Nữ Phụ Đào Hôn Không Chạy Nữa - Chương 90
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:36:47
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đèn chùm pha lê cạnh sắc bằng kim loại, Ninh Tri dám tưởng tượng khi chiếc đèn rơi xuống sẽ hậu quả gì.
Ninh Tri kịp suy nghĩ nhiều, cô lập tức tiêu hao 30 mặt trời nhỏ để hiện , cô nhào về hướng Lục Tuyệt.
Cơ thể đột ngột chìm cái ôm mềm mại, mùi hương vấn vương đầu mũi.
Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.
Lục Tuyệt ngơ ngác Ninh Tri đang ôm c.h.ặ.t lấy , đôi mắt đen láy túa lên sự vui vẻ.
Quỷ chị ôm nè.
Trong nháy mắt, Lục Tuyệt thấy đèn chùm pha lê rơi xuống, xu hướng như đổ ụp Ninh Tri, tim giật thót. Lục Tuyệt vẫn kịp phản ứng đang xảy chuyện gì, ôm lấy Ninh Tri, cả nghiêng về một bên.
Còn kịp tránh, đèn chùm rơi xuống .
Ninh Tri cảm nhận cơ thể Lục Tuyệt căng cứng, ôm c.h.ặ.t lấy cô, âm thanh trầm thấp r*n r* vang lên bên tai cô.
“Lục Tuyệt.”
Đứa trẻ đẩy ngã sang một bên, doạ đến gào .
Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.
Bé thấy đồ treo trần nhà rơi bụp xuống vung vãi đầy đất.
Ninh Tri vội vã chui khỏi cái ôm của Lục Tuyệt, cuống quýt kiểm tra lưng , “Anh thương ?”
Bàn tay vén áo Lục Tuyệt của Ninh Tri run lẩy bẩy, cô sợ thương, chỉ cần c.h.ế.t, thì dù thương, khi về trạng thái vô hình vết thương của cô sẽ tự lành.
“Em cần cứu em, Lục Tuyệt, chỉ cần bảo vệ chính thật là .” Ninh Tri đau lòng sốt ruột.
Lưng Lục Tuyệt đụng trúng đỏ ửng lên, mà vị trí sườn eo góc kim loại của đèn pha lê quệt trúng, cạo mất một mảng da nhỏ, bắt đầu chảy m.á.u.
Ninh Tri ngơ ngác , vẫn thương, vết thương cùng một vị trí.
Cô đổi việc thương.
“Phải bảo vệ quỷ chị.” Lục Tuyệt cảm thấy đau tí nào, ngược còn chút ngượng ngùng vì quỷ chị vén áo.
Nghe xong lời , Ninh Tri sâu Lục Tuyệt, tình cảm của dành cho cô quá thuần khiết, l.ồ.ng n.g.ự.c cô nóng ran, khóe mắt chua xót.
Làm thế nào bây giờ, cô yêu đến c.h.ế.t.
Ninh Tri vết thương của khá sâu, nhưng xung quanh hề dụng cụ y tế, chỉ đành nhanh ch.óng đến bệnh viện xử lý vết thương.
“Chúng thôi.” Lông mày Ninh Tri nhăn c.h.ặ.t, đám cháy ngày càng lan rộng.
Cô đến cạnh nhóc con, “Đừng nữa, chị đưa em ngoài tìm bố .”
c* tầm 5,6 tuổi, ngũ quan tinh xảo núng nính thịt, đáng yêu.
Thằng nhóc lờ tịt Ninh Tri, tiếp tục gào mồm lớn như doạ đến thét lên.
“Bị doạ sợ ?” Ninh Tri duỗi tay nắm lấy tay bé, dẫn bé . Thế nhưng thằng nhóc tránh tay cô, cho đụng , tiếp tục rưng rức .
Ninh Tri ngớ .
Lục Tuyệt thấy thằng nhóc lời Ninh Tri, lạnh lùng khiển trách thằng bé, “Không .”
Anh dứt lời, bé còn đang nghẹn ngào thút thít vài tiếng dừng một cách thần kỳ.
Thế mà nhóc con lời Lục Tuyệt.
“Không nữa, ngoan quá , chúng mau rời khỏi chỗ .” Ninh Tri sợ sẽ biến, cô lập tức đưa Lục Tuyệt khỏi nhà hàng.
Nhóc con chịu nắm tay Ninh Tri, c* bước đến ôm c.h.ặ.t lấy đùi Lục Tuyệt.
Ninh Tri:…..
Lục Tuyệt nhíu mi, đôi môi mím c.h.ặ.t, rõ ràng thích ai khoác ngoài Ninh Tri chạm và ôm lấy.
“Lục Tuyệt, thằng bé thích .” Ninh Tri , “Anh dắt nó .”
Nghe lời quỷ chị, Lục Tuyệt tình nguyện nắm lấy bàn tay đô đô thịt của nhóc con. Lần nhóc con né tránh, ngoan ngoãn để Lục Tuyệt nắm lấy.
Lục Tuyệt nắm lấy bàn tay ú na ú nần, nho nhỏ, mềm mềm, mịn mịn, nhăn mi, chỉ thích nắm tay quỷ chị.
Ninh Tri dẫn một lớn một bé chạy ngoài.
Người thoát ngoài ngày càng nhiều, hơn nửa tầng bảy ngập trong biển lửa, nếu còn chậm trễ nữa thì thoát mất.
Lúc vệ sĩ của Lục Tuyệt tìm đến.
“Thiếu gia Lục Tuyệt.” Vệ sĩ xông đến.
Ninh Tri thấy quần áo vệ sĩ nhăn nhúm, trông đến là chật vật, xem vì tìm Lục Tuyệt mà chịu ít trái đắng.
“Anh từ chỗ nào chạy đến?” Ninh Tri gấp gáp hỏi.
Vệ sĩ phản xạ nhanh, “Bên lối cầu thang , đám cháy ở đó cũng quá lớn, chúng thể từ chỗ đó chạy thoát ngoài.”
Ninh Tri gật đầu, “Chúng mau qua đó.”
Xem nếu như cô về quá khứ, Lục Tuyệt sẽ vì cứu đứa bé mà thương, đó vệ sĩ tìm , đưa hai họ ngoài bằng lối cầu thang .
Vệ sĩ dẫn đường, hành động nhanh ch.óng đá bay vật cản đường.
Khi Ninh Tri ở trạng thái vô hình, cô hề cảm giác gì, hiện giờ cô ở trạng thái hữu hình, cô thể cảm nhận rõ ràng làn sóng nhiệt xung quanh , còn cả làn khói dày đặc khiến cổ họng cô khó chịu.
Ninh Tri sặc vài , cô ho đến ch** n**c mắt.
Nghe thấy tiếng ho của cô, Lục Tuyệt sợ hãi, cô với vẻ mặt lo lắng, chỉ hận thể ho cô.
“Em .” Cổ họng của Ninh Tri trở nên khó chịu, cô nắm c.h.ặ.t t.a.y Lục Tuyệt.
Nghe tiếng lửa vang lên bập bùng, tiếng vật nặng đập xuống đất, tiếng kêu cứu khiến lòng như thắt .
Ninh Tri gia tăng cước bộ, nắm c.h.ặ.t t.a.y Lục Tuyệt, theo sát phía vệ sĩ.
Thật kỳ lạ, dường như khi khỏi phòng bao, thằng nhóc hề mà cứ lặng lẽ để Lục Tuyệt kéo .
c* lon ton bước đôi chân ngắn ngủn của , bước nhanh như chạy, thấy đám lửa cũng nháo.
Ninh Tri nghĩ nhiều, lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi, trái tim như treo ngược. Cho đến khi bước khỏi khách sạn, cô mới thở phào nhẹ nhõm.
“Ra ngoài .”
Ngoài cửa, hoảng sợ đến mức ôm đầu rống, thương chờ cứu hộ, lực lượng cứu hỏa nhanh ch.óng triển khai cứu hộ, lượt cứu ngoài.
Sống sót tai nạn, Ninh Tri vui mừng Lục Tuyệt.
Không quẹt từ lúc nào, má trái dính một ít tro bụi, khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng trắng nõn đen một mảng, ngay cả tóc mái trán cũng rối tung. Anh lặng lẽ cô, ngơ ngơ đáng yêu.
Ninh Tri hỏi vệ sĩ bên cạnh, "Anh khăn giấy ?"
Vệ sĩ lắc đầu, xoay , lập tức chạy đến chỗ đám cách đó xa mượn một gói khăn giấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-dao-hon-khong-chay-nua/chuong-90.html.]
Ninh Tri nhận lấy và : "Cảm ơn."
Cô lấy khăn giấy , nhè nhẹ lau mặt cho Lục Tuyệt, "Chỗ bẩn ."
Vệ sĩ cao lớn ở bên cạnh, thấy động tác lau mặt của Ninh Tri, đang tính ngăn cản, "Cô , thiếu gia ..."
Anh vốn thiếu gia thích đụng chạm, nhưng một giây tiếp theo, sững sờ, Lục Tuyệt những né tránh, mà khóe miệng còn nhếch lên, như là đang mỉm .
Thế mà thiếu gia Lục Tuyệt ?
Động tác của Ninh Tri nhẹ nhàng, "Sạch sẽ ."
Lục Tuyệt đưa bên mặt còn đến gần Ninh Tri, giọng trầm thấp dường như chút nũng, "Bên , cũng ."
Ninh Tri buồn khuôn mặt trai của Lục Tuyệt, má gì cả, làn da nhẵn mịn, , "Bên bẩn."
Lục Tuyệt chớp mắt, thất vọng.
Ngay đó, đôi môi mềm mại chạm nhẹ má của , đôi mắt đen láy của Lục Tuyệt lập tức sáng lên.
Vệ sĩ hoá đá, thiếu gia chỉ một cô nàng chui từ lau mặt, mà còn cô nàng hôn nữa.
Hơn nữa, khóe miệng thiếu gia còn nhếch lên cao, hiển nhiên thích nụ hôn của cô gái mặt.
Anh vệ sĩ tĩnh tâm nổi, thậm chí còn gọi ngay cho ông Lục và bà Lục báo tin thiếu gia hôn.
“Đi thôi, em đưa đến bệnh viện xử lý vết thương.” Tuy rằng miệng vết thương của Lục Tuyệt nhỏ nhưng mảnh kim loại quệt , vẫn nên rửa sạch, cũng cần tiêm .
lúc , một đàn ông trung niên chạy tới, giật lấy bé tay Lục Tuyệt, "Đây là con trai !"
Người đàn ông vẻ mặt dữ tợn, nắm c.h.ặ.t lấy tay thằng nhóc.
“Anh , con trai bỏ một trong phòng bao, chúng cứu thằng bé ngoài.” Ninh Tri vốn còn giúp bé tìm cha , ngờ đến nhận con.
Người đàn ông lộ vẻ hổ, "Cảm ơn nhiều."
Nói xong ông đầu , giơ tay vỗ lên đầu nhóc con hai cái, "Cái tội chạy lung tung, cái tội lời, bố mày tìm khắp nơi."
Ninh Tri nhíu mày.
Thằng nhóc đ.á.n.h cũng , cứ cúi gằm ư hử gì, phản ứng khác so với những đứa trẻ bình thường.
Ninh Tri đột nhiên đầu Lục Tuyệt, cô thấy trạng thái của nhóc con và Lục Tuyệt giống .
Cho nên là nhóc con bắt sóng đồng loại nên mới để Lục Tuyệt nắm tay bé?
Người đàn ông trung niên mắng lôi thằng nhóc .
Lục Tuyệt mím c.h.ặ.t môi, đứa nhỏ đưa , đôi mắt đen đầy sự sững sờ và vui.
Ninh Tri thở dài, cô nắm lấy tay , "Đi thôi, chúng đến bệnh viện."
Vệ sĩ nhanh ch.óng : "Xe đậu ở bên ."
Ninh Tri gật đầu, cô kéo tay Lục Tuyệt định đến chiếc xe phía đối diện. Thế nhưng, đầu , Ninh Tri bắt gặp một khuôn mặt quen thuộc cách đó xa.
Cô gái bước lảo đảo kéo lên xe.
Con mắt Ninh Tri kiềm vẻ kinh ngạc, đó là bạn gái của Ngụy Tinh.
Thật trùng hợp!
Trái tim của Ninh Tri như nhảy khỏi cổ họng, bàn tay đang nắm lấy Lục Tuyệt cũng túa mồ hôi, cô nhớ tới bản tin ngày xảy vụ t.a.i n.ạ.n xe là hôm nay.
Ninh Tri hề nghĩ rằng sẽ gặp bạn gái của Nguỵ Tinh.
Như , cô cơ hội cứu cô gái ?
Không nghĩ gì thêm, cô nắm tay Lục Tuyệt bước nhanh tới.
"Giáo sư, em... em tự về ."
Phương Du Chúc xây xẩm mặt mày, trong bữa tiệc, cô bạn bè chuốc vài ly rượu. Cô đang ngà ngà say thì đột nhiên xảy hỏa hoạn, giáo sư dẫn chạy thoát, đầu óc còn kịp định hình men say cho choáng váng.
Giáo sư nắm c.h.ặ.t lấy tay Phương Du Chúc, nhét cô trong xe, khuôn mặt ông say khướt đỏ bừng, "Không , tiện đường."
Nói xong, ông vội vàng đẩy ghế xe, mặc kệ Phương Du Chúc đang giãy dụa, trực tiếp đóng cửa .
Ông vội vàng ghế lái, định đóng cửa thì bất ngờ giữ c.h.ặ.t .
Một cô gái trẻ khuôn mặt xinh hiện mặt ông.
Nước da của cô gái trắng như tuyết, khuôn mặt tinh xảo, môi đỏ răng trắng. Thậm chí đôi mắt đến mức như bao phủ bởi những vì , chỉ một ánh thôi cũng thể khiến khác mềm nhũn .
"Cô là..." Giáo sư vốn đang mắng lập tức im bặt.
Ninh Tri xem tin tức, ông giáo sư họ Viên.
Cô kéo Lục Tuyệt đến bên cạnh, cửa xe.
Cô cong môi, ánh mắt chuyển sang vẻ thuần khiết, "Giáo sư Viên, thương, xin nhờ thầy đưa tụi em đến bệnh viện."
“Các em là học sinh của ?” Giáo sư Viên chỉnh kính, rượu mờ mắt, “Hai đứa tự bắt xe , hiện tại đang việc bận, thời gian.”
Nói ông tính đóng cửa .
"Đừng mà giáo sư Viên, học trò của thầy thương nặng cần đến bệnh viên gấp. Còn việc gì quan trọng hơn là cứu ư?" Ninh Tri từ xa ngửi thấy mùi rượu nồng nặc ông , " Chẳng lẽ thầy thấy c.h.ế.t cứu? "
Ninh Tri nhẹ nhàng chêm thêm một câu, "Nếu trường học thầy trơ mắt học sinh gặp nạn mà cứu giúp, e rằng ..."
Trên trán Giáo sư Viên nổi rõ gân xanh, "Lên xe!"
“Cám ơn, giáo sư Viên.” Ninh Tri đầu dặn dò vệ sĩ: “Giáo sư Viên đồng ý đưa chúng đến bệnh viện, lái xe!”
Giáo sư Viên câm nín Ninh Tri, "Đây là xe của !"
“ , nhưng thầy uống rượu thể lái xe. Giáo sư Viên, thầy đây là đang coi thường pháp luật ?” Ninh Tri từ cao xuống đang ghế lái.
Gân xanh trán giáo sư Viên càng ngày càng căng lên, ông tức giận bước xuống xe, định tới ghế .
Ninh Tri kéo Lục Tuyệt lên xe , "Giáo sư Viên, thầy tuổi , ghế phụ nhường cho thầy."
Giáo sư Viên hít sâu một , khuôn mặt ngà ngà say tức đến đỏ bừng.
Ninh Tri ở giữa, cô để Lục Tuyệt bên cửa sổ, mặc dù vệ sĩ chuyện gì đang xảy nhưng vẫn ghế lái, khởi động xe.
“ về nhà, tìm Ngụy Tinh.” Bên cạnh, Phương Du Chúc say khướt dựa cửa sổ bên thì thào.
Sắc mặt giáo sư Viên ghế phụ tệ, "Đưa hai bạn đến bệnh viên xong thầy sẽ đưa em về nhà."
"Em tự về..." Phương Du Chúc tìm bạn trai.
Giáo sư Viên đáp lời.
Ninh Tri khuôn mặt say khướt của Phương Du Chúc, trong mắt hiện lên một chút suy ngẫm.
Cô đến đối phương, "Cô tìm Ngụy Tinh ? Lát nữa sẽ giúp cô tìm ."