Nữ Phụ Đào Hôn Không Chạy Nữa - Chương 9

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:32:00
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Ninh Tri chỉ bé trong bức ảnh và hỏi Lục: “Mẹ, là ai?”

“Sao con thấy? Đây là Thâm Viễn, hai của Tiểu Tuyệt.” Mẹ Lục : “Đây là bức ảnh chụp chung của chúng khi nhận nuôi đứa trẻ Thâm Viễn năm nhất.”

Ninh Tri cau mày, thảo nào khi thấy bé ở trường mẫu giáo, cô cảm thấy quen thuộc, sự quen thuộc đến từ trí nhớ của cô, gặp qua nguyên chủ Lục Thâm Viễn.

Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.

Trong bức ảnh Tiểu Lục Tuyệt so với lúc còn học mẫu giáo lớn hơn một chút, tức là lúc đó Lục Thâm Viễn vẫn nhà họ Lục nhận con nuôi.

Vậy tại bắt nạt Tiểu Lục Tuyệt? Cảm thấy Tiểu Lục Tuyệt dễ bắt nạt ? Hay đó chỉ là trò đùa của bọn trẻ?

Không cần nguyên nhân là gì, cho dù đối phương lúc đó còn nhỏ, còn hiểu chuyện, Ninh Tri cũng ấn tượng với nam nhân vật chính , cho dù đối phương xuất chúng, khả năng khống chế bộ Lục thị và trở thành Lục tổng quyền lực.

“Thâm Viễn là con của một bạn của Đông Chu. Ba qua đời do t.a.i n.ạ.n xe . Xem xét cảnh của Tiểu Tuyệt, Đông Chu quyết định nhận nó con nuôi. Việc kinh doanh của nhà họ Lục hỗ trợ quản lý, Tiểu Tuyệt thể còn trông cậy một nữa.” Mẹ Lục nguyện ý thừa nhận, cũng tình trạng của nhà họ Lục, định quản lý nhà họ Lục.

Trên mặt Lục lộ vẻ trấn am: “Đứa nhỏ Thâm Viễn hiểu chuyện, từ nhỏ lời, cũng năng lực, quan trọng nhất là nó quan tâm đến Tiểu Tuyệt, là một .”

Ninh Tri khỏi bĩu môi, Lục Thâm Viễn khi còn bé hiểu truyện ? Anh đẩy Tiểu Lục Tuyệt từ cầu thang xuống.

Bởi vì cô cứu Tiểu Lục Tuyệt mà nhân quả đổi, chỉ cô mới , trong trí nhớ của Lục chuyện Tiểu Lục Tuyệt ngã xuống cầu thang.

Bản chuyển ngữ bạn đang thuộc về Luvevaland. Nếu bạn ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy ở trang chính chủ để bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch động lực nhiều bộ hơn nhé.

Rời khỏi phòng Lục, khi lên tầng Ninh Tri tình cờ gặp Lục Thâm Viễn.

Lục Thâm Viễn mò mẫm lăn lộn giúp ba Lục trong trung tâm mua sắm, mang đậm thở của doanh nhân, cộng thêm trai, khí chất lạnh lùng, quả thực phù hợp với hình tượng nam chính.

Nếu Lục Thâm Viễn là một thợ săn xảo quyệt, thì Lục Tuyệt giống như một con thú con ẩn trong lớp vỏ cứng nhỏ, dám gặp , tràn đầy khí chất sạch sẽ, thuần khiết.

Lục Thâm Viễn dừng : “ quản gia mấy ngày nay Tiểu Tuyệt đột nhiên mất kiểm soát, chính là cô an ủi .”

Ninh Tri yên lặng chờ đợi đối phương.

“Vì cô đang giúp đỡ Tiểu Tuyệt, hy vọng cô thể luôn chăm sóc thật .” Bất kể giọng điệu biểu cảm của , Lục Thâm Viễn đều phù hợp với hình tượng một trai .

Ninh Tri lúc mới gật đầu.

Trong phòng, Lục Tuyệt tắm xong, Ninh Tri phát hiện giống như đồng hồ báo thức đặt, thể đúng giờ.

Hôm nay mặc bộ quần áo mới mà cô mua cho, một bộ đồ ngủ xinh với những bông hoa to màu đỏ in nền xanh lam.

Khi mua bộ đồ , một mặt trời nhỏ ngay lập tức xuất hiện đầu Lục Tuyệt, cô rằng chắc chắn sẽ thích nó.

Ninh Tri chỉ liếc , đóa hoa hồng lớn màu đỏ cô ch.ói mắt, cô nhanh ch.óng thu hồi tầm mắt.

Khó trách Lục yêu thương Lục Tuyệt như , chuẩn cho một tủ quần áo màu đỏ, thật sự khi mặc trang phục hoa quá bắt mắt.

“Lục Tuyệt, thảo luận một chuyện.” Ninh Tri hy vọng, khi ngủ, khi tỉnh dậy, cô thấy một mặc bộ đồ xinh bên cạnh cô.

Lục Tuyệt đang mặc bộ đồ ngủ màu đỏ in hoa văn màu xanh da trời, ngước mắt lên, đôi mắt như hoa đào vểnh lên, vẻ mặt mờ mịt, dễ thương đáng yêu.

A, Ninh Tri đột nhiên cảm thấy nghiệp chướng nặng nề, cô nên vì mặt trời nhỏ của mà buông lỏng bản tính của mà mua cho những bộ quần áo hoa mỹ nóng mắt như .

Môi cô run rẩy, cố gắng sắp xếp lời , cố gắng tổn thương tâm trí yếu ớt của : “Quần áo của ...”

Rất hiếm khi Lục Tuyệt chủ động đáp cô: “Đẹp mắt.”

Ninh Tri:...

Cô nhẹ giọng dỗ dành : “Nhiều hoa, hợp với , chiếc màu đỏ hôm nay mua cho , nên mặc màu đỏ.”

Lục Tuyệt liếc xéo cô, đó nhanh ch.óng sang chỗ khác, môi mỏng mím c.h.ặ.t.

Cho dù khuôn mặt tuấn tú biểu hiện gì, nhưng Ninh Tri thấy hai đám mây đen hiện lên đầu , cô đang vui.

Ninh Tri chật vật: “Vậy chúng thương lượng một chút. Buổi tối thể mặc quần áo hoa, ban ngày mặc màu đỏ, ? nghĩ mặc đồ đỏ là nhất.”

Lục Tuyệt cúi đầu ậm ừ.

Trái tim Ninh Tri run lên, gì sai? Anh chỉ thích những bộ quần áo hoa xinh , sai, là cô sai! Đó là ánh mắt của cô nhầm!

Lục Tuyệt mím môi, một lúc , nặn trong cổ họng lên tiếng: “Ừm.”

Sau đó, phớt lờ cô.

Lục Tuyệt lặng lẽ xuống giường, nhắm mắt .

Ninh Tri cởi giày, cô chui trong chan, lặng lẽ vươn tay móc ngón tay Lục Tuyệt: “Lục Tuyệt.”

Anh phản ứng.

Ninh Tri Di nhích đến gần , đầu ngón tay móc một cái, cô ghé sát tai , nhẹ giọng : “Anh nên tức giận, thích màu sáng, ngày mai sẽ đưa cho nhiều đồ lót nhiều màu và hoa văn.”

Cô dỗ dành : “Anh mặc trong thì ai thấy.”

Lục Tuyệt mở mắt , ánh mắt sáng lên: “Cho cô xem quần l/ót.”

Nghĩ đến ánh mắt phía của , mặt Ninh Tri lập tức nóng lên, cô nhanh ch.óng lui về vị trí ban đầu, tránh xa : “ !”

Đêm tối mịt mù.

Bên cạnh tiếng hít thở nhỏ của Lục Tuyệt, Ninh Tri mở mắt .

Hôm nay cô thu năm mặt trời nhỏ, hai trong đó đổi lấy 2% hào quang, ba mặt trời nhỏ còn , cô định cứu Lục Tuyệt.

Ninh Tri liên lạc với Bá Vương và đưa cho bé ba mặt trời nhỏ: “Sau khi vượt qua thời gian , sẽ thể liên lạc với ?”

Bá Vương: “ .”

Ninh Tri: “Nếu cứu Lục Tuyệt, sẽ tự động đuổi về ?”

Nói như , cô chuẩn tâm lý thật , ít nhất khi nên tạm biệt Tiểu Lục Tuyệt một chút, cô rời vội vàng kịp hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn của .

Bá Vương: “Chủ nhân thông minh.”

Ninh Tri lẽ hiểu: “Được , đưa đến đó.” Dù việc giải cứu Lục Tuyệt giống như đang diễn trong một giấc mơ , trải qua một thời gian dài trong mộng, khi tỉnh , cô mới nhận tới mười phút.

Đôi mắt trở nên sáng ngời, Ninh Tri mở mắt , cô phát hiện xuất hiện trong hoa viên của nhà họ Lục.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-dao-hon-khong-chay-nua/chuong-9.html.]

Ninh Tri xuống đôi chân trần của , đôi chân trắng nõn và tinh xảo, trực tiếp giẫm mặt đất mà dính chút bụi nào.

Cũng giày , khi cô tới, cô sẽ giày chân.

Đi ánh mặt trời, Ninh Tri thấy làn da tay trắng nõn, cô nhịn đưa tay sờ lên khuôn mặt của , cảm xúc non mịn bóng loáng khiến cô thích mê.

Vẻ của cô khôi phục .

Ninh Tri tâm trạng vui vẻ, cô định tìm Tiểu Lục Tuyệt.

Lúc thấy Lục ăn mặc tinh tế bước khỏi phòng, quản gia cho chuẩn sẵn xe, hôm nay là cuối tuần, bà một bữa tiệc tham dự.

Mẹ Lục ngang qua Ninh Tri.

Không thể Lục lúc còn trẻ thực sự là một đại mỹ nhân xinh .

Nhìn thấy Lục xa, Ninh Tri thu hồi ánh mắt, cô mong gặp Tiểu Lục Tuyệt, cô bây giờ cách thứ nhất cô cứu bao lâu, liệu còn nhớ cô .

Ninh Tri nhà.

Lúc , một bé bước xuống lầu, đối phương so với thấy cao hơn nhiều.

Lục Thâm Viễn khi còn bé, ngũ quan tinh xảo, thanh tú, mặc áo sơ mi trắng, sạch sẽ, nhưng Ninh Tri thích chút nào.

Lục Thâm Viễn lễ phép : “Dì Phùng, con hôm nay dự tiệc, phiền dì chăm sóc cho Tiểu Tuyệt.”

Lục Thâm Viễn ý định gì đó, tiếp tục giải thích, “Con hẹn các bạn cùng lớp đến thư viện, con thể cùng Tiểu Tuyệt bài tập về nhà. Dì Phùng giúp con với Tiểu Tuyệt và giám sát bài tập.”

Giọng điệu của dì Phùng ân cần: “Đại thiếu gia chú ý an , sẽ với tiểu thiếu gia, đừng lo lắng.”

Lục Thâm Viễn vui vẻ rời .

Ninh Tri bao giờ thấy giúp việc trung niên tên là dì Phùng ở nhà họ Lục, lẽ bà về hưu.

đối phương, theo lên tầng để tìm Tiểu Lục Tuyệt.

Người giúp việc trung niên đẩy cửa phòng Lục Tuyệt , Ninh Tri bước .

thấy Tiểu Lục Tuyệt vẫn mặc bộ quần áo đỏ như cũ, ngoan ngoãn bàn.

So với khi còn học mẫu giáo, Tiểu Lục Tuyệt trưởng thành hơn nhiều, hiện tại là một bé 7 – 8 tuổi.

Ngũ quan của nở một chút, da thịt mặt cũng ít hơn, nhưng lớp mỡ sữa ở hai bên vẫn còn, đôi mắt to đen láy, bộ quần áo màu đỏ nổi bật làn da trắng trẻo, dịu dàng như bánh bao sữa.

“Tiểu Tuyệt Tuyệt.” Ninh Tri bước tới, vui vẻ chào hỏi.

“Tiểu thiếu gia, đến giờ bài tập .” Người giúp việc cũng .

Tiểu Lục Tuyệt chăm chú câu hỏi, phản ứng gì cả.

Giọng điệu của giúp việc thiếu kiên nhẫn hơn một chút: “Tiểu thiếu gia.”

Tiểu Lục để ý đến bà .

Người giúp việc đẩy câu hỏi bàn , dùng ngón tay chọc thái dương của Tiểu Lục Tuyệt: “Cậu điếc ? Không thấy đang chuyện với ?”

“Dừng !”

Ninh Tri sửng sốt hành động đột ngột của giúp việc, đó cô lao tới, đưa tay đẩy giúp việc .

Giây tiếp theo, tay cô xuyên qua cơ thể giúp việc, thể chạm .

bảo trả lời , ?” Nữ giúp việc lấy tay kéo tai Lục Tuyệt, vặn mạnh một cái.

Ninh Tri thấy vành tai nhỏ nhắn véo lập tức đỏ bừng, cô tức giận c.h.ế.t mất, lão phù thủy !

Tai trẻ em mỏng manh nên vặn mạnh như dễ gây rách tai.

Ninh Tri đầu cầm quyển sách bên cạnh lên đ.á.n.h bà phù thủy già một cái thật mạnh, nhưng cô căn bản thể chạm đồ thật.

“Bà buông tay, bà buông tay!” Ninh Tri đau lòng c.h.ế.t.

Tai của Tiểu Lục Tuyệt vặn vẹo đỏ bừng, nhưng dường như hề cảm thấy đau đớn, hàng mi dài khẽ run lên.

Từ lâu nữ giúp việc rằng dù bà mắng mỏ đối xử với như thế nào, cũng sẽ , gọi, lên, đó là lý do tại lá gan bà lớn như .

Người giúp việc buông tay , lỗ tai của Tiểu Lục Tuyệt đỏ đến mức chảy m.á.u.

Ninh Tri vội vàng đến gần Tiểu Lục Tuyệt, cô xổm ở bên cạnh : “Tiểu Lục, mau kêu một tiếng, thể ức h**p vô cớ.”

Cô đưa tay nhẹ nhàng chạm ch.óp tai vặn đến đỏ bừng, nóng rực của .

Trái tim Ninh Tri đau xót, sưng tấy, khó chịu.

Cô nhẹ giọng thì thầm với : “Có đau , chị thổi cho em, thổi xong đau nữa.”

Vặn thành như , thể đau, chỉ là thể cảm nhận nỗi đau mà thôi.

Nữ giúp việc tát đầu Tiểu Lục Tuyệt và mắng: “ đ.á.n.h còn thèm hừ một tiếng. Quả nhiên là kẻ ngốc. Kiếp xui xẻo, nay hầu hạ một kẻ ngu ngốc như .”

Ninh Tri cố gắng chặn cơ thể của Tiểu Lục Tuyệt, nhưng bàn tay của nữ giúp việc xuyên qua cô và hạ xuống đầu một nữa.

lúc , tiếng gõ cửa.

Nữ giúp việc nhanh ch.óng dừng , bà bước tới mở cửa, bên ngoài còn một nữ giúp việc trẻ tuổi khác đang .

“Dì Phùng, nước chè phu nhân dặn dò nấu xong, đưa cho tiểu thiếu gia uống.”

Người giúp việc trung niên nhanh ch.óng cầm lấy khay: “Đưa cho , tiểu thiếu gia đang bài tập, sẽ đưa cho uống.”

“Cảm ơn dì Phùng, giao cho dì.”

Cánh cửa đóng , giúp việc liếc Tiểu Lục Tuyệt đang thẫn thờ, bà bưng cốc nước bước sang bên tự uống cạn.

Ninh Tri tức giận đến nghiến răng nghiến lợi.

Cô đưa tay nhẹ nhàng chạm nơi đ.á.n.h của Tiểu Lục Tuyệt: “Chị tiếp tục thổi.”

Gió nhẹ thổi vầng trán đỏ ửng của Tiểu Lục Tuyệt, nhẹ nhàng, ngứa.

Tiểu Lục Tuyệt nhướng mắt, đôi mắt to đờ đẫn Ninh Tri mặt, giọng non nớt: “Hoohoo .”

“Chà, chị giúp Tiểu Tuyệt Tuyệt thổi.”

 

 

Loading...