát, “Trên đầu ông in rõ chữ “dơ dáy” kìa, , ông kiểm tra xem học lớp nào nhanh hơn, là điều tra ông nhanh hơn.”
Giáo sư Viên mắt híp , đầu óc tỉnh táo hơn chút, lúc mới nghiêm túc cô gái ăn sắc sảo, xinh mỹ lệ mặt, liền trầm tư hơn một chút.
Một lúc lâu , ông như chút kiêng kỵ, tức giận : “ thời gian để chuyện vô nghĩa với em. Về , trong trường học, em cứ lo cho .”
Nói xong, ông bước đến ghế lái, chuẩn lái xe .
Ninh Tri hừ lạnh một tiếng: “Ông uống rượu mà vẫn lái xe?”
Gân xanh trán của giáo sư Viên nổi lên, “Tại em thích lo chuyện bao đồng thế nhỉ?”
Vừa , lẽ ông nên đồng ý cho cô gái lên xe và đến bệnh viện.
“Nếu say rượu mà lái xe, hại bản thì cũng thôi, nhưng đừng kéo khác liên luỵ theo.” Ninh Tri nghĩ đến tin tức rằng Phương Du Chúc t.ử vong, giáo sư Viên cũng c.h.ế.t, ông còn đ.â.m thương vài qua đường.
Đây chính là điển hình cho câu hại hại .
Người qua đường vô tội như , tại chịu tổn thương bởi chuyện ngu xuẩn ông gây nên?
“Uống rượu lái xe chỉ gây hại cho bản mà còn cả khác. Thầy c.h.ế.t thì xa chút, đến nơi nào .” Ninh Tri nể mặt chút nào, “ thấy một chút tố chất nào của nhà giáo ông cả.”
Giáo sư Viên tức đến run bần bật, ông đóng sầm cửa , đạp ga rời .
Ninh Tri liếc chiếc xe đằng xa thu hồi ánh mắt.
“Điện thoại di động ? Đưa gọi điện thoại cho Ngụy Tinh, nhắn đến đón.” Ninh Tri chật vật đỡ Phương Du Chúc.
“Ở trong túi.” Nói xong, Phương Du Chúc lắc đầu, “Không , hôm nay Ngụy Tinh , khó khăn lắm mới xin tập đoàn Lục thị thực tập, thể để xin nghỉ linh tinh.”
Ninh Tri bất lực thở dài, “Bạn gái sắp mất , công việc thể quan trọng hơn bạn gái ?”
Phương Du Chúc kêu lên “á” một tiếng, cô phồng má, “Chắc chắn là bạn gái quan trọng hơn công việc !”
“ , đưa điện thoại cho .” Hiện tại coi như cô cứu bạn gái của Ngụy Tinh đúng ?
Nghĩ đến đây, tâm trạng của Ninh Tri khá lên.
Cô đầu với vệ sĩ bên cạnh: “Anh đưa Lục Tuyệt xử lý vết thương , mảnh kim loại quệt trúng eo, vẫn vướng chút việc ở đây.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-dao-hon-khong-chay-nua/chuong-91.html.]
Lục Tuyệt mím môi, đôi mắt hoa đào lẳng lặng cô, chỉ ở cùng quỷ chị.
Ninh Tri đỡ lấy Phương Du Chúc đang lắc lư, cô đầu dỗ dành Lục Tuyệt, “Anh trong đó , lát nữa xong việc ở đây em sẽ tìm .”
Lục Tuyệt luôn lời Ninh Tri, miễn cưỡng gật đầu.
Anh vệ sĩ sửng sốt, thiếu gia nhà thể lời cô gái đến thế?
Vệ sĩ cùng Lục Tuyệt bệnh viện xử lý vết thương, Ninh Tri cùng Phương Du Chúc tại chỗ.
“Đưa điện thoại cho .” Ninh Tri lên tiếng.
“Trong túi, trong túi.” Phương Du Chúc say khướt, phản ứng gì.
Ninh Tri còn cách nào khác là thò tay túi cô lấy điện thoại di động , cô nhanh ch.óng mở danh bạ, tìm thông tin liên lạc của Nguỵ Tinh.
Vừa ấn nút gọi, đầy vài giây kết nối ngay lập tức.
“Chúc Chúc.” Đầu bên điện thoại, giọng Ngụy Tinh vang lên đầy dịu dàng.
Ninh Tri trả lời: “Bạn gái của hiện đang ở bệnh viện. Anh đến đón cô , cô uống say .”
Giây tiếp theo, đầu bên điện thoại truyền đến tiếng đồ vật rơi xuống đất.
Giọng Nguỵ Tinh đầy lo lắng, “Bệnh... bệnh viện nào?”
Ninh Tri tên bệnh viện, với Ngụy Tinh, “Anh mau mau qua đón cô .”
“Được, , , tới ngay.” Ngụy Tinh hoảng loạn cúp điện thoại vội vàng xin nghỉ.
Ninh Tri đỡ Phương Du Chúc đến tàng cây chờ đợi, “ gọi điện cho Ngụy Tinh , sẽ tới đây ngay.”
Phương Du Chúc choáng váng đến mức nổi, cô : “Nguỵ Tinh, gặp Ngụy Tinh...”
Giờ Ninh Tri chỉ còn đến 15 phút hiện , trong kho còn 43 mặt trời nhỏ, đủ để đợi đến khi Nguỵ Tinh đến đón bạn gái.
Không đợi bao lâu, nhưng khi Ninh Tri thấy Ngụy Tinh tới, trán một vết bầm tím lớn, hổn hà hổn hển, cả chật vật.
“Anh thương ?” Ninh Tri hỏi .
Nguỵ Tinh của hiện giờ trông non nớt hơn một chút so với Nguỵ Tinh khi trở thành trợ lý của Lục Tuyệt, nhận Ninh Tri, tưởng rằng cô là bạn của bạn gái, “Vừa nãy vội quá cẩn thận ngã.”
Nghe tin bạn gái đang ở bệnh viện qua điện thoại, doạ sợ.
Cái trán Nguỵ Tinh đang thương, bước tới đỡ lấy bạn gái.
Ninh Tri đưa cho , cô nghiêm mặt , “Sau đừng để bạn gái say rượu một , nhất định ở bên cạnh cô , sẽ nguy hiểm cho một cô gái nếu quen ở bên cạnh khi say rượu.”
Ninh Tri đại khái đoán nguyên nhân của vụ t.a.i n.ạ.n xe .
Nhìn Ngụy Tinh vì vội vàng đến đón bạn gái mà thương, Ninh Tri cảm thấy trả cái giá nho nhỏ như đổi lấy bạn gái, cũng coi như lời, “Dù chăng nữa, hãy chăm sóc cô .”
Nguỵ Tinh ôm bạn gái, loáng thoáng cảm giác mất mà tìm , “ .”
Sau một hồi suy nghĩ, Ninh Tri mới nhắc nhở: “Khi thấy bạn gái của , cô say khướt, giáo sư Viên kéo lên xe. Khi đưa cô , giáo sư Viên để cô xuống xe, còn sầm cả mặt.”
Ninh Tri thẳng , nhưng ám thị như đủ rõ ràng.
Ngụy Tinh sửng sốt một hồi, vẻ mặt trầm xuống, mạnh mẽ gật đầu, cảm kích Ninh Tri: “Cảm ơn.” Anh ngốc, đương nhiên hiểu ẩn ý trong lời của cô.
“Anh đưa cô .” Ninh Tri chỉ còn một phút hiện .
“Được, thật sự cảm ơn cô về chuyện hôm nay.” Nguỵ Tinh một nữa chân thành cảm ơn.
Anh dám tưởng tượng chuyện gì sẽ xảy nếu bạn gái của giáo sư Viên ý đồ đó bắt . Lưng đổ mồ hôi lạnh, trong lòng cũng hoảng loạn thôi.
Ninh Tri vẫy vẫy tay, cô thêm gì nữa, trực tiếp bước bệnh viện.
Đi một góc ai thấy, tránh camera an ninh, Ninh Tri chuyển về trạng thái vô hình.
Cô định đến chỗ Lục Tuyệt, nhưng ngờ gặp ở góc hành lang.
“Thiếu gia, trong xử lý vết thương.” Vệ sĩ khuyên nhủ mấy nhưng Lục Tuyệt hề phản ứng , lẳng lặng như chờ tới.
Anh vệ sĩ rằng thiếu gia của đang đợi cô gái trẻ .
Ninh Tri tới, “Lục Tuyệt.”
Cô nắm lấy tay , ngón tay mảnh khảnh của Lục Tuyệt lạnh.
Ninh Tri rằng đang đợi cô, “Đi thôi, em đưa .”
Lục Tuyệt gật đầu.
Vệ sĩ cho rằng khuyên nhủ hiệu quả, vội vã : “Thiếu gia, thôi.”
Lục Tuyệt thèm vệ sĩ, ngoan ngoãn để mặc Ninh Tri kéo .
Có Ninh Tri ở đây, Lục Tuyệt cũng coi như là hợp tác, y tá suôn sẻ khử trùng và băng bó vết thương cho , bởi vì vết thương sâu nên cần khâu.
Vệ sĩ gác một bên, kinh ngạc với sự hợp tác của Lục Tuyệt hôm nay.
Nhìn vết thương của Lục Tuyệt, Ninh Tri đau lòng, , vì cô mà thương.
Mặt khác, Ninh Tri , khi giáo sư Viên lái xe rời , ông vẫn còn đang say rượu, thêm việc Ninh Tri chọc tức đến bốc hoả, trong giây lát nhầm lẫn chân ga với chân phanh, giẫm xuống một cái liền tông trúng chiếc xe tải chở hàng.